Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1410 Tặng cô một chiếc xe. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1653 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Chuyện tốt gì?" Kinh Tiểu Lộ vô thức hỏi, nhưng mà biểu tình trên mặt của nàng cũng không có vẻ hài lòng, trong lòng nàng nghĩ, anh không cho em mượn xe, vậy thì còn có chuyện tốt gì?

"Tôi đã nhờ Bạo Tam Lập mua xe rồi, có thể là hai ba ngày nữa, cô sẽ có được chìa khóa!" Dương Minh nhìn thấy biểu tình của Kinh Tiểu Lộ, trong lòng cảm thấy không thích hợp, thầm nghĩ mình đâu có trêu chọc gì nàng ta? Tại sao nàng ta lại không vui?

"Chìa khóa xe gì?" Kinh Tiểu Lộ sửng sốt, lập tức có phản ứng, hưng phấn kêu lên : "Anh mua xe cho em à?"

Nhìn biểu tình của Kinh Tiểu Lộ thay đổi một cách kinh khủng, Dương Minh bất đắc dĩ lắc đầu nói : "Trước đó không phải là đã hứa với cô rồi sao? Mua cho cô một chiếc xe, lời nói của tôi không có giá trị à?"

" Dương Minh, anh quả thật tốt quá, em yêu anh chết mất!" Kinh Tiểu Lộ đột nhiên ôm lấy cổ của Dương Minh, hôn lên mặt của Dương Minh một cái chốc.

Dựa theo tốc độ phản ứng của Dương Minh thì đương nhiên có thể đẩy Kinh Tiểu Lộ ra được, nhưng mà hắn không có làm như vậy, bởi vì bây giờ Kinh Tiểu Lộ hoàn toàn là hành động theo bản năng, mình cũng không cần phải làm ra chuyện tuyệt tình như vậy, huống hồ bây giờ Dương Minh đã có nhiều hảo cảm với Kinh Tiểu Lộ hơn rồi, cũng không phải là không muốn tiếp tục phát triển với nàng, nhưng mà chuyện này cần phải thuận theo tự nhiên.

Cho nên, Dương Minh mặc cho Kinh Tiểu Lộ hôn lên mặt mình xong, mới nói : "Đừng làm rộn!"

"Hì hì..." Kinh Tiểu Lộ thả Dương Minh ra, hưng phấn nói : "Haha... em rốt cục đã có xe rồi, có xe của mình, nhìn xem người trong công ty sẽ còn nói được gì!"

"Xe không phải là của cô" Dương Minh đột nhiên hất cho Kinh Tiểu Lộ một gáo nước lạnh, hắn không muốn Kinh Tiểu Lộ nghĩ mình tặng xe cho là biểu hiện cho ý nghĩa nào khác, đây chỉ là do hắn muốn thực hiện lời hứa thôi : "Giấy phép lái xe là do công ty đứng tên"

"Vậy cũng tốt, cái này em hiểu mà, hơn nữa nếu viết tên khác, người ta còn tưởng rằng em dùng cách kia để đổi lấy nó!" Kinh Tiểu Lộ vui vẻ nói : "Ngoài ra, sau này có hóa đơn tiền phạt hay gì gì đó, cũng không cần em trả, đều ký gửi đến công ty"

Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong liền cảm thấy dở khóc dở cười : "Cô không thể nói chuyện nghiêm chỉnh một chút được sao? Hóa đơn tiền phạt?"

"Em nói giỡn thôi, bây giờ kỹ thuật lái xe của em rất tốt, không còn vi phạm luật giao thông nữa đâu" Kinh Tiểu Lộ đắc ý nói : "Đúng rồi, nói chính sự đi, anh mua cho em xe gì vậy? không phải là Audi chứ?"

"không phải là muốn mua BMW à? Lần trước không phải cô muốn chiếc này sao?" Dương Minh kinh ngạc, cảm thấy cô nàng này còn chưa biết mình lái xe gì nữa, mà đã hưng phấn như vậy rồi.

"A, thật sự là BMW à, Dương Minh, em yêu anh chết mất thôi..." Kinh Tiểu Lộ lại sợ hãi kêu lên,sau đó lại nhào đến ôm hôn Dương Minh, nhưng lần này bị Dương Minh đẩy ra.

"Được rồi, phải biết phân biệt nặng nhẹ, một lát để cho Giai Giai nhìn thấy, xem nàng ta còn giúp cô hay không?" Dương Minh trừng mắt nhìn Kinh Tiểu Lộ.

Kinh Tiểu Lộ bĩu môi, hiển nhiên là không thèm quan tâm đến lời nói của Dương Minh, khởi động xe, chạy đến hướng của hệ máy tính.

Trên đường đi, Dương Minh lấy điện thoại gọi cho Chu Giai Giai một tiếng, nói là mình đến đón nàng, kêu nàng mau xuống lầu. Chu Giai Giai đáp một tiếng, rồi nói với Tiếu Tình một câu, và chạy xuống lầu.

Chu Giai Giai xuống lầu, Dương Minh cũng không ngồi ở vị trí cạnh người lái nữa, mở cửa sau ra, để Chu Giai Giai ngồi phía sau với mình, và Kinh Tiểu Lộ liền biến thành tài xế xe.

"Tiểu Lộ, bạn biết lái xe sao?" Chu Giai Giai kinh ngạc, nàng không ngờ người lái xe lại là Kinh Tiểu Lộ.

"Trong công ty có khi được lái" Kinh Tiểu Lộ quay đầu lại, cười thân thiết với Chu Giai Giai : "Giai Giai, lần này làm phiền bạn, đã trễ như vậy rồi mà còn nhờ bạn giải quyết chuyện của mình nữa"

"không sao đâu, nếu như cần nhờ mình, thì mình đương nhiên là không từ chối rồi" Chu Giai Giai cười nói : "Rốt cục là chuyện gì? Bạn nói với mình đi! Vừa rồi Dương Minh nói không rõ, chỉ nói có vài câu thôi"

"Ừ, trên đường đến công ty, mình sẽ nói với bạn" Kinh Tiểu Lộ khởi động xe, vừa lái xe vừa kể chuyện cho Chu Giai Giai nghe.

Bởi vì chuyện này cũng không phức tạp, cho nên Chu Giai Giai nhanh chóng hiểu được, hẳn là đồng sự của Kinh Tiểu Lộ trong công ty đã gửi một bài viết lên mạng hãm hại Kinh Tiểu Lộ.

"Thì ra là như vậy, nếu như người gửi không biết gì về máy tính thì dễ tra rồi, chỉ cần xác định bài viết này từ công ty gửi lên, vậy thì không có vấn đề!" Chu Giai Giai nghe xong liền nói.

"Máy móc trong công ty đều được bảo hành định kỳ, còn nhân viên hẳn là không biết nhiều đâu" Kinh Tiểu Lộ suy nghĩ một chút rồi nói.

"Ừ, chỉ cần xác định địa chỉ IP của người gửi có đúng là nằm trong mạng của công ty là được rồi" Chu Giai Giai nói : "Tất cả đợi đến chổ rồi tính"

"Đúng rồi, Giai Giai, em có thể dùng chút kỹ thuật để xóa bài viết đó không? Cứ để nó trên mạng như vậy, đối với Kinh Tiểu Lộ cũng có ảnh hưởng không tốt, bây giờ chỉ có bên trong công ty biết, nhưng mà nếu để cho bạn học thấy được thì chuyện này không thể cứu vớt được đâu" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi hỏi.

Cái này cũng là một vấn đề mà Kinh Tiểu Lộ lo lắng, chỉ là bây giờ chưa thể nói với Chu Giai Giai thôi, vốn dự định đến công ty rồi, canh lúc không có người, rồi mới cầu xin Chu Giai Giai làm chuyện này, nhưng mà Dương Minh đã lên tiếng trước nàng.

Kinh Tiểu Lộ thầm nghĩ, Dương Minh quả nhiên là đối xử với mình rất khác hồi đó rồi, mặc kệ là hắn có thừa nhận hay không, thì hắn khẳng định là đã có hảo cảm với mình, chứ không phải là chỉ quan tâm bình thường.

"Đúng vậy, Giai Giai, mình cũng lo bị người khác thấy..." Kinh Tiểu Lộ nói : "Người trong công ty thấy thì được, nhưng mà để bạn học và thầy cô trong trường thấy, thì mình cũng không biết nên làm thế nào nữa"

Dương Minh âm thầm buồn cười, trước đó cô giả dạng làm tiểu thái muội đi lừa tiền đàn ông, tại sao lại không sợ bị người ta nói xấu? Bây giờ lại biết suy nghĩ về vấn đề này? Nhưng mà Dương Minh không nói ra, dù sao thì Kinh Tiểu Lộ bây giờ đã thay đổi rồi, phát triển theo chiều hướng tốt, chuyện trước đây cứ để nó là quá khứ đi.

"Haha, dùng kỹ thuật gì chứ?" Chu Giai Giai lắc đầu nói : "không cần phải làm lớn chuyện như vậy, chúng ta cứ lên gặp mod hay admin của trang web nhờ xóa là xong, không cần tốn nhiều sức, tranh thủ tìm IP của người gửi luôn"

"A? Giai Giai, bạn lợi hại vậy sao? Quen biết với nhiều nhân vật lợi hại như vậy?" Kinh Tiểu Lộ kinh ngạc, rồi hâm mộ nói.

"Chỉ là mấy người bạn trên mạng thôi, cũng đâu có gì đâu..." Được Kinh Tiểu Lộ khen, Chu Giai Giai đỏ mặt, thầm nghĩ, hiện thực quả nhiên khác với trên mạng, mình ở trên internet được hàng ngàn hàng vạn người sùng bái tán thưởng, nhưng mà lại không có được cảm giác như bây giờ.

"Đúng rồi, cô có thẻ vào cửa công ty không?" Dương Minh bỗng nhiên nhớ ra một vấn đề, đã trễ như vậy rồi, trong công ty hẳn là không còn ai, vậy làm sao mà vào được bên trong đây?

"Thẻ vào cửa thì có, nhưng mà chìa khóa dưới lầu thì không có" Kinh Tiểu Lộ nói : "Mỗi buổi tối công ty đều sẽ khóa cửa lại, không biết ngày hôm nay có tăng ca hay không?"

Dương Minh cũng không còn cách nào khác, đành móc điện thoại ra gọi cho Bạo Tam Lập, nhờ hắn ta lập tức chạy đến công ty chờ mọi người. Còn Bạo Tam Lập đã quen với việc đêm hôm bị Dương Minh gọi điện rồi, cho nên nhanh chóng mặc quần áo chạy đến công ty.

Cho nên, Bạo Tam Lập chỉ cần năm phút là chạy đến công ty rồi, khi xe của Dương Minh đến thì đã thấy Bạo Tam Lập đứng chờ ở cửa.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 69

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự