Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1414 Người hiềm nghi. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1910 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dương Minh nhếch miệng cười với Chu Giai Giai, tỏ vẻ mình không sao cả, Chu Giai Giai lại cúi đầu xuống, mở một cửa sổ nói chuyện với một người trong danh sách bạn của nàng.

"Tôi yêu tiểu Minh" ... cái nickname của Chu Giai Giai tự nhiên lại là "Tôi yêu tiểu Minh"! Dương Minh nhìn thấy cái nickname này xong, giật mình đến nổi bị sặc nước luôn.

Cái nickname này Dương Minh không xa lạ, lần trước lúc cùng Chu Giai Giai đi học, gặp hội trưởng hệ hội máy tính Lý Bác Lượng, hình như hắn ta đã nói qua, đệ nhất cao thủ trong giới hacker của Trung Quốc có nickname là "Tôi yêu tiểu Minh", nhưng mà lúc đó Dương Minh không nghĩ nhiều, chỉ nghĩ cái tên này thấy có vẻ quê mùa thì phải? ( Vấn đề này xin xem lại khoảng 800 chương trước để biết, chương đó mình dịch luôn đấy=)) )

Nhưng mà bây giờ, phát hiện ra Chu Giai Giai tự nhiên lại chính là "Tôi yêu tiểu Minh", là đệ nhất cao thủ trong giới hacker Trung Quốc! Nhưng cái Dương Minh khiếp sợ không phải là vì Chu Giai Giai chính là đệ nhất cao thủ, mà là vì cái nickname của nàng...

Trước kia, Dương Minh không biết cái nick "Tôi yêu tiểu Minh" có ý nghĩa gì, bây giờ cho dù bị ngu, cũng hiểu được tâm tư của cô nàng này rồi... mình tên Dương Minh... vậy tiểu Minh? Dương Minh nhất thời choáng váng... hèn chi Chu Giai Giai không muốn mọi người nhìn thấy, cái này đúng là xấu hổ và khó xử lắm, hèn chi Chu Giai Giai lại có cảm giác ngượng ngùng như vậy.

Cái nickname này hẳn là có từ rất lâu rồi, nếu không thì cũng không nổi danh như vậy, điểm này có thể nhìn ra từ năm con số của QQ, đây là một trong những dãy số bắt đầu của thời đại trước.

Xem ra, tâm tư của Chu Giai Giai đã nhiều năm rồi mà vẫn không đổi, Dương Minh thầm than, thật sự đúng là một cô gái si tình, trong cuộc sống bây giờ, nàng ta không có cách nào biểu hiện tâm tư của mình, nhưng mà ở một thế giới ảo, nàng ta không ngại lấy một cái tên như thế, làm cho mọi người biết được tâm tư của nàng.

Hay là nàng ta sợ mọi người tìm ra, cho nên không dám viết là "Tôi yêu Dương Minh", mà lại viết thành "Tôi yêu tiểu Minh", chắc là đề phòng mọi người điều tra và biết được sự tình.

Nghĩ đến việc hồi nãy mình còn tức giận Chu Giai Giai vì đã giấu diếm mình, Dương Minh nhất thời có chút xấu hổ, Chu Giai Giai không phải là muốn giấu diếm mình, chỉ là do cái nickname, đúng là sẽ xấu hổ lắm nếu như để mình nhìn thấy, đổi lại là người khác cũng thế thôi.

Cô gái này, tuy rằng trong nhiều tình huống luôn thẳng thắn thừa nhận tâm tư của mình, có cam đảm nói ra là nàng ta thích mình, nhưng mà khi thật sự ở cùng một chổ, lại bắt đầu trở nên ngượng ngùng, cũng dần dần lộ ra bản tính rụt rè của con gái.

Xem ra, đối tượng mà Chu Giai Giai nói chuyện rất sùng bái Chu Giai Giai, nhưng mà người này hiển nhiên là không biết giới tính của Chu Giai Giai rồi, cho nên gọi Chu Giai Giai là "tiểu Minh ca", Chu Giai Giai cũng không phủ nhận.

Người này hẳn là admin của trang web lớn đó rồi, Chu Giai Giai hỏi về địa chỉ IP của người gửi, đồng thời dặn hắn xóa luôn bài viết đó.

Người này vui vẻ trả lời câu hỏi của Chu Giai Giai, đồng thời cũng đáp ứng luôn, hiển nhiên là cam tâm tình nguyện cố hiến sức lực cho một cao thủ như nàng rồi.

Chu Giai Giai nói cảm ơn xong, liền tắt QQ đi, hiển nhiên là không muốn để cho Kinh Tiểu Lộ nhìn thấy nickname của nàng. Theo lý thuyết, chuyện này cũng không có gì để giữ bí mật, cái thứ muốn giữ bí mật duy nhất chính là cái nickname của nàng mà thôi.

Nhìn thoáng qua màn hình máy tính của Vương Hiểu Nhiễm, đã đến phần login rồi, chỉ là còn cần mật mã để khởi động, nhưng mà đối với Chu Giai Giai thì nó có cũng như không có, nàng nhanh chóng dùng vài công cụ tra mật mã, sau đó đăng nhập vào, khởi động màn hình desktop..

Chu Giai Giai kiểm tra số IP của công ty, sau đó so sánh một chút, rồi nói với Dương Minh : "Dương Minh, địa chỉ IP của người gửi, giống với của công ty, cho nên có thể xác định là bài viết này được gửi trong công ty, bây giờ để em kiểm tra cái máy tính này đã"

"Ừ, em tra đi" Dương Minh gật đầu, còn đang suy nghĩ về vấn đề vừa nhìn thấy, chuyện này không biết nói như thế nào với Chu Giai Giai nữa, nói thẳng ra thì nàng khẳng định sẽ rất xấu hổ, nhưng mà cũng không thể làm bộ như không biết được...

Chuyện này chỉ có thể để sau này tính thôi, Dương Minh từ bỏ ý định hỏi Chu Giai Giai, tuy rằng hắn cũng có tò mò về đệ nhất cao thủ trong giới hacker của Trung Quốc, một cô gái như vậy mà có thể trở thành truyền thuyết, cái này ít nhiều gì cũng khiến cho người ta khiếp sợ, nhất là việc người này luôn ở bên cạnh mình.

Trước đây cho dù Dương Minh biết Chu Giai Giai rất lợi hại trong lãnh vực máy tính, nhưng mà không ngờ rằng nàng lại lợi hại đến trình độ như vậy, quả thật đúng là khó tin và khó tưởng.

Dương Minh thở dài, xem ra Chu Giai Giai cũng là một người lợi hại, bên cạnh mình sao lại đông đúc nhân tài thế nhĩ?

"Đúng rồi, trong máy tính có lưu lại cookie, và có ghi lại tên đăng nhập của người gửi, như vậy có thể khẳng định rằng, bài viết được gửi lên từ chính cái máy này" Chu Giai Giai kiểm tra một hồi xong, liền khẳng định nói.

"Thật sao? Xác định chứ?" Kinh Tiểu Lộ mừng rỡ nhảy dựng lên, chạy đến trước mặt Chu Giai Giai : "Giai Giai, bạn thật lợi hại!"

"không có gì, đã có mục tiêu xác định rồi thì kiểm tra sẽ trở nên đơn giản hơn" Chu Giai Giai cười cười, ngượng ngùng nói.

"Vậy cũng rất lợi hại rồi, nếu đổi lại là mình, thì không thể nào tra được, chỉ có thể suy đoán mà thôi" Kinh Tiểu Lộ nói xong, cũng có chút tức giận : "Vương Hiểu Nhiễm này, quả nhiên là do cô ta làm, vừa nhìn là biết không phải người tốt rồi. bà đây... ặc, mình không có gây phiền phức cho cô ta, mà cô ta lại đến gây phiền phức cho mình!"

Kinh Tiểu Lộ vốn đã rất lịch sự rồi, nhưng mà vẫn không nhịn được xém chửi bậy một câu, Dương Minh cũng có chút buồn cười, cái chữ "bà đây" của Kinh Tiểu Lộ đã lâu rồi không xuất hiện trên cửa miệng, ngày hôm nay rốt cục đã chịu xuất hiện lại một lần.

"Dương ca, chuyện này xử l1y thế nào?" Bạo Tam Lập thấy đã tìm được người gửi, vội vàng hỏi.

"Anh muốn xử lý thế nào?" Dương Minh nhíu mày hỏi ngược lại : "Anh là tổng giám đốc của công ty, anh muốn xử lý thế nào thì xử lý thế đó, hỏi tôi làm gì?"

"Căn cứ theo quy định của công ty, xuất hiện loại chuyện gây ảnh hưởng nghiêm trọng như vậy, tiến hành xử phạt thậm chí là đuổi việc" Bạo Tam Lập nói : "Nhưng mà, chuyện này làm ảnh hưởng rất lớn, tôi cho rằng nên đuổi việc người nhân viên này"

"Ừ, anh quyết định là được rồi" Dương Minh gật đầu, đồng ý với quan điểm của Bạo Tam Lập, vốn dĩ Dương Minh còn muốn báo cảnh sát nữa, tuy rằng không phải là tội danh lớn gì, nhưng mà cô ta đặt điều phỉ báng như vậy, cũng sẽ không trốn thoát tội.

Nhưng mà, nếu Vương Hiểu Nhiễm đã qua lại với Vu Trì, Dương Minh cũng chừa cho bọn họ một chút mặt mũi, đuổi việc là được rồi, cũng không cần phải truy cứu trách nhiệm nữa.

"Sáng ngày mai, tôi sẽ đuổi nàng ta" Bạo Tam Lập thấy Dương Minh đồng ý, cũng yên tâm.

"Sáng mai mời họp toàn thể nhân viên, chấn chỉnh lại kỷ luật làm việc, tôi cũng sẽ đi theo nghe, cuộc họp ngày mai do anh và Hầu Chấn Hám cùng nhau chủ trì" Dương Minh nói.

"Tốt, Dương ca, tôi sẽ chuẩn bị, bây giờ gọi điện cho lão Hầu trước" Bạo Tam Lập gật đầu nói.

Kinh Tiểu Lộ vẫn chưa hết giận, nói : "Đuổi cô ta, thật sự là quá dễ dàng rồi, nếu đổi lại là trước đây, không đánh cho đầu cô ta nở hoa là không được"

Dương Minh vừa bực lại vừa buồn cười, nhìn Kinh Tiểu Lộ nói : "Đừng làm càn, cô cho rằng đây là chổ nào? Địa phương của du côn tụ tập sao? Đây là công ty chính quy! Đã lớn rồi mà còn ấu trĩ quá!"

"Em chỉ nói thôi mà" Kinh Tiểu Lộ thè lưỡi nói : "Sau này em còn muốn phấn đấu lên cương vị lãnh đạo nữa, đương nhiên là chỉ tùy tiện nói chơi thôi"

"Giai Giai, làm ra chứng cứ đi, mọi chuyện đều coi trọng chứng cứ, nói chuyện không bằng chứng, Vương Hiểu Nhiễm sẽ không thừa nhận, ngược lại còn muốn gây phiền phức, và tốn thêm công sức nữa" Dương Minh bỗng nhiên nghĩ đến điều này, vội vã nói.

"Tốt, bây giờ em làm ngây" Chu Giai Giai bắt đầu làm việc, in chứng cứ ra.

Còn Dương Minh lại nói với Bạo Tam Lập : "Được rồi, tôi về trước, anh và đại Hầu bàn bạc đi, nghiên cứu về cuộc họp ngày mai, tôi còn phải luyện tập ném phi đao với Chỉ Vận nữa"

"không thành vấn đề, Dương ca" Bạo Tam Lập gật đầu : "Yên tâm đi, giao cho tôi là được, đúng rồi... cái chìa khóa xe?"

Dương Minh cười cười, vẫy tay với Kinh Tiểu Lộ : "Tiểu Lộ, chìa khóa xe nè, ngày mai cô có xe rồi đó"

"A? Em?" Kinh Tiểu Lộ hưng phấn cầm lấy chìa khóa trong tay của Bạo Tam Lập, nhìn nhìn chiếc chìa khóa xe BMWKinh Tiểu Lộ vừa định nói là "Dương Minh, em yêu anh đến chết mất", nhưng bỗng nhiên nhớ ra, Chu Giai Giai còn ở bên cạnh, không dám nói ra, cũng không dám hôn Dương Minh nữa, chỉ là vẫn không nhịn được sự vui vẻ thôi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 70

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự