Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1350 Tâm tình của Tôn Khiết. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1747 chữ · khoảng 6 phút đọc

Nhưng mà Dương Minh bây giờ nhìn be hơn, da ngăm đen hơn, mặt cũng có vẻ già đời và kiên quyết hơn, thật sự rất giống một người đàn ông đã trưởng thành rồi, Tôn Khiết vừa nhìn thấy mà tim không khỏi đập thình thịch ấy mà.

"Cái chuyện này cũng tương đối thôi..." Dương Minh thở dài : "Con người không ngừng lớn theo thời gian mà"

"Nói cũng đúng!" Tôn Khiết gật đầu : "Được rồi, Dương Hân ở bên kia đang ngoắc kìa, lúc gặp mặt, đừng nói về chuyện này"

"Anh đương nhiên biết" Dương Minh đáp, rồi cùng Tôn Khiết bước nhanh lại chổ của Dương Hân và Ngô Vân Sinh.

"Tiểu Khiết! Nhớ muốn chết!" Dương Hân nhìn thấy Tôn Khiết, liền chạy đến ôm một cái thật kêu, tình cảm của hai người được bồi dưỡng từ lúc còn đi học đến giờ, không pha lẫn bất kỳ tạp chất hay quan hệ gì cả, cho nên đặc biệt hồn nhiên rồi.

"Em trai, chị cũng nhớ em muốn chết!" Ôm Tôn Khiết xong, Dương Hân quay đầu lại, giang hai tay với Dương Minh.

"Em... thôi bỏ qua đi..." Dương Minh choáng váng, nhìn thấy bộ ngực phì nhiêu của Dương Hân, cái này tựa hồ không tốt lắm, Dương Minh thầm nghĩ, tuy rằng hai người là chị em thuần khiết, nhưng mà không phải là chị em ruột...

Dương Hân thì đang nhiệt tình, nghe Dương Minh nói như vậy, cũng thấy không thích hợp, vì thế cũng không kiên trì, thu tay lại, nói : "Tiểu Khiết, tiểu Minh, mình có mua bốn vé này, một lát chút ta cùng đi đua xe vượt núi đi!"

"Mình cũng đi hả?" Tôn Khiết cho đến bây giờ cũng chưa từng đi chơi trò chơi này, nhìn nhìn cái trò này, hỏi : "Thứ này có thể ngã xuống không?"

"không sao đâu, có đai an toàn mà" Dương Hân cười nói :"Tiểu Khiết, bạn chưa ngồi lần nào à?"

Tôn Khiết lắc đầu, biểu thị cho câu trả lời.

"Em trai này, em làm ăn cái kiểu gì vậy, không biết dẫn tiểu Khiết của chị đi chơi à, em xứng với cái chức bạn trai sao?" Dương Hân nghe thấy liền không vui, quay sang oán trách Dương Minh.

Dương Minh thầm nghĩ, cái chức bạn trai này vừa mới được nhận ngày hôm nay, liền dẫn Tôn Khiết đi ra ngoài chơi rồi đấy thôi! Nhưng mà lời này đương nhiên là không thể nói cho Dương Hân nghe rồi.

Vì thế, Dương Minh đành phải ôm một cục oan to tướng trên đầu.

"Bọn mình bình thường đều bận học lắm, không có thời gian chơi..." Tôn Khiết liền giải vây cho Dương Minh, nàng cũng biết nổi xấu hổ trong lòng của Tôn Khiết.

"Thì ra là vậy! Hai người đều là nghiên cứu sinh, không giống như mình và Ngô Vân Sinh, đi làm, cũng dễ dàng!" Dương Hân đương nhiên cho rằng Dương Minh cũng là nghiên cứu sinh giống như Tôn Khiết, chứ không có nghĩ Dương Minh nhỏ tuổi hơn Tôn Khiết.

"Đúng vậy, hơn nữa khu trò chơi ở Tùng Giang cũng không có gì hấp dẫn!" Dương Minh cười cười, cũng không giải thích.

"Đi thôi, đến chúng ta rồi!" Dương Hân nhìn thấy một vòng xe đã kết thúc, vì thế kéo tay Tôn Khiết, nhanh chóng chạy vào, Dương Minh và Ngô Vân Sinh cười khổ đi theo phía sau.

"Cậu vào đi, cái này tôi đã chơi năm lần rồi, chỉ có Dương Hân là muốn ngồi nữa..." Ngô Vân Sinh thở dài, vỗ vỗ vai Dương Minh : "Từ nhỏ tôi đã sống trong quân đội rồi mà còn chịu không nổi nữa"

Dương Minh ngạc nhiên, không ngờ trước khi mình đến, bọn họ đã chơi năm lần rồi, cái này cũng đúng là chỉ có một mình Ngô Vân Sinh chịu được thôi!

Có vài người trời sinh có năng lực chịu đựng vô cùng lớn, nhưng mà cũng có những người phải được rèn luyện mới có, Dương Hân thì có thể nói là trời sinh mà có, chơi nhiều lần như vậy mà cũng không có vẻ gì khác thường, chỉ có sắc mặt của Ngô Vân Sinh là hơi đuối.

"Thật sự không được, thì anh đừng ngồi" Dương Minh đồng tình nhìn Ngô Vân Sinh.

"Thôi, để tôi lên trước cho, nếu để Dương Hân tức giận, thì tôi càng không sống khá giả hơn" Ngô Vân Sinh cười khổ lắc đầu nói.

Dương Minh ngồi bên cạnh Tôn Khiết, giúp nàng mang dây an toàn vào, cẩn thận kiểm tra xem có vấn đề gì không rồi mới yên tâm. Dương Minh rất là tỉ mỉ với những thứ này, đây là bản năng của một sát thủ.

Sát thủ, khi chấp hành nhiệm vụ ở một hoàn cảnh xa lạ, cũng cần phải đề phòng người khác hãm hại mình, cho nên chỉ cần để lại một chút sơ hở thôi cũng có thể mát mạng!

Chỉ là Tôn Khiết không nghĩ vậy, thấy Dương Minh cẩn thận kiểm tra dây an toàn của mình, trong lòng liền ấm áp, nghĩ rằng có người quan tâm thật là tốt, nhưng mà, ngay sau đó một giây, Tôn Khiết liền nghĩ Dương Minh đúng là không có gì thay đổi, bởi vì tay của Dương Minh đang mò lên trên ngực của nàng!

"Cậu muốn làm gì?" Tuy rằng Tôn Khiết đã chấp nhận quan hệ thân mật với Dương Minh, nhưng mà giữa thanh thiên bạch nhật như vậy, Dương Minh đưa tay lên sờ ngực, thì Tôn Khiết không dễ dàng tha thứ được.

"Hồi đó coi mấy cái clip trên youtube, có cái bà kia vì ngực quá lớn, nên lúc siết dây an toàn bị rách áo ngoài, bộ ngực liền lộ ra..." Dương Minh nói : "Anh cũng chỉ muốn kiểm tra quần áo của em thôi"

Tôn Khiết nghe Dương Minh nói xong liền biết mình đã hiểu lầm Dương Minh rồi, bởi vì nàng cũng đã coi qua đoạn clip đó, Dương Minh không hề lừa nàng! Nghĩ đến đây, Tôn Khiết nhỏ giọng nói : "Em ... có mặc thêm áo bên trong, không sao đâu"

"Vậy là tốt rồi!" Dương Minh cười tủm tỉm nói : "Anh còn đang tính là cởi áo khoác của anh ra cho em mặc đó! Trời lạnh như vậy, mà em lại mặc ít quá, không biết làm sao em chịu được nữa!"

"Trước đó đều ở trong phòng, sau đó là ngồi xe, có ở bên ngoài lâu đâu!" Tôn Khiết nghe Dương Minh nói như vậy, cũng cảm thấy lạnh, liền oán giận nói.

Dương Minh biết Tôn Khiết không phải vì đẹp mà chiến thắng cái lạnh như mấy con loi choi kia, trời lạnh bỏ mẹ ra mà mặc váy ngắn áo dây chạy tưng tưng ngoài đường như mấy con ranh, mà là bởi vì nàng ta bình thường không có ra ngoài đột xuất, đi đâu làm gì cũng đều lái xe, đến chổ rồi cũng có điều hòa và hệ thống sưởi cả.

Một tiếng chuông vang lên, đoàn xe bắt đầu chạy đi, Dương Minh cũng không có gì, bởi vì hồi đó đi huấn luyện ở châu Âu hắn còn đu tường leo dây mọa hiểm hơn cái này gấp mấy lần nữa, cho nên chơi tàu lượn siêu tốc cũng không ảnh hưởng nhiều đến Dương Minh, Tôn Khiết thì khác, đây là lần đầu tiên nàng ngồi tàu lượn, khi chiếc xe bắt đầu lượn thì nàng ta lập tức hét ầm lên.

Dương Minh nhìn thấy Tôn Khiết khẩn trương, mỉm cười, giơ tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn mềm mại lạnh lẽo nhưng đầy mồ hôi lạnh của nàng, nhẹ giọng nói : "Yên tâm đi, có anh cùng em, không sao đâu!"

Lời này của Dương Minh là sự thật, cũng không hề khoa trương, cho dù đoàn xe này có dừng lại giữa chừng, thì Dương Minh vẫn có thể mang Tôn Khiết rời khỏi đây an toàn.

Tôn Khiết không nghe rõ ẩn ý của Dương Minh, chỉ là trong lòng cũng cảm thấy dễ dàng một chút, loại cảm giác ấm áp này, trước đây Tôn Khiết chưa từng có, cho dù có cùng Dương Minh một chổ, thì hai người tuy rằng thoạt nhìn là bạn trai bạn gái, nhưng mà thật ra cũng không phải, bởi vì bản thân Tôn Khiết không chịu thừa nhận mối quan hệ này, nhưng bây giờ thì lại khác, nàng ta đã chấp nhận cái cảm giác này rồi.

Tôn Khiết nhắm mắt lại, chỉ nghe tiếng gió thổi vù vù bên tai, trong lòng cũng không còn sợ hãi nữa, những hình ảnh lúc mới quen Dương Minh hiện về trong đầu, bây giờ nghĩ lại, khi đó mình và Dương Minh, cũng vô cùng buồn cười.

Sai sót ngẫu nhiên xảy ra trong một lần quan hệ, rồi bắt đầu dây dưa không rõ... hay là, đây là số mệnh, là nhân duyên đã được định trước?

Khi Tôn Khiết mở mắt ra, thì xe đã dừng lại trên mặt đất, Dương Minh cũng đã tháo dây an toàn, và kéo tay Tôn Khiết đi ra ngoài, Tôn Khiết cũng không kịp hưởng thụ cái cảm giác ngồi tàu lượn siêu tốc là thế nào cả, vừa rồi chỉ ngồi nghĩ đến những chuyện trước đây của mình và Dương Minh, cho nên không chú ý đến chuyện trước mắt.

Nhìn Ngô Vân Sinh, sắc mặt lần này càng thêm xấu xí, da mặt đã tái lại, trong có vẻ sẵn sàng nôn ra ngay.

Dương Hân cũng phát hiện ra Ngô Vân Sinh không thích hợp, thân thiết hỏi thăm, làm cho Ngô Vân Sinh rất hài lòng, xem ra mình không chịu tội vô ích! Nhưng Dương Minh thì lại khinh bỉ cái này, đây không phải là tự ngược đãi sao?

"Khụ khụ.... đi kiếm chút gì uống thôi..." Dương Minh thấy Ngô Vân Sinh như vậy, vì thế đề nghị : "Ăn chút vào là dễ chịu ngay"

Ngô Vân Sinh gật đầu, dưới sự dìu dắt của Dương Hân, đi đến quán trà sữa không xa.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 95

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự