Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1370 Tin tức của Hữu trưởng lão. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1806 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Bên trong băng ghi hình, chỉ có một mình tôi?" Dương Minh có chút khó hiểu, lúc mình đi, Tùy Dược Tiến vẫn còn sống khỏe như trâu, mình đi không lâu, thì ông ta liền bị người khác giết chết, như vậy thì kẻ giết người đã đột nhập vào lúc mà mình vừa rời khỏi tòa nhà Tiên Nhân, mà trong cuộn băng ghi hình chỉ có hình ảnh của một mình mình, như vậy đã nói lên vấn đề rồi, cuộn băng ghi hình này đã bị người ta động tay vào.

Về phần vì sao cuộn băng ghi hình này được cố ý như vô tình làm rớt ở ven đường, đáp án còn dễ hiểu hơn nữa, khẳng định là có người nào đó muốn hãm hại mình, loại thủ đoạn này nhìn quá quen mắt rồi.

Thậm chí, Dương Minh còn có thể suy đoán ra rằng là ai muốn hãm hại hắn, bởi vì thủ pháp này quá quen thuộc, không khác mấy so với Vương Chí Đào lúc đầu, nếu như Dương Minh đoán không sai, chuyện này hẳn là do ông chủ làm ra, còn người bày ra, không ai khác ngoài Hoàng Hữu Tài.

Cũng chỉ có tên này mới nghĩ ra chủ ý ngu ngốc như thế, trong thời gian này, kẻ thù lớn nhất của mình là ông chủ, mà ông ta lại đi chung với Hoàng Hữu Tài, thì tên này hiển nhiên là sẽ bày mưu tính kế cho ông ta.

"Đúng vậy..." Trương đội trưởng cười khổ, ông ta cũng có suy nghĩ như Dương Minh : "Lúc bắt đầu, chúng tôi đã nghĩ cuộn băng này có vấn đề, bây giờ xem ra, đã có thể khẳng định rồi, là có người cắt ghép hình ảnh, làm mê hoặc cái nhìn của chúng tôi, đương nhiên, những người này không biết thân phận của Dương tiên sinh, nếu không cũng sẽ chẳng dùng cái chiêu ném đá giấu tay này"

"Cái này không phải là mê hoặc cái nhìn của các người, mà là có người muốn hãm hại tôi" Dương Minh nhún vai, hắn ta cũng không cần phải giấu diếm Trương đội trưởng : "Có thể trong lúc vô ý, tôi đã đắc tội với một người hoặc một tổ chức nào đó, trong khoảng thời gian này, tổ chức hoặc người đó luôn nhằm vào tôi, thủ đoạn có thể nói là đủ loại"

"Ơ?" Trương đội trưởng sửng sốt, không ngờ lại như thế này, nhưng mà công việc của Dương Minh có tính chất vô cùng đặc biệt, bình thường đắc tội với người đặc biệt cũng không chừng, cho nên ông ta gật đầu : "Công việc của Dương tiên sinh đúng là khổ cực, còn nguy hiểm hơn so với chúng tôi, cho nên thường hay đắc tội với những thế lực lợi hại" Dương Minh muốn cho Trương đội trưởng biết điều này, cho nên cũng không phủ nhận, cười khổ nói : "Đúng vậy, nhưng mà cũng không có biện pháp, sợ đầu sợ đuôi thì chẳng làm được việc gì đâu"

"Nhưng mà, Dương tiên sinh, chuyện lần này là nhằm vào ngài, như vậy, những người này rốt cục là muốn làm gì? Sao lại nhằm vào ngài?" Trương đội trưởng không rõ dụng ý của những người đang nhằm vào Dương Minh.

"Thao tác cụ thể thì tôi không biết, nhưng mà có lẽ là muốn các người bắt tôi lại" Dương Minh cũng chỉ có thể suy đoán đại khái kế hoạch của ông chủ thôi.

"Bắt lại? Chúng tôi dễ bị lừa vậy sao? Tuy rằng xem ngài là nghi phạm, nhưng mà cũng không tùy tiện định tội" Trương đội trưởng xấu hổ cười nói : "Chúng tôi tìm ngài, thật ra chỉ để điều tra tình huống thôi, nếu không sẽ không cần khách khí như vậy, áp dụng biện pháp cưỡng chế rồi"

"Tôi biết" Dương Minh cười gật đầu.

"Nhưng mà, cho dù chúng tôi bắt ngài lại, thì tối đa là cũng chỉ cho rằng ngài là nghi phạm thôi, và đưa vào trại tạm giai, đối với bọn họ có chổ tốt nào?" Trương đội trưởng không hiểu được, kẻ thù của Dương Minh rốt cục là muốn gì.

"Như vậy là đủ rồi" Dương Minh nói : "Bọn họ có thể đã động tay đến trại tạm giam rồi cũng không chừng, mua chuộc một hai người, đối với bọn họ mà nói cũng không có khó khăn gì, đến lúc đó, dùng phương pháp quần ẩu hoặc hạ độc thì tôi khó lòng phòng bị"

Thủ đoạn của ông chủ phía sau Dương Minh đã nhìn thấy qua, toàn bộ tập đoàn Tôn thị đều coo1 thể bị đồng tiền của ông ta xúi giục, vậy thì còn có gì không thể xảy ra chứ?

Trương đội trưởng nghe Dương Minh nói xong, liền rùng mình một phen! Dương Minh nói không sai, nếu như lúc ấy Dương Minh thật sự chết trong trại tạm giam, thì trách nhiệm của ông ta sẽ lớn hơn gấp đôi rồi!

Đầu tiên không nói về thân phận của Dương Minh, cho dù Dương Minh là một người dân bình thường, bây giờ tin tức của dư luận rất lợi hại, nếu chuyện này được công khai ra thì đủ làm cho ông ta chết chìm.

Huống chi, Dương Minh còn là người của quốc gia nữa, nếu như Dương Minh thật sự xảy ra chuyện, đừng nói là tiền đồ, ngay cả bản thân ông ta có thoát khỏi việc bị truy cứu trách nhiệm hay không cũng khó nói lắm.

"Chuyện này đúng là sai lầm của chúng tôi, cuộn băng ghi hình này rất là khả nghi, lúc tôi trở về sẽ bắt tay vào điều tra" Trương đội trưởng vội vã nói : "Nhưng mà, xem ra độ khó của vụ án này đã tăng lên rồi"

Dương Minh nghe Trương đội trưởng nói xong, cũng chỉ cười khổ nói : "Nếu như vậy đúng là bọn họ làm thì tôi bó tay, bởi vì bây giờ tôi còn chưa biết bọn họ là ai"

"Đúng vậy, nếu Dương tiên sinh có thời gian, thì nói vài câu với lãnh đạo của tôi giúp, đem chuyện này qua bên chổ của ngài, như vậy tôi cũng sẽ không chịu thêm áp lực nữa" Trương đội trưởng thành khẩn nhìn Dương Minh, hiển nhiên là nếu đã biết được chân tướng sự việc, thì ông ta càng thêm tự tin về vụ án này.

"Tôi phải xin chỉ thị của cấp trên đã" Dương Minh cũng không thể tự quyết định được, dù sao thì chuyện này cũng có dính dáng khá lớn.

"Tốt, Dương tiên sinh, bây giờ ngài xin phép luôn chứ?' Trương đội trưởng lo lắng nói,d ù sao thì nếu vụ án này được giao cho cục điều tra thần bí thì sẽ dễ dàng hơn so với bản thân đi làm.

"Bây giờ?" Dương Minh có chút bất đắc dĩ, gật đầu nói : "Được rồi, vậy tôi gọi điện thoại"

"Tôi xuống xe tránh một chút?' Trương đội trưởng vội vã hỏi.

"Được rồi, không cần, chuyện này cũng cần phải giới thiệu ông một chút, dù sao thì tôi cũng chẳng biết gì về vụ án này" Dương Minh khoát tay, ý bảo Trương đội trưởng không cần xuống xe.

Trương đội trưởng mừng rỡ gật đầu, Dương Minh nói như vậy đã chứng minh rằng Dương Minh thật sự đã coi mình trở thành người trong nhà, sẽ không hại mình.

Dương Minh trực tiếp gọi điện cho Hạ Băng Bạc, điện thoại vừa reng hai tiếng liền được bắt : "Dương Minh? Là cậu?"

"Hạ ca, là tôi" Dương Minh nói : "Có quấy rầy anh nghỉ ngơi không?"

"Nghỉ ngơi cái gì? Tôi có thời gian nghỉ ngơi sao? Tiểu tử có chuyện gì? Trước đó tìm cậu, điện thoại thì không gọi được, còn tưởng rằng cậu biến mất rồi" Hạ Băng Bạc hiển nhiên là vẫn còn cay cú chuyện không gọi được cho Dương Minh : "Tôi đang có chuyện cần nói với cậu!"

"Chuyện gì?" Dương Minh sửng sốt, lúc mình đi ra nước ngoài, đúng là có tắt điện thoại đi, không ngờ Hạ Băng Bạc lại có chuyện cần tìm mình : "Tôi vừa quay về Tùng Giang, Hạ Tuyết có biết, nàng ta không nói cho anh biết sao?"

"không có" Hạ Băng Bạc thầm nghĩ, thằng nhãi này có đúng là có quan hệ cá mèo gì với em gái mình hay không nhĩ? Tại sao hắn quay về Tùng Giang thì em gái lại biết? Nhưng mà, đây là một đề tài xấu hổ không thể hỏi được.

"Giúp nàng bắt một tên tội phạm truy nã, nàng cũng không nói cho anh biết?" Dương Minh có chút kỳ quái, theo lý thuyết thì Hạ Tuyết sẽ phải nói lại những điều này với anh trai chứ?

"không có, không tồi nha, cậu lại giúp em gái tôi lập công!" HIển nhiên là Hạ Băng Bạc nghe Dương Minh nói xong liền vui vẻ trở lại.

"Anh cũng biết, tôi tranh công thì có tác dụng gì, không bằng tặng cho em gái của anh" Dương Minh cười nói : "Cảm ơn tôi thế nào?"

"Cảm cái đầu cậu, tôi tìm cậu muốn điên lên rồi" Hạ Băng Bạc nói : "Bên chổ của cậu nói chuyện có tiện không?"

"Nói đi, điện thoại di động của tôi được cách âm, người ngoài không nghe được" Dương Minh nhìn Trương đội trưởng một cái, mà Trương đội trưởng cũng tự giác quay đầu qua một bên, sợ nghe được nội dung nói chuyện của Dương Minh.

"Bên tôi đã có tin tức của Hữu trưởng lão" Hạ Băng Bạc nói : "Hữu trưởng lão, cậu còn nhớ là ai không?"

"Vớ vẫn, anh nghĩ tôi bị mất trí hả?" Dương Minh dở khóc dở cười, nhân vật quan trọng như vậy làm sao mà hắn không nhớ được : "Có tin tức gì? Nói mau!"

"Căn cứ theo tin tức nội bộ, Hữu trưởng lão tựa hồ như đã xuất hiện tại Vân Nam" Hạ Băng Bạc nói.

"Dùng cái gì để thấy? Có ai thấy không? Hình như chưa có ai gặp qua bộ dạng của ông ta mà?" Dương Minh hỏi ngược lại.

"không có gặp mặt, nhưng mà bên Vân Nam phát hiện ra hai cái xác, có tình trạng tử vong giống như những cái xác ở Tùng Giang, đều bị Hữu trưởng lão hút sạch máu" Hạ Băng Bạc nói một cách nghiêm túc.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 74

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự