Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1395 Cùng biểu diễn. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1916 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trước đó, Nhâm Kiện Nhân nghĩ rằng mình bị bại bởi Dương Minh, hoàn toàn là do Dương Minh chơi xấu, vốn là một cuộc tỷ thí công bằng, tự nhiên lấy cục gạch ra kêu người ta đập, mày cho rằng tao luyện thiết đầu công hả?

Mà tức giận nhất là, rõ ràng Dương Minh chơi xấu, còn mình là người bị hại, mà khán giả bên dưới lại cứ ủng hộ cho Dương Minh! Nhâm Kiện Nhân càng nghĩ càng giận sôi lên, thầm nghĩ, tiểu tử Dương Minh này thật là giả dối!

Lúc còn còn hút thuốc phì phèo, còn mang theo mấy tấm giấy viết cái gì mà "Tay đánh người già Nam Sơn viện, chân đá nhà trẻ Bắc Hải" và "Bản chuyện phá võ thuật" nữa!

Thật ra, lúc đầu hắn cũng không chú ý đến cái câu "Bản chuyên phá võ thuật" kia, bởi vì hắn bị hai câu "Tay đánh người già Nam Sơn viện, chân đá nhà trẻ Bắc Hải" mê hoặc rồi, cho nên cũng không chú ý, cho rằng đây chỉ là mánh lới của Dương Minh mà thôi, căn bản là không có thật.

Vì thế, Dương Minh nhiều lần nói rõ tuyệt chiêu của hắn nằm trên mấy chữ đó, nhưng mà Nhâm Kiện Nhân không cho là thật, hăn nghĩ Dương Minh đang muốn mê hoặc lòng người mà thôi.

Sau đó, Dương Minh nói là sẽ xuất tuyệt chiêu, Nhâm Kiện Nhân không thèm chú ý một chút, vì thế trong lúc không phòng, liền bị Dương Minh vỗ một cái ngay ót thật mạnh, nhất thời không biết gì cả.

Mình bị đánh tơi tả như vậy, mà những khán giả kia lại ủng hộ cho Dương Minh, nhưng mà cũng khó trách, Dương Minh ra chiêu đã nhắc nhở mình nhiều lần rồi, mình không thèm chú ý, vậy thì có thể trách được ai?

Cho dù Nhâm Kiện Nhân không phục, thì cũng đành phải cắn răng nuốt cục giận này vào bụng, ai kêu hắn ngu làm chi? Cho nên lúc này, Nhâm Kiện Nhân đặc biệt cẩn thận đối phó với Dương Minh.

Hắn nghĩ, về mặt công phu mình hoàn toàn có thể thắng Dương Minh mà không gặp vấn đề gì, chủ ý là sợ Dương Minh lại giở trò thôi, chỉ cần mình đề phòng tốt, hoàn toàn có thể đánh cho Dương Minh te tua.

Hắn và Lý Gia Sinh thương lượng một chút, quyết định thừa dịp lễ nghệ thuật lần này mà bắt đầu, phát lời mời với Dương Minh, trên thực tế là khiêu chiến, nhưng mà gọi khiêu chiến thì có vẻ không được lịch sự cho lắm, cho nên đổi thành tiết mục cùng biểu diễn trong ngày lễ nghệ thuật.

Nhâm Kiện Nhân là xã trưởng của hội quán Tae Kwon Do, cho nên có quan hệ tương đối thân thiết với chủ tịch hội sinh viên, hắn cũng có số điện thoại của Từ Khiêm trong tay, vì thế Nhâm Kiện Nhân liền gọi điện hỏi Từ Khiêm đang ở đâu.

Từ Khiêm đi ra khỏi khách sạn Quốc Tế Tùng Gaing, hắn cảm thấy rằng ngày hôm nay là một ngày thất bại nhất của hắn, hoàn toàn là làm mất hết mặt mũi, sau này hắn không biết nên nhìn mặt Dương Minh và Lâm Chỉ Vận thế nào nữa.

Từ Khiêm mở cửa xe mình ra, trong lòng tự giễu, mình lái chiếc xe có trăm ngàn mà đòi tranh với Dương Minh, thật đúng là mất mặt.

Điện thoại vang lên, Từ Khiêm thở dài, vốn không muốn nghe, nhưng mà nhìn thấy số của Nhâm Kiện Nhân gọi đến, người của hội quán Tae Kwon Do, hắn không thể không nghe cú điện thoại này.

Tuy rằng uy tín của hội quán Tae Kwon Do đang tụt dốc trong trường, cũng không còn được coi trọng, nhưng mà tốt xấu gì cũng là tổ chức của trường học, Nhâm Kiện Nhân là xã trưởng của hội quán, càng không thể mặc kệ được, vì thế nghe điện thoại : "Alo, tôi là Từ Khiêm đây"

"Từ chủ tịch, tôi là Nhâm Kiện Nhân của hội quán Tae Kwon Do đây" Nhâm Kiện Nhân nhiệt tình nói.

"Nhâm xã trưởng, xin chào, tìm tôi có chuyện gì?" Đã buổi tối rồi, vả lại bây giờ Từ Khiêm cũng không có tâm tình nói chuyện tào lao với Nhâm Kiện Nhân, hắn muốn được yên tĩnh một chút, để hồi phục lại tâm tình của mình, ngày hôm nay quá mất mặt rồi, hắn cần phải tính toán một chút, sau này nên theo đuổi Lâm Chỉ Vận thế nào, phương pháp bây giờ khẳng định không dùng được rồi.

Cho nên, hắn cũng không muốn nói nhảm với Nhâm Kiện Nhân làm gì, chuẩn bị nói vài câu có lệ rồi kết thục cuộc trò chuyện là tốt. Có chuyện gì cần nói thì ngày mai gặp là được, dù sao thì tâm tình của Từ Khiêm bây giờ đang rất không vui, hắn rất khó chịu.

"Từ chủ tịch, có rãnh không, tôi mời cơm?" Nhâm Kiện Nhâm cười ha hả nói.

"Ăn thì koc ần, vừa mới ăn xong, anh có chuyện gì cứ việc nói thẳng" Từ Khiêm cũng không muốn đi ăn với Nhâm Kiện Nhân.

"Là chuyện của lễ nghệ thuật" Nhâm Kiệt Nhâm cũng nghe thấy giọng nói của Từ Khiêm không tốt, nhưng mà cũng không suy nghĩ nhiều : "Hội quán Tae Kwon Do của chúng tôi chuẩn bị tham gia lễ nghệ thuật, biểu diễn một tiết mục công phu"

"À, đó là chuyện tốt, vậy anh về viết một bản kế hoạch đi, tôi xem là được" Từ Khiêm nghe Nhâm Kiện Nhân nói xong, thuận miệng nói : "Cái này cũng không phải là đại sự gì, mỗi xã đoàn đều có một tiết mục, cứ như vậy nhé, bên tôi còn có việc"

Nói xong, Từ Khiêm liền muốn cúp điện thoại, Nhâm Kiện Nhân khẩn trương, vội nói : "Chờ một chút, Từ chủ tịch, tôi còn có chuyện chưa nói xong"

"Chuyện gì?" Từ Khiêm cũng không còn biện pháp, đành phải nhẫn nhịn lại, hắn là chủ tịch hội sinh viên, đương nhiên không có khả năng cúp điện thoại của các thành viên trong các xã đoàn gọi đến, như vậy thì rất kỳ cục. Cho dù danh tiếng của Tae Kwon Do gần đây không tốt, nhưng mà tốt xấu gì cũng là một trong các xã đoàn quan trọng hiện nay, hắn cũng không thể động chạm đến Nhâm Kiện Nhân được, để cho hắn ta nói ra bên ngoài cũng không phải là một chuyện tốt.

"Là như vậy, nhóm Tae Kwon Do chúng tôi, muốn mời ngôi sao công phu của trường, cùng chúng tôi biểu diễn một tiết mục!" Nhâm Kiện Nhân nhanh chóng nói vào vấn đề chính.

"Ngôi sao công phu? Ai là ngôi sao công phu của trường?" Từ Khiêm sửng sốt, có chút khó hiểu, hắn thân là chủ tịch hội sinh viên sao không biết mấy chuyện này?

"Chính là Dương Minh năm nhất đó!" Nhâm Kiện Nhân ngượng ngùng nói, hắn muốn nâng thân phận của Dương Minh lên, như vậy mới khiến cho Từ Khiêm chú ý, bằng không, hắn sợ Từ Khiêm sẽ từ chối hắn, một sinh viên năm nhất mà thôi, có gì phải để ý chứ?

Cho nên, sợ Từ Khiêm không đồng ý, cho nên Nhâm Kiện Nhân đã nâng thân phận của Dương Minh lên làm ngôi sao công phu trong trường, cứ như vậy sẽ không sợ Từ Khiêm không đồng ý.

Bởi vì chuyện này là do Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh bàn bạc riêng với nhau để đối phó với Dương Minh, cho nên không biết về những việc xung quanh Dương Minh ở trên diễn đàn trường, nếu như hắn mà biết Từ Khiêm đã sớm có ý định muốn Dương Minh lên sân khấu rồi, thì cần gì phải thuyết phục nhiều lời như vậy?

Từ Khiêm vốn tưởng rằng muốn nhanh chóng kết thúc cuộc nói chuyện với Nhâm Kiện Nhân, nhưng không ngờ Nhâm Kiện Nhân lại nói đến Dương Minh, Từ Khiêm thoáng cái đã lấy lại tinh thần! Hắn vốn không còn tâm tư gì với Dương Minh, chỉ là muốn mời hắn đến biểu diễn công phu tại ngày lễ nghệ thuật của trường thôi, thuận theo ý nguyện của mọi người, cũng có thể biểu hiện ra năng lực và dân chủ của hắn.

Nhưng mà bây giờ, Từ Khiêm nghe Nhâm Kiện Nhân liền thay đổi chủ ý, hắn cũng không ngu, đương nhiên là cũng nghe ra Nhâm Kiện Nhân muốn báo thù Dương Minh rồi! Hồi đầu năm học Nhâm Kiện Nhân thua thảm như vậy, trực tiếp bị Dương Minh đánh cho một trận nằm một đống trên mặt đất, quả thật là vô cùng nhục nhã, cho nên nói Nhâm Kiện Nhân muốn tìm Dương Minh để cùng biểu diễn, vậy quả thật đúng là lừa quỷ, đơn giản là muốn mượn cơ hội này để tìm lại mặt mũi của hắn trước mặt toàn thể sinh viên mà thôi.

Cái này Từ Khiêm làm sao mà không rõ? Nhưng mà nếu đổi lại là lúc trước, Từ Khiêm tuyệt đối sẽ không đồng ý, bất luận là công phu của Dương Minh thế nào, thì hắn cũng chỉ là một sinh viên trong mắt mọi người mà thôi, và mọi người muồn nhìn hắn, đơn giản là vì những trò quái đản của Dương Minh mang lại tiếng cười cho mọi người thôi.

Bọn họ không ai hiểu biết gì về công phu thật sự, cho nên Dương Minh lên sâu khấu hoàn toàn là hành vi nghệ thuật, không có quan hệ đến công phu gì cả, nhưng mà Nhâm Kiện Nhân tìm đến cửa vậy thì lại khác. Nhâm Kiện Nhân hoàn toàn là vì trả thù, Từ Khiêm làm sao mà có thể để cho hắn phá hư tiết mục biểu diễn chứ?

Nhưng mà bây giờ thì khác, Từ Khiêm có thể nói là vô cùng tức giận Dương Minh, mình theo đuổi Lâm Chỉ Vận, thì có liên quan gì đến hắn? Hắn về nhà ôm người đẹp Trần Mộng Nghiên của hắn được rồi, còn ở đây nhiều chuyện làm gì?

Mặc kệ cho Nhâm Kiện Nhân nói cái gì, Từ Khiêm chỉ hơi trầm ngâm một chút, rồi quyết định cho Dương Minh một bài học, ai kêu tên này quấy rầy mình? Hơn nữa người đứng ra dạy dỗ hắn cũng không phải là mình, hoàn toàn là tiến hành mượn tay người khác, cớ sao lại không làm?

"Anh muốn cùng hắn biểu diễn cái tiết mục gì? Tôi nhớ kỹ lần trước anh và hắn không phải đã tiến hành tỷ thí một lần rồi sao?" Từ Khiêm là dạng người gì? Có thể leo lên đến cái ghế chủ tịch hội sinh viên đương nhiên là trí thông minh không thấp rồi, hắn không thể nói ra mục đích của bản thân cho Nhâm Kiện Nhân biết được, bằng không người như Nhâm Kiện Nhân khẳng định là sẽ đưa ra yêu cầu nhiều hơn!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự