Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1428 Tập đoàn Liễu gia. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1899 chữ · khoảng 6 phút đọc

"À, cái này thì không có vấn đề, để tôi thử, cũng không biết Bạo Tam Lập có nể mặt hay không" Trưởng phòng Nghiêm gật đầu, tuy rằng ông ta nói như vậy, nhưng trong lòng rất tự tin.

Ông ta nói thế nào cũng là trưởng phòng của cục công thương, những công ty bình thường đều không dám đắc tội với ông ta, phải nói là vô cùng nể mặt, huống chi là có người còn muốn tiến hành hợp tác nữa, mời một bữa cơm thôi, cũng đâu có yêu cầu đối phương làm cái gì đâu.

"Vậy cảm ơn chú Nghiêm" Liễu Ky Phi vội cảm ơn.

Bản thân Liễu Ky Phi cũng có một công ty đầu tư không lớn cũng không nhỏ, dựa vào quan hệ của Liễu gia mà cũng kiếm được một ít tiền, nói trắng ra là những công ty khác đều vì nể mặt của Liễu gia cho nên tùy tiện ném cho hắn một vài mối làm ăn nhỏ, làm cho hắn tiếp tục kinh doanh. Cái này không phải là do Liễu Ky Phi không muốn làm ăn lớn, mà là hắn không có cơ hội này, gia tộc chỉ cho hắn một triệu để xây dựng sự nghiệp, mặc cho hắn lăn lộn thế nào, cũng không cho thêm một đồng nào nữa.

Mỗi năm, nếu không phải vì những người hợp tác nể mặt của Liễu gia, cho hắn một chút tiền, thì cái công ty nhỏ của Liễu Ky Phi sẽ không chịu nổi. Một câu nói thôi, mối làm ăn lớn hắn không có phần tham dự, công ty của gia tộc cũng không cho hắn một vị trí nào để thi triển tài năng cả.

Tuy rằng gia quy của Liễu gia nói rất rõ là, vô luận là con cháu trong nhà hoặc là con cháu họ hàng xa, chỉ cần có năng lực thì đều có thể giao trọng trách cho, nhưng mà biểu hiện năng lực thế nào?

Con cháu trong nhà đều trực tiếp được an bài đến các bộ phận quan trọng trong tập đoàn, còn con cháu họ hàng thì nếu không cầm một triệu đi xây dựng sự nghiệp, sẽ được an bài vào một vị trí ngồi chơi xơi nước trong công ty.

Cho dù bọn họ có tài năng, nhưng mà cũng không cho bọn họ cơ hội phát triển tài năng! Lúc mà bàn bạc về làm ăn, bọn họ còn không có cơ hội tiếp xúc, lấy gì mà phát triển cũng như biểu hiện?

Còn Liễu Ky Phi được trưởng phòng Nghiêm nhắc nhở, cũng cảm thấy tình huống trước mắt là một cơ hội tốt! Cái này không chỉ giúp cho hắn được báo thù mà còn là cơ hội tốt giúp cho hắn được tăng cao địa vị trong gia tộc!

Tuy rằng một triệu trong mắt nhiều người là một con số khổng lồ, nhưng mà trong mắt của người Liễu gia, thì cũng chỉ là một tờ chi phiếu thôi! Mình cũng là con cháu vậy, tại sao lại phải chịu cảnh tượng này? Vài đời trước, tất cả đều là anh em, khi ông cố sáng lập ra tập đoàn Liễu thị, tại sao mình lại bị bài trừ quyền lực trong tập đoàn Liễu thị chứ?

Phải biết rằng, những con cháu được giao trọng trách trong tập đoàn Liễu thị, không nói về tiền lương mỗi năm và tiền phần trăm, chỉ cần được chia hoa hồng của công ty thôi cũng đã là mấy triệu rồi, một triệu với bọn họ thì là cái gì?

Đương nhiên, muốn chen vào trong trung tâm quyền lực, thì phải nhờ vào năng lực, chỉ có năng lực biểu hiện xuất chúng thì mới có thể được giao trọng trách cho, thậm chí là còn được thưởng cổ phần!

Chủ tịch tập đoàn, cũng chính là ông cố hai, là một trong những người khai sáng, nhưng mà những người làm việc của ông cố đều là con cháu chắt của ông ta, đương nhiên là không tính những con cháu họ hàng rồi.

Thế nhưng bây giờ Liễu Ky Phi lại nghĩ đây là một cơ hội tốt, nói không chừng có thể mượn cơ hội lần này, làm cho sự nghiệp bảo an của gia tộc tiến vào Tùng Giang. Bảo an, là một trong những nghiệp vụ quan trọng của tập đoàn Liễu thị!

Ngay cả chủ tịch tập đoàn cũng vô cùng coi trọng phần nghiệp vụ này! Tuy rằng lợi nhuận của nghiệp vụ này thua xa những ngành nghề khác, ví dụ như kinh doanh nhà hàng khách sạn, thậm chí là còn kém hơn cả nghiệp vụ ngân hàng.

Nhưng mà, nghiệp vụ này được tập đoàn coi là trọng điểm, và cần phải mở rộng ra! Bởi vì muốn đầu tư cho nghiệp vụ này, cho nên ông già đó thậm chí là không tiếc tiền đầu tư vào nó.

Nguyên nhân vì sao, Liễu Ky Phi đương nhiên rõ ràng! Vô luận là Liễu gia thành công cỡ nào, tài sản hùng hậu cỡ nào, thì vốn lưu động cuối cùng vẫn có hạn! Phô trương càng lớn, càng nhìn huy hoàng, thì tài chính có thể điều động được càng ít, bởi vì nó bị chiếm trong các hạng mục khác rồi.

Vì thế tạo thành một vấn đề, một đế quốc kinh tế hùng mạnh như vậy, khổng lồ như vậy, chỉ cần xuất hiện vấn đề, thì sẽ sụp đổ trong nháy mắt! Cho nên, hợp tác tốt với tất cả các ngân hàng, là một vấn đề quan trọng, chỉ cần được cho vay, thì không lo sẽ có vấn đề.

Mà nghiệp vụ ngân hàng, thì phải thành lập quan hệ ràng buộc với ngân hàng, tuy rằng không thể nói là người một nhà, nhưng mà chỉ cần tạo dựng đủ quan hệ, sẽ không lo về chuyện quan hệ trong xã hội, và cái đáng sợ nhất là không có phương pháp giải quyết cũng sẽ không còn.

Mà nghiệp vụ ngân hàng, bất luận là một ngân hàng nào cũng vậy, cũng sẽ có một ràng buộc không thể phá, chỉ cần quan hệ hợp tác vẫn còn, thì tất cả mọi chuyện đều dễ làm.

Liễu Ky Phi bây giờ đã chú ý đến công ty bảo an Danh Dương, cái công ty này được chính phủ ủng hộ, tin rằng nếu như mình có thể tạo quan hệ được, sau đó muốn chiếm giữ nghiệp vụ ngân hàng cũng không phải là chuyện khó.

Vì phần bối cảnh chính phủ, Liễu Ky Phi căn bản là không quan tâm, vô luận là ai kinh doanh công ty bảo an, đều cần phải trực thuộc về cục cảnh sát cả, cũng phải đóng phí quản lý, cho nên theo hắn thấy, người ta ai cũng thế, đều phải đóng phí quản lý cho cục cảnh sát cả. Cứ như vậy, bối cảnh chính phủ cũng sẽ trở nên không cần quan trọng nữa.

Vấn đề quan trọng bây giờ là phải nhanh chóng thăm dò thân phận của Dương Minh, chỉ cần biết được thân phận của Dương Minh, cùng với quan hệ của hắn với công ty bảo an Danh Dương, thì mới có thể đưa ra bước tiếp theo.

Liễu Ky Phi rất hưng phấn, không ngờ rằng chỉ tùy tiện tìm một cô gái, lại có thêm được một cơ hội trọng đại như vậy, nếu như mình thật sự thúc đẩy chuyện này thành công, thì tin rằng ông già kia khẳng định sẽ rất cao hứng, ủy nhiệm mình làm người phụ trách vấn đề này bên Tùng Giang sẽ không còn vấn đề, đến lúc đó, quyền lợi của mình trong tập đoàn sẽ tăng lên, vinh hoa phú quý trở nên dễ dàng.

Trưởng phòng Nghiêm đương nhiên là không biết chủ ý này của Liễu Ky Phi, còn tưởng rằng hắn thành tâm hợp tác với công ty bảo an Danh Dương! Vì thế dự định giúp hắn làm người trung gian.

Tin rằng sau khi chuyện này thành, bên nào cũng sẽ không bạc đãi mình, dù sao thì vị trí của mình ở đây bây giờ cũng có chút buồn chán rồi, chuyện này thành công sẽ làm cho lãnh đạo quan tâm, và cho mình một vị trí hợp lý và chính xác trong cục công thương cũng không chừng!

Cầm lấy điện thoại, gọi cho Bạo Tam Lập, những thông tin này đều có trong máy tính cả.

"Alo, xin chào" Bạo Tam Lập thấy một dãy số lã, vì thế trả lời điện thoại một cách nghi hoặc.

"Xin chào, là Bạo Tam Lập tiên sinh sao?" Trưởng phòng Nghiêm hỏi, ông ta muốn xác định thân phận của Bạo Tam Lập, tuy rằng trong máy tính ở cục công thương có lưu lại số điện thoại của Bạo Tam Lập, nhưng mà có ai bảo đảm rằng hắn ta không đổi số khác không?

"Tôi là Bạo Tam Lập, xin hỏi là vị nào thế?" Bạo Tam Lập kỳ quái hỏi.

"Xin chào, Bạo tiên sinh, tôi là người của cục công thương" Trưởng phòng nghiêm tự giới thiệu : "Tôi họ Nghiêm.

"Nghiêm tiên sinh? Có chuyện gì không?" Bạo Tam Lập kỳ quái, vì sao người của cục công thương lại gọi điện cho mình.

"Là như vậy, Bạo tiên sinh, ở chổ tôi, có một người khách đầu tư bên ngoài đến, muốn cùng ngài hợp tác, hắn muốn mời cậu đi ăn một bữa cơm, nhưng mà lại không dám đến quấy rầy, vừa đúng lúc lại có quan hệ với tôi, ngài xem có thể nể mặt tôi mà đến gặp người này không?" Trưởng phòng Nghiêm nói chuyện rất khách khí.

"Ơ?" Bạo Tam Lập nhíu mày, người đầu tư bên ngoài muốn hợp tác? Có thể hợp tác cái gì? không phai là thân thích của một đại nhân vật nào muốn kiếm chút quan hệ sao? Nghĩ đến đây, Bạo Tam Lập không khỏi do dự, nhưng mà hắn cũng hiểu rõ, có vài người không thể đắc tội được, tuy rằng mình có quan hệ tốt tại Tùng Giang, nhưng mà nhà giàu không bằng quan huyện, ít nhất là cũng không thể đắc tội với người của cục công thương.

Nghĩ đến chuyện này, Bạo Tam Lập nói : "Tốt thôi, nếu như là như vậy, buổi trưa hôm nay hoặc là trưa ngày mai đi, tôi có thời gian rãnh"

"Được thôi, chọn ngày không bằng gặp ngày, vậy buổi trưa hôm nay đi, tôi chọn địa điểm cho, rồi liên hệ với ngài" Trưởng pho2g Nghiêm nói.

Trưởng phòng Nghiêm cúp điện thoại xong, liền nói với Liễu Ky Phi : "Bạo Tam Lập đã đồng ý rồi, trưa ngày hôm nay, cậu định chọn chổ nào?"

"Ở chổ này, có khách sạn nào tương đối được?" Liễu Ky Phi suy nghĩ rồi nói.

Hắn ta không phải là người địa phương Tùng Giang, đến đây chủ yếu là muốn tìm Kinh Tiểu Lộ để trả thù, lần trước hắn đến đây chơi vô tình quen với Kinh Tiểu Lộ.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 74

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự