Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1372 Tiếu Tình và Chu Giai Giai. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1648 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tiểu Đường bị tiếng quát của Trương đội trưởng làm cho tỉnh táo lại, cẩn thận suy nghĩ, Trương đội trưởng bình thường làm việc rất siêng năng và thật thà, không hề làm ra chuyện trái với pháp luật kỷ cương bao giờ cả.

"Vậy vừa rồi xảy ra chuyện gì?" Tiểu Đường tuy dừng chân lại, nhưng mà vẫn nghi hoặc nhìn Trương đội trưởng : "Vậy sao anh lại thả hắn đi? Hắn không phải là nghi phạm quan trọng trong vụ án này sao?"

"Trước đó tôi cũng cho rằng như vậy, nhưng bây giờ hoàn toàn có thể xác định là không phải" Trương đội trưởng khoát tay nói : "Nếu như là hắn làm, thì hắn cũng không cần phải chối, hoàn toàn có thể nói thẳng cho chúng ta biết"

"Điều này sao có thể? Dương Minh bị ngu hả? Loại chuyện này sao có khả năng nói cho anh biết? Hắn nhận tội, không phải là phải bị bắt lại sao?" Tiểu Đường càng nghe càng thấy khó hiểu.

"Bắt hắn?" Trương đội trưởng lắc đầu : "Cậu biết Cao Trường Phúc chứ?"

"Cao Trường Phúc? không phải hắn là..." Tiểu Đường biến sắc : "Hắn không phải là người của cục điều tra thần bí sao?"

"không sai, hắn là nhân viên của cục điều tra thần bí thường trú tại Tĩnh Sơn chúng ta, trong vụ án lần trước, tôi đã dẫn cậu đi gặp mặt hắn" Trương đội trưởng gật đầu nói.

"Nhưng mà, cái này có quan hệ gì với Dương Minh, chẳng lẽ..." Tiểu Đường cũng không ngu, lập tức nhận ra được ý trong lời nói của Dương Minh.

"Đúng vậy, Dương Minh cũng là người bên kia, nhưng mà là ở Tùng Giang!" Trương đội trưởng gật đầu : "Hơn nữa, hình như địa vị của Dương Minh còn cao hơn cả Cao Trường Phúc, nghe hắn nói chuyện với Hạ Băng Bạc, rất là tùy ý, không có vẻ như cấp trên cấp dưới gì cả, mà giống bạn bè hơn"

"A! Dương Minh tự nhiên lại là người bên kia!" Tiểu Đường cả kinh, sau đó giật mình nói : "Hèn chi anh nói không phải là do hắn làm, nếu như là hắn làm, thì hắn cũng không cần phải chối, bây giờ xem ra, đúng là như vậy thật, Dương Minh căn bản là không cần phải phủ nhận, nếu như là hắn làm, thì hắn sẽ thừa nhận"

"cái vụ án này, có khả năng liên quan đến những thứ sâu xa hơn, có thể là người phía sau có ân oán với Dương Minh, cho nên mới hãm hại hắn, vì thế vụ án này đã được chuyển qua cho cục điều tra thần bí xử lý rồi, bên chúng ta cũng có thể kết an" Trương đội trưởng nói : "Đi thôi, chuyện này có lẽ cục trưởng đã biết, Cao Trường Phúc sẽ đến nhận vụ án này trong tối nay, cho nên cậu không được nói lung tung"

"Tôi hiểu rồi" Tiểu Đường trịnh trọng gật đầu, ngượng ngùng nói : "Vừa rồi là tôi hiểu lầm anh, thật sự xin lỗi"

"không sao ca, cậu có tinh thần trách nhiệm như vậy là tốt, nhưng sau này đừng có lỗ mãng như vậy" Trương đội trưởng vỗ vai Tiểu Đường nói : "Còn nữa, thái độ của cậu vừa rồi, xém tí đã đắc tội với người ta, Dương Minh không tính toán với cậu, nếu như thật sự tính toán, thì sợ rằng tôi cũng không bảo vệ được cậu"

Tiểu Đường nghe Trương đội trưởng nói xong, trong lòng sợ hãi, thầm nghĩ lại thái độ của mình quả thật là có vấn 9de62, xem ra sau này không thể như vậy được nữa.

Trương đội trưởng và Tiểu Đường trực tiếp leo lên xe chạy về Tĩnh Sơn, còn Dương Minh thì bước lên xe của mình.

"Vừa rồi xảy ra chuyện gì? Án mưu sát gì/" Tôn Khiết thấy Dương Minh bị cảnh sát mang đi, có chút sợ hãi, nhưng mà lập tức nhớ đến thân phận kia của Dương Minh, cũng yên tâm lại, quả nhiên là Dương Minh đã bình an vô sự trở về.

"không có gì, bọn họ cho rằng Tùy Dược Tiến là do anh giết chết" Dương Minh nhún vai : "Nhưng mà xác thật không phải là anh, anh cũng đang muốn tìm người này"

Tôn Khiết gật đầu, nàng cũng đã nghe nói về chuyện này : "Vậy cảnh sát tại sao lại tìm đến anh?"

"Trước đó anh đã đi đến tòa nhà Tiên Nhân, bị quay hình lại, nhưng mà lúc đó Tùy Dược Tiến còn chưa chết, sau khi anh ra khỏi tòa nhà thì Tùy Dược Tiến mới bị người ta giết. Nhưng mà phần cứng của hệ thống giám sát đã bị người ta lấy đi rồi" Dương Minh giải thích cho Tôn Khiết : "Sáng sớm ngày hôm nay, một người nhân viên quét dọn ở Tĩnh Sơn, trong lúc đang quét đường thì nhặt được một cuộn băng ghi hình, trong băng là hình ảnh anh xuất hiện tại tòa nhà Tiên Nhân"

"Có người muốn hại anh?" Tôn Khiết nghe xong liền thoáng nhận ra vấn đề.

"Thông minh" Dương Minh gật đầu : "Hẳn là do ông chủ phía sau, tìm Điền Long và Tùy Dược Tiến, muốn hại anh nhưng không được, sau này quân cờ Tùy Dược Tiến mất tác dụng, cho nên thí luôn để hại anh"

"không biết chú Điền khi biết được sự thật này sẽ có cảm nghĩ như thế nào, nếu như chú ấy không dừng lại đúng lúc, thì người chết tiếp theo sẽ là chú ấy rồi" Tôn Khiết thở dài nói : "Ông chủ phía sau này đúng là âm hồn không tan"

"Kệ ông ta, cũng chỉ là con giun đạp mãi không chết mà thôi, anh cũng quen rồi" Quả thật Dương Minh cũng đã có thói quen với các hành vi của ông chủ phía sau rồi, cho nên cũng không có cảm xúc đặc biệt.

"Haha, anh nói nghe dễ dàng quá" Tôn Khiết thấy Dương Minh không chút sợ hãi nào, cũng thở phào nhẹ nhõm : "Anh nói xem, ông chủ phía sau hãm hại anh, thì có chổ tốt nào? Cảnh sát không phải là kẻ ngu, bọn họ cũng không thể bắt anh giết người đề mạng được!"

"Cái này không phải, ông chủ phía sau không ngu như vậy" Dương Minh nói : "Anh phỏng chừng là, bọn chúng muốn cảnh sát đưa anh vào trong trại tạm giam, sau đ1o trong lúc anh không đề phòng mà ra tay với anh"

"Ra tay trong trại tạm giam?" Tôn Khiết sửng sốt, lập tức gật đầu nói : "Ý của anh là, bọn chúng muốn thừa dịp anh bị nhốt trong trại tạm gia mà ra tay?"

"Đúng là vậy" Dương Minh nói : "Bọn chúng có khả năng sẽ hạ độc trong đồ ăn, hoặc là nhân lúc anh ngủ mà dùng gối đè nghẹt thở anh cũng không chừng"

"Phương pháp này rất là đơn giản, chỉ cần là một người cũng có thể làm được" Tôn Khiết nói : "Nhưng mà, vì sao anh không tương kế tựu kế, bắt lấy tên kia?"

"Em cho là, với thân phận của ông chủ phía sau, sẽ để thủ hạ đến hại anh sao?" Dương Minh cười khổ nói :" Cũng chỉ tìm một tên chết thay mà thôi, anh bắt được thì làm thế nào? Nhưng tên này c8an bản là không biết gì về chuyện của ông chủ cả, cái này không phải là một hai lần"

"A? Nói như vậy, anh đã từng giao đấu với ông chủ?" Tôn Khiết tò mò hỏi.

"Đâu chỉ là một lần, đã mấy lần rồi" Dương Minh cười nói : "Có thời gian, anh sẽ nói cho em nghe"

"Vậy bây giờ đi, bây giờ không phải đang có thời gian sao? Anh không phải là nhắm mắt lại vẫn lái xe được sao?' Tôn Khiết sau khi biết được dị năng của Dương Minh xong, cũng không sợ hắn xảy ra nguy hiểm gì.

"Được rồi, em đã muốn nghe, vậy anh sẽ kể lại từ đầu" Dương Minh gật đầu, đem những chuyện đã kể với Kinh Tiểu Lộ, nói lại một lần cho Tôn Khiết nghe.

Tố chất tâm lý của Tôn Khiết mạnh hơn Kinh Tiểu Lộ rất nhiều, khi nghe Dương Minh nói đến những chổ mạo hiểm, thì nàng cũng không hề hô lên, cho đến khi Dương Minh kể xong toàn bộ, thì Tôn Khiết mới thở ra một hơi, vỗ ngực nói : "Anh đã trải qua nhiều chuyện như vậy? Hèn chi chỉ trong nửa năm, anh đã trưởng thành nhiều như vậy,em còn không nhận ra anh"

"Con người mà, bị ép mới như vậy thôi" Dương Minh thở dài nói, nhưng mà vừa nói xong liền cảm thấy xấu hổ.

Tôn Khiết cười cười nói, : "Nhưng mà như vậy cũng tốt, ít nhất là em nghĩ, tuổi tác của chúng ta cũng không quá chênh lệch nữa"

"Tốt cái gì, còn như vậy nữa, anh sẽ xem em là con nít mất" Dương Minh lắc đầu nói.

"Được đó, vậy sau này em gọi anh là chú nhá?" Tôn Khiết cũng không tỏ ra yếu kém, hỏi ngược lại.

Dương Minh bị cái tiếng xưng hô này làm cho máu chạy lên não, nói : "Em có phải là có đam mê đặc biệt không?"

"Có chứ, anh không phải là biết rồi sao?" Tôn Khiết nhìn Dương Minh, nói :" Thế nào, một lát có muốn thử không?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 95

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự