Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1406 Bạn trai của cô đâu? (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1891 chữ · khoảng 6 phút đọc

Lâm Chỉ Vận coi như cũng là bạn tốt của Kinh Tiểu Lộ, nhìn thấy Kinh Tiểu Lộ như vậy, nàng cũng lo lắng hỏi : "Tiểu Lộ, bị ủy khuất gì vậy? Có phải là chuyện công việc không?" Kinh Tiểu Lộ mới đi làm về mà, cho ên Lâm Chỉ Vận đương nhiên nghĩ rằng bởi vì công việc nên Kinh Tiểu Lộ mới chịu ủy khuất : "Có phải là lãnh đạo nói gì bạn không? Để mình về nói với Dương Minh, để hắn đuổi đi!"

Lâm Chỉ Vận đâu có can thiệp vào chuyện của Dương Minh đâu, nhưng mà nói như vậy, đơn giản là chỉ muốn Kinh Tiểu Lộ hài lòng thôi.

"không phải..." Kinh Tiểu Lộ bị hai người cùng hỏi, không thể tránh được, đành phải đem mọi chuyện nói ra : "Em bị người ta chơi xấu trên mạng, hai người nghĩ có phải là em xui xẻo không?"

"Trên mạng? Chuyện gì?" Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao đều sửng sốt, không hiểu ý này của Kinh Tiểu Lộ nghĩa là gì.

"Haizzz, nói ra thì cũng khó rõ ràng, như vậy đi, em lên mạng tìm cho hai người nhìn, hai người sẽ biết là chuyện gì!" Kinh Tiểu Lộ mở máy tính của Lâm Chỉ Vận ra, sau đó lướt lên mạng, tìm kiếm về bài viết nói về nàng, rồi nói : "Được rồi, hai người xem đi"

Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao tò mò đi tới, nhìn bài viết trong miệng của Kinh Tiểu Lộ, không khỏi kinh hãi, mãi cho đến khi nhìn thấy tấm ảnh cuối cùng của Kinh Tiểu Lộ ớ dưới, Lâm Chỉ Vận không khỏi hô lên : "Tiểu Lộ, đây không phải là ảnh của bạn sao?"

"Đúng vậy, em không biết em đã đắc tội với ai, mà lại bị người ta chụp lén xong rồi còn viết cái bài này nữa, tuy rằng em thích BMW thật, nhưng mà cũng chưa đến mức phải bán mình như vậy!" Kinh Tiểu Lộ ủy khuất nói.

"Đúng vậy, nói một tiếng với Dương Minh là được, cần gì phải như vậy!" Cát Hân Dao xen mồm vào.

Kinh Tiểu Lộ vội vã trửng mắt nhìn Cát Hân Dao, trên thực tế nàng ta không có quan hệ gì với Dương Minh cả, Cát Hân Dao đã hiểu lầm quan hệ của hai người, nhưng mà Lâm Chỉ Vận biết, Cát Hân Dao nói như vậy, khó tránh khỏi việc sẽ bị Lâm Chỉ Vận hỏi ra cái gì đó.

Cát Hân Dao lại cho rằng Kinh Tiểu Lộ ngại Lâm Chỉ Vận ở đây, vì thế cười cười ngậm miệng lại, nhưng mà Lâm Chỉ Vận lại có suy nghĩ khác, nghe Cát Hân Dao nói xong liền gật đầu : "Đúng vậy, nếu Tiểu Lộ thích, nói Dương Minh cho mượn xe vài ngày cũng được mà"

Thấy Lâm Chỉ Vận không hoài nghi gì cả, Kinh Tiểu Lộ mới thở phào nhẹ nhọm : "Haizzz, em không phải là không lái được BMW, chỉ là bài viết này thật sự quá giận, nào có như vậy chứ, sau này em làm sao mà ngẩng đầu ở công ty được?"

Đúng thế, Lâm Chỉ Vận và Cát Hân Dao gật đầu, lời đồn không đáng sợ, đáng sợ nhất là nó mê hoặc mọi người, khiến cho mọi người tin rằng nó là thật.

"Tiểu Lộ, bạn đừng nóng giận" Lâm Chỉ Vận suy nghĩ một chút rồi nói : "Mình nghĩ, chuyện này khẳng định là có người muốn hãm hại bạn!"

Lâm Chỉ Vận tuy rằng đơn thuần, nhưng mà cũng không phải là không hiểu thế sự như thời kì đầu, sau khi tiếp xúc với bên ngoài nhiều, cũng hiểu được cái sự việc người gạt ta ta lại gạt người đó, cho nên thoáng suy nghĩ một cái liền nghĩ đến người phía sau : "Bạn suy nghĩ thử xem, có phải là đã đắc tội với người nào không?"

"Ừ, Chỉ Vận nói không sai, Tiểu Lộ, trong công ty em có đắc tội với ai không?" Cát Hân Dao cũng gật đầu hỏi.

"Đắc tội với ai? Hình như là đâu có ai đâu?" Kinh Tiểu Lộ cẩn thận suy nghĩ, lắc đầu nói : "Thái độ làm người của em bây giờ rất là hòa thuận, cũng đâu có đi đắc tội với ai đâu?"

"Vậy thì càng kì quái, theo góc độ của tấm ảnh, nhất định là được chụp trong công ty của em, hơn nữa phải là người quen của em, cho nên chị nghĩ, người này rất gần, chỉ có thể là người trong công ty của em thôi" Cát Hân Dao nghĩ.

"Em cũng nghĩ đến rồi, nhưng mà trong công ty có nhiều người như vậy, ai mà biết là ai làm?" Kinh Tiểu Lộ lắc đầu :"Muốn tìm ra người đã làm chuyện này, căn bản là không có khả năng"

"Cũng không phải là không có khả năng..." Lâm Chỉ Vận lắc đầu nói : "Tiểu Lộ, còn nhớ Giai Giai chứ? Quan hệ của bạn và nàng ta không phải rất tốt sao?"

"Ừ, thì sao?" Kinh Tiểu Lộ gật đầu, đối với những cô bạn gái của Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ làm sao mà không cố gắng tạo quan hệ tốt được?

"Giai Giai là cao thủ máy tính đó!" Lâm Chỉ Vận cười nói : "Tiểu Lộ, bạn không biết sao? Tuy rằng Giai Giai chỉ mới là sinh viên năm nhất, nhưng mà đã được tham gia vào tổ nghiên cứu đề tài của quốc gia rồi, mà những thành viên khác trong tổ, đều phải là nghiên cứu sinh hay là tiến sĩ cả"

"A, lợi hại vậy sao?" Kinh Tiểu Lộ kinh ngạc mở to mắt ra, nàng không ngờ Chu Giai Giai có thiên phú trong lãnh vực này, xem ra trong các người bạn gái của Dương Minh, chỉ có mình là một bình hoa vô dụng thôi.

"Đúng vậy, nhất là trong phương diện hacker, Giai Giai càng am hiểu nhiều hơn" Lâm Chỉ Vận gật đầu nói : "Chuyện của bạn, nếu như mà nhờ nàng làm, tin rằng sẽ nhanh chóng tra ra là ai"

"Vậy thì quá tốt!" Kinh Tiểu Lộ nghe Lâm Chỉ Vận nói xong, tinh thần lập tức tỉnh táo lại, giơ nắm tay lên, sau đó nói : " Để mình biết đó là ai, nhình nhất định sẽ không buông tha đâu!" Nhưng mà ngay sau đó, Kinh Tiểu Lộ lại trở nên buồn bã : "Nhưng mà Giai Giai bận rộn như vậy, có thể giúp mình sao..."

Kinh Tiểu Lộ cùng lắm là chỉ ăn cơm cùng với Chu Giai Giai mà thôi, tuy rằng thoạt nhìn có vẻ quen thuộc, nhưng mà ai có thể bảo đảm là quan hệ của hai người thuộc loại thân thiết? không thể nào so sánh giống như Lâm Chỉ Vận hay là Cát Hân Dao được cả, cho nên Kinh Tiểu Lộ sợ Chu Giai Giai không chịu giúp, bởi vì Chu Giai Giai còn phải tham gia vào tổ nghiên cứu đề tài gì đó nữa, nàng có thời gian quản chuyện này của mình sao?

"Như vậy đi, buổi tối mình trở về hỏi giúp bạn cho" Lâm Chỉ Vận suy nghĩ một chút rồi nói, nàng cũng không dám đáp ứng thay cho Chu Giai Giai, nhưng mà nàng vẫn cố gắng nói giúp Kinh Tiểu Lộ trước mặt Chu Giai Giai.

Nàng là một cô gái rất nhiệt tình như vậy đó, nàng nghĩ, Kinh Tiểu Lộ bị người ta hãm hại, đã khó chịu lắm rồi, nếu như có thể giúp nàng ta tìm được kẻ chủ mưu, vậy thì sẽ trả lại được sự trong sạch cho nàng ta.

Kinh Tiểu Lộ nói hết tâm sự với Cát Hân Dao, Lâm Chỉ Vận, nhất là việc Lâm Chỉ Vận đáp ứng nàng đi nhờ Chu Giai Giai hỗ trợ, cho nên Kinh Tiểu Lộ trở nên thoải mái không ít, không còn áp lực như khi trở về nữa, thay đồ xong, liền nói đi học.

Buổi tối nay Lâm Chỉ Vận không có khóa, nói chuyện với Cát Hân Dao một hồi, liền rời khỏi ký túc xá, ngày hôm nay Dương Minh đã dặn rồi, muốn nàng trở về sớm một chút, luyện tập cái trò ném phi đao.

"Tiểu Lộ?" Kinh Tiểu Lộ đang đứng dưới ký túc xá chờ Lâm Chỉ Vận, tối nay Trần Mộng Nghiên có khóa, tối nay Dương Minh lại không có khóa, cho nên dự định đón Lâm Chỉ Vận về, hai người luyện tập ném phi đao một hồi, rồi đi dón Trần Mộng Nghiên tan học luôn.

Đậu xe lại một bên đường, Dương Minh cũng không ngồi trong xe, mà trực tiếp leo xuống xe, đứng một bên, hắn ngồi trong chiếc BMW này, có thể hấp dẫn một số ánh mắt, mà sự mờ ám trong ánh mắt đó thì khỏi cần nói, khiến cho Dương Minh khó chịu, thầm than rằng nữ sinh bây giờ thật là cởi mở, chỉ vì tiền và hư vinh mà không tiếc dùng thân thể để trao đổi.

Coi TV thấy có nhiều tin tức nói về những anh nhà giàu đẹp trai lái BMW đến dụ dỗ những em hám giàu, chơi xong bỏ hay là đem đi bán này nọ, cho nên Dương Minh cũng lười ứng phó với các nàng, trực tiếp nhảy xuống xe, đứng một bên, làm ra vẻ không quen biết gì chiếc xe đó cả. Và đúng là khi mấy cô nữ sinh đi từ xa đến, thấy trong xe không có ai, lại nhìn Dương Minh đứng bên cạnh, cũng không có liên hệ gì với nhau cả, thất vọng rời đi.

Dù sao thì bây giờ Dương Minh mặc đồ cũng giống một sinh viên nghèo, quần áo là loại bình thường, nếu không muốn nói là rẻ tiền, không ai nghĩ rằng hắn có liên hệ với công tử nhà giàu đẹp trai lại lái xe xịn cả.

Dương Minh đứng chờ Lâm Chỉ Vận không lâu, liền thấy Kinh Tiểu Lộ cúi đầu đi ra, mà đi rất nhanh, làm như không phát hiện ra mình, nhất thời khiến cho Dương Minh tò mò.

Nếu đổi lại là bình thường, mình đứng ở đây, Kinh Tiểu Lộ tuyệt đối sẽ nhìn thấy, nhưng mà lần này nàng ta lại không thấy mình, cũng không biết là trong đầu nàng ta đang có suy nghĩ gì, vì thế Dương Minh lên tiếng gọi nàng.

"A?" Kinh Tiểu Lộ sửng sốt, không nghĩ rằng có người gọi mình, quay đầu lại, phát hiện là Dương Minh, có chút mừng rỡ, nhưng lại có chút tức giận.

Mừng là vì nhìn thấy được Dương Minh. Nhưng lại giận là vì nhớ lại lời nói của Vương Hiểu Nhiễm chiều nay, nếu Dương Minh thật sự đáp ứng mình, để mình làm tình nhân của hắn, như vậy thì sẽ đến lái xe đưa đón mình, như vậy cũng sẽ không gây ra lời đồn trong công ty rồi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 58

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự