Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1383 Bí mật thứ nhất lộ ra ánh sáng. (Hạ) (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1943 chữ · khoảng 7 phút đọc

"A!" Tiếu Tình cả kinh, vô thức đẩy Dương Minh ra, tránh ra rất xa, nhưng mà hai má đã ửng đỏ lên, làm như vậy chỉ càng giống như là giấu đầu lòi đuôi hơn.

"Em đã nói rồi, nàng ta đã thấy hết tất cả, cái không nên thấy cũng đã thấy, chị còn sợ cái gì nữa?" Tuy rằng Dương Minh cười nói, nhưng mà trong nụ cười của hắn cũng mang vẻ khổ sở, bởi vì bây giờ chưa phải là thời cơ để công khai quan hệ với Tiếu Tình,, nhất là sự nghiệp bên châu Phi còn chưa thành, chỉ mới trong giai đoạn đầu mà thôi, Tiếu Tình vẫn phải tiếp tục ở đây làm việc, nếu để lộ quan hệ này ra ngoài ánh sáng quá sớm, Dương Minh tuy không sợ, nhưng chỉ sợ sẽ mang lại cho Tiếu Tình không ít phiền toái.

Ánh mắt của thế tục mang lực sát thương rất lớn, đầu tiên không nói về chuyện chị yêu em, chỉ là cô yêu trò thôi cũng đủ lấy mạng rồi, trừ phi Tiếu Tình từ chức mặc kệ tất cả, hoặc là Dương Minh tốt nghiệp rồi, thì mới là lúc Dương Minh công khai quan hệ.

Nhưng mà, bây giờ nếu Chu Giai Giai đã nhìn thấy, thì Dương Minh cũng không cần phải nổ lực giấu diếm nàng nữa,vả lại cũng không có biện pháp giấu diếm, Dương Minh chỉ có thể thẳng thắn nói chuyện này cho Chu Giai Giai biết.

Chu Giai Giai ở bên ngoài phòng, cũng đang suy nghĩ rất nhiều, nàng không biết nên đối mặt thế nào cả, nàng thậm chí muốn lặng lẽ rời khỏi phòng, chờ Dương Minh đi rồi mới trở về, làm bộ như không biết gì cả.

Dù sao thì chuyện này cũng xấu hổ lắm, Chu Giai Giai không dám nghĩ nhiều, có một số việc, tuy rằng không nói cũng rõ ràng, nhưng mà chỉ cần không làm rõ thì vẫn có thể bình yên vô sự, loại chuyện này mà nói ra rồi, chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến nhiều quan hệ.

Cho dù Chu Giai Giai thật sự không ngại, thì Tiếu Tình cũng sẽ chú ý, quan hệ của hai người sẽ từ từ bất hòa, cái này không phải là điều mà Chu Giai Giai muốn thấy, cho nên Chu Giai Giai dự định rời khỏi đây, một lát trở về, nhưng nghe thấy tiếng nói của Dương Minh, trong lòng nhất thời hoảng sợ, xém tí té xỉu luôn.

Chu Giai Giai không biết Dương Minh làm sao mà nhìn thấy mình, lúc mà đẩy cửa vào, Dương Minh căn bản là không có ngẩng đầu lên, cũng không nhìn về hướng bên này, Chu Giai Giai lặng lẽ đóng cửa rời khỏi phòng, nhưng mà Dương Minh đã biết mình đang ở ngoài cửa rồi.

Bây giờ muốn chạy đã không thể rồi, Chu Giai Giai đành phải hít sâu một hơi, đẩy cửa phòng ra, cẩn thận bước vào bên trong, mặt ửng đỏ, nếu như không biết, còn tưởng rằng nàng ta là người bị bắt gian, chứ không phải là Tiếu Tình.

Nhìn thấy Chu Giai Giai đi vào, sắc mặt của Tiếu Tình cũng trở nên xấu hổ, hai mắt không dám nhìn thẳng Chu Giai Giai, chỉ cúi đầu thôi.

Có một số việc, đã xảy ra rồi thì không có biện pháp tránh né, Dương Minh chỉ có thể cố gắng phối hợp, nhìn Chu Giai Giai bước vào, mỉm cười, vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình, nói với Chu Giai Giai : "Giai Giai, đến đây ngồi đi"

"A..." Tim của Chu Giai Giai đập rất lợi hại, Dương Minh nói cái gì nàng làm cái đó, ngồi xuống bên cạnh Dương Minh, vẻ mặt cũng vô cùng khẩn trương, lúc đầu ở chung với Dương Minh cũng chưa từng có cảm giác như bây giờ.

"Giai Giai, em và chị Tiếu Tình, ở chung cũng không tệ chứ?" Dương Minh biết, lúc này mình không được rối, nếu như biểu hiện xấu hổ hay gì gì đó, thì sẽ không thể nào nói chuyện được với hai nàng, mình cần phải bình tĩnh, mới làm cho Tiếu Tình và Chu Giai Giai giảm bớt xấu hổ.

"Dạ..." Chu Giai Giai gật đầu, vẻ mặt có chút ngượng nghịu : "Chị Tiếu Tình đặc biệt quan tâm em từ khi em gia nhập tổ nghiên cứu này, mấy ngày nay em đều ở cùng với chị ấy..."

"Hèn chi anh về nhà, không thấy em đâu cả, thì ra em đã chạy đến tham gia cái tổ nghiên cứu này rồi" Dương Minh cười nói : "Chị Tiếu Tình có ăn hiếp em không?"

"không có, chị Tiếu Tình đối với em rất tốt, tối hôm qua còn thức khuya giảng bài cho em nữa" Chu Giai Giai cả kinh, vội lắc đầu nói : "Chị ấy làm sao ăn hiếp em chứ"

"không ăn hiếp là tốt rồi, vậy nói lên rằng hai người ở chung cũng không tệ, hơn nữa cũng có cùng một đề tài để nói chuyện, như vậy tiếp tục giữ quan hệ như vậy nhé" Dương Minh nói xong, liền kéo lấy tay của Chu Giai Giai.

"Giữ quan hệ gì?" Tiếu Tình đã hồi phục từ trong kinh ngạc, nghe thấy Dương Minh nói như vậy, cũng biết hắn muốn giúp điều hòa quan hệ hai người, vì vậy cũng giúp hắn, mà giúp hắn cũng như đang giúp mình.

"Đương nhiên là quan hệ chị em như bây giờ vậy" Dương Minh suy nghĩ một chút rồi cười nói :"Chẳng lẽ còn có quan hệ khác?"

"Chị nghĩ em nói là quan hệ cô trò chứ" Tiếu Tình cười nói.

Trong lòng Chu Giai Giai căng thẳng, quan hệ cô trò? vậy chẳng phải là càng thêm hỗn loạn sao? Nếu như mình và chị Tiếu Tình giữ quan hệ cô trò, vậy thì Dương Minh đứng giữa phải làm sao?

"hai người có quan hệ cô trò à?" Dương Minh đương nhiên biết Tiếu Tình không phải muốn giữ quan hệ cô trò gì với Chu Giai Giai cả, nàng nói ra như vậy, cũng chỉ là muốn xóa đi nghi ngờ trong lòng Chu Giai Giai mà thôi.

"Có sao?" Tiếu Tình hỏi ngược lại.

"Vậy chị hỏi Giai Giai xem có hay không?" Dương Minh quay đầu lại nhìn Chu Giai Giai.

"Em không có" Chu Giai Giai không biết nên trả lời thế nào, nhưng mà nàng khẳng định là không hy vọng quan hệ của mình và chị Tiếu Tình là quan hệ cô trò.

"Chị em, Giai Giai cũng không chấp nhận, vậy chị cũng đừng tự mình nghĩ bậy nữa" Dương Minh nhún vai : "Được rồi, hai người đều quen biết nhau, em cũng lười giới thiệu quá"

Tiếu Tình trừng mắt nhìn Dương Minh, cái này tính là gì, em không giới thiệu, chúng ta tự giới thiệu sao? Tuy rằng trước đây có quen biết, những mà bây giờ đặc biệt hơn, giới thiệu nhau một chút cũng tương đối tốt hơn.

Dương Minh cười cười, vội vã nói : "Chị Tiếu Tình, chuyện của em và Giai Giai, chị cũng đã sớm biết rồi, cũng không cần nói thêm cái gì cả, chuyện của em và chị, cũng không cần phải nói, Giai Giai cũng biết rồi, em có quan hệ với nàng, thì cũng có quan hệ như vậy với chị, chỉ là quan hệ của em và chị bây giờ còn chưa thể công khai được, để tránh người ta nói bậy, trước mặt người ngoài, chị vẫn xuất hiện trong thân phận là chị của em, nhưng mà Giai Giai không phải là người ngoài, việc này không cần gạt nàng"

Dương Minh nói xong những lời này, còn quay đầu nhìn Chu Giai Giai, hỏi : "Đúng không, Giai Giai?"

"A!" Chu Giai Giai gật đầu, quan hệ của Dương Minh và chị Tiếu Tình, không cần Dương Minh nói, Chu Giai Giai cũng đã thấy được rồi, có một số việc chỉ cần nhìn cũng có thể hiểu được ngọn nguồn rồi, nhớ lại những lời mà chị Tiếu Tình nói sáng nay, Chu Giai Giai làm sao mà không rõ chứ?

Mà bây giờ Dương Minh lại nói như vậy, thật ra là âm thầm dặn Chu Giai Giai không được tùy tiện nói ra quan hệ của hắn và chị Tiếu Tình, Chu Giai Giai vốn thông minh sẵn rồi, làm sao mà không nghe ra được chứ? Vì thế nói : "Em sẽ không nói lung tung đâu..."

"Đúng vậy, Giai Giai đã nói rồi, nàng không nói lung tung, chị còn lo lắng cái gì?" Dương Minh cười cười, kéo tay của Tiếu Tình lại, đặt trong tay của Chu Giai Giai, để hai người nắm lấy tay nhau.

Tiếu Tình mỉm cười, Dương Minh bây giờ đã thông minh hơn xưa rất nhiều rồi, hắn không hề đề cập đến sự xấu hổ của hai người, mà chỉ tập trung vào các mối quan hệ thôi, ở đây không có người ngoài, cho nên cũng không cần nói lung tung làm lệch đề tài, cứ như vậy, Chu Giai Giai bị Dương Minh làm cho phân tâm, cũng bớt xấu hổ lại, và trực tiếp xem Tiếu Tình là người một nhà.

Mà bên Tiếu Tình, cũng biết thành sợ bị ánh mắt và miệng đời, cho nên mới lén lút với Dương Minh không dám công khai, bây giờ Chu Giai Giai không phải là người ngoài rồi, như vậy đã có thể nói cho Chu Giai Giai biết.

Vốn đây là một chuyện mà tất cả mọi người đều xấu hổ, lại biến thành mọi người thân thuộc, không có người ngoài, như vậy có thể thấy rằng, không chỉ làm tăng quan hệ của ba người lên, mà cũng không còn xấu hổ trước đó.

Tiếu Tình nhìn Dương Minh từng bước trưởng thành, từng lúc đầu là một thiếu niên "ngây thơ", từng bước trở thành một người đàn ông đỉnh thiên lập địa, thái độ cư xử làm người cũng không còn xúc động như trước đây, ngược lại rất có suy nghĩ.

"Chị sợ Giai Giai sẽ giận vì chị đã gạt nàng" Tiếu Tình thở dài nói, lúc nàng nói những lời này, vừa có thật vừa có giả, dù sao thì Tiếu Tình cũng biết Chu Giai Giai không phải là người ích kỷ, nhưng mà vẫn có chút sợ.

"Em làm sao?" Chu Giai Giai vội lắc đầu : "Trước đó chị không nói cho em biết, cũng là có nổi khổ riêng, bây giờ nếu Dương Minh đã nói vậy, chúng ta cũng không phải người ngoài, cho dù đã biết, thì cũng chỉ trở nên thân cận hơn thôi, cũng không nói lung tung, bên chị Mộng Nghiên, em cũng sẽ không nói một lời nào"

Chu Giai Giai biết, quan hệ của Dương Minh và Tiếu Tình, Trần Mộng Nghiên nhất định là cũng không biết, nhưng mà nàng cũng hiểu tính cách của Trần Mộng Nghiên, nếu như Trần Mộng Nghiên mà biết chuyện này, sợ rằng sẽ không bình tĩnh như mình bây giờ đâu, cho nên Chu Giai Giai cũng không dám nhiều chuyện, đi méc chuyện này trước mặt Trần Mộng Nghiên, loại chuyện này, để cho chính Dương Minh tự đi nói thì hon.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 60

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự