Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1392 Mặt mũi đã gửi qua nhà bà ngoại(P2).

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1709 chữ · khoảng 6 phút đọc

Vô luận là thế nào, thì Dương Minh cũng có địa vị cao hơn Từ Khiêm hắn trong lòng của quản lý sảnh, cho nên ngày hôm nay Từ Khiêm cảm thấy mặt mũi đã gửi qua nhà bà ngoại rồi : "Tôi mang bạn đến ăn... Dương tiên sinh, ông cũng biết rồi, ông muốn thuê một phòng, nhưng mà cô nhân viên kia nói là không có hẹn thì không có phòng, ông xem?" Tuy rằng trong lòng xấu hổ nhưng mà vẫn phải nói, Từ Khiêm hít sâu một hơi sau khi nói.

"Haha, không phải chỉ là thuê phòng thôi sao, đâu có gì đâu" Quản lý sảnh đến trước mặt cô nhân viên kia, nói : "Tiểu Triệu, em xem, còn phòng nào được thuê mà người chưa đến, thì đổi đi"

"Vâng!" Tiểu Triệu vội vã mở máy tính lên, kiểm tra một vòng, sau đó ngẩng đầu lên nói : "Quản lý, phòng 21 trên lầu hai chưa có khách, cũng là phòng cuối cùng còn trống"

"Đã có phòng rồi, không biết Từ thiếu gia có hài lòng không?" Quản lý sảnh cười nịnh nọt với Từ Khiêm.

Từ Khiêm cũng không biết là phòng nào, nhưng mà nếu cô nhân viên kia đã nói có phòng, vậy thì hắn còn ý kiến làm gì? Huống chi, bây giờ quản lý sảnh không biết đang hướng về mặt mũi của hắn hay là của Dương Minh nữa, cho nên Từ Khiêm thầm nghĩ muốn đi lên lầu ăn nhanh một chút, không muốn nói thêm gì cả.

"Tốt, vậy lên đi" Từ Khiêm gật đầu.

"Tôi mang mọi người đi" Quản lý sảnh nói xong, liền nhìn liền hướng Dương Minh, như mà muốn hỏi ý kiến của hắn, cho đến khi Dương Minh đành phải gật đầu, thì quản lý sảnh mới dời bước đi.

Cái chi tiết nhỏ này đương nhiên không lọt khỏi tầm mắt của Từ Khiêm rồi, hắn ta hoàn toàn tuyệt vọng, xem ra quản lý sảnh đúng là đang vì mặt mũi của Dương Minh mà tìm phòng, hỏi mình có hài lòng hay không chỉ là hình thức hôi, còn người được hỏi thật sự mới chính là Dương Minh, thấy hắn gật đầu, thì mới quay người dẩn bọn họ đi.

Hơn nữa, là do quản lý sảnh tự mình dẫn lên lầu, vốn là một chuyện vô cùng vinh quang, ngay cả cha cũng chưa từng được hưởng thụ điều này, nhưng mà bây giờ Từ Khiêm vui vẻ không nổi, hắn cảm thấy vô cùng xấu hổ.

Tất cả cái này nhìn có vẻ đang hướng về mặt mũi của hắn, nhưng mà thật ra là về Dương Minh, điều này làm sao mà không khiến cho hắn xấu hổ được?

Rốt cục đã vào trong phòng, Từ Khiêm mới thở phào một hơi, Dương Minh cũng nhận ra hắn không được tự nhiên, vốn định cho hắn thêm một chấn động cuối cùng nữa, nhưng mà bây giờ xem ra không có khả năng rồi, tên này đã bắt đầu cẩn thận rồi.

Quản lý sảnh đương nhiên là có việc phải làm rồi, hơn nữa ông ta cũng nhìn ra, Dương Minh không muốn ông ta lãng vãng xung quanh, vì thế liền chào, rồi để cho một phục vụ đến.

Thất bại liên tiếp làm cho Từ Khiêm mất dần hứng thú, hắn liên tục mất mặt trước Dương Minh rồi, và hắn đang có cảm giác như đang ngồi trên đống lửa vào, cầm lấy thực đơn, cũng không biết gọi cái gì nữa, không còn phong độ của chủ tịch hội sinh viên luôn, tùy ý lật vài cái, sau đó đưa thực đơn đến trước mặt Dương Minh, nói : "Các người gọi đi"

Dương Minh cũng không hỏi Lâm Chỉ Vận ăn gì, Lâm Chỉ Vận thích ăn cái gì, trong lòng hắn đều rõ rồi, cho nên gọi mấy món mà Lâm Chỉ Vận thích ăn, cũng gọi vài món mà mình thích ăn, bởi vì hồi trưa hắn bận rộn quá cho nên chưa ăn cái gì cả, lúc này đương nhiên là muốn ăn nhiều một chút.

Nghe Dương Minh gọi vài món ăn, con mắt của Từ Khiêm thiếu chút nữa lọt ra ngoài, không phải chứ? Bào ngư hầm, tôm hùm lớn, cua lớn, cái này bao nhiêu tiền chứ?

Thật ra, những món này cũng không đắt, giá cả chế biến cũng không có bao nhiêu tiền, Dương Minh đến ăn, muốn ăn cái gì thì ăn thôi, cuối cùng cũng chỉ coi như là không tính tiền lời thôi, cho nên cũng chẳng có cảm giác gì cả, vì thế gọi hơi bị nhiều.

Bởi vì Dương Minh căn bản là không muốn để Từ Khiêm trả tiền, mà chỉ muốn đùa giỡn một chút thôi, Dương Minh biết, quản lý sảnh khẳng định là sẽ miến phí cho mình, cho nên căn bản là không cần Từ Khiêm trả tiền.

Nhưng mà Từ Khiêm không biết những cái này, hắn nghe Dương Minh càng gọi thì tim của hắn càng đập nhanh, cái này không phải là muốn bóp cổ hắn chết sao? Giá cả ở đây hắn cũng biết rõ, những món mà Dương Minh gọi, ít nhất cũng khoảng ba bốn chục ngàn, hắn làm sao mà trả nổi?

Nhưng mà bây giờ ngăn cản Dương Minh lại thì không được, như vậy thì có vẻ mình không phóng khoáng, mời người ta đi ăn mà không trả nổi tiền, vậy chẳng phải là làm trò cười sao?

Rốt cục, Dương Minh đã gọi xong, tim của Từ Khiêm cũng muốn ngừng đập luôn, thở phào nhẹ nhõm, thấy Dương Minh trả thực đơn lại cho mình và nói : "Tôi gọi xong rồi, anh xem muốn kêu thêm cái gì nữa thì gọi"

"Tôi..." Từ Khiêm làm gì mà muốn kêu thêm nữa? Tính sơ sơ các món ăn mà Dương Minh kêu thôi cũng đã gần năm mươi ngàn rồi, Từ Khiêm làm sao kêu thêm, đành phải nói : "Nhưng cái này, tôi thấy đủ rồi, đúng rồi, Lâm Chỉ Vận, em muốn gọi cái gì?"

Vừa rồi Dương Minh gọi món, Lâm Chỉ Vận căn bản là không lên tiếng, tuy rằng Từ Khiêm tiếc tiền, nhưng mà bữa cơm này hắn mời Lâm Chỉ Vận ăn, cho nên hắn nhớ ra, nếu Lâm Chỉ Vận không gọi món, vậy chẳng khác nào là mời Dương Minh ăn?

Cho nên, dù trong lòng chảy máu, cực kỳ không muốn, nhưng vẫn phải nhường Lâm Chỉ Vận gọi vài món, Từ Khiêm cắn răng, hắn quyết định trở về sẽ xin cha tiền tán gái, cha đã thúc giục mình kiếm bạn gái rồi, tin rằng dùng lý do này để xin tiền, cha chắc chắn sẽ cho.

Trong nhà Từ Khiêm có tiền, nói thật ra, mấy chục ngàn này đối với nhà hắn không tính là gì, nhưng mà trong nhà có tiền không có nghĩa là hắn có nhiều tiền tiêu vặt, cho nên trong lòng Từ Khiêm mới chảy máu như thế.

Bây giờ đã nghĩ thông suốt điểm này, chỉ cần mình dùng tiền để theo đuổi con gái, tin rằng cha có thể cho nhiều tiền, Từ Khiêm cũng không còn đau lòng nữa, trên mặt cũng khôi phục lại nụ cười bình tĩnh, đưa thực đơn đến cho Lâm Chỉ Vận.

"Em không cần... những cái em thích ăn, Dương Minh đã gọi rồi" Lâm Chỉ Vận lắc đầu, từ chối đề nghị của Từ Khiêm, trả thực đơn lại cho người phục vụ.

Lâm Chỉ Vận không hề gọi món nữa, làm cho Từ Khiêm đỡ tốn một đống tiền, nhưng mà trong lòng hắn vui không nổi, Lâm Chỉ Vận thích ăn cái gì, Dương Minh cũng biết?

Như vậy đã nói rõ rằng, Dương Minh không phải là lần đầu tiên đi ăn với Lâm Chỉ Vận, hai người đã đi với nhau nhiều lần, cho nên mới biết được sở thích của nhau, vậy Dương Minh và Lâm Chỉ Vận rốt cục có quan hệ gì?

Nghĩ đến đây, Từ Khiêm liền cảm thấy đau đầu, cái này không phải như mình tưởng tượng chứ, Dương Minh có bạn gái rồi mà còn trêu hoa ghẹo nguyệt? Sắc mặt của Từ Khiêm liền trở nên khó coi, mà Lâm Chỉ Vận cứ có vẻ như là đã bị Dương Minh cưa đổ vậy, đây mới là điều khiến cho Từ Khiêm căm tức.

Bên cạnh mỹ nữ không thiếu ruồi bu xung quanh, nhưng mà xung quanh thì cũng chỉ là xung quanh thôi, thật sự lọt vào mắt xanh của người đẹp thì chẳng có mấy người, nhưng mà Dương Minh lại là một trong những người đó, và còn rất thân cận với Lâm Chỉ Vận, Từ Khiêm làm sao mà không lo lắng?

Từ Khiêm nghĩ mình cần phải cảnh báo cho Lâm Chỉ Vận biết một chút, nhưng nói thẳng ra thì có vẻ đột ngột, phải dẫn dắt vấn đề đi lòng vòng mới được, như vậy mới không có vẻ như là mình cố ý làm.

Sau khi suy nghĩ một chút, Từ Khiêm liền quyết định : "Dương Minh, cậu đã nghĩ được tiết mục biểu diễn chưa? Lúc buổi trưa cậu đã đáp ứng rồi, phải biết rằng, để mời haii người lên biểu diễn, bữa tối này đã tiêu sạch túi tiền của tôi rồi đấy, làm chủ tịch thật là khổ, cũng không phải dễ làm như người ta thấy!"

"Haha, biểu diễn tiết mục thì tôi chưa nghĩ ra, không phải là còn vài ngày sao?" Dương Minh cười nói : "Trở về tôi và Chỉ Vận sẽ thương lượng, nếu thật sự không được thì hai chúng tôi hợp diễn!"

"Hợp diễn?" Sắc mặt của Từ Khiêm nhất thời lộ ra vẻ kỳ quái, thầm nghĩ, mày còn muốn hợp diễn với Lâm Chỉ Vận sao? không phải chứ? Vậy đây không phải là cơ hội để cho mày thêm thân cận với Lâm Chỉ Vận à?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 97

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự