Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1349 Tâm tình của Tôn Khiết. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1959 chữ · khoảng 7 phút đọc

Trong số liệu không hề có người nào giống như vậy, tương tự thì có một chút, nhưng mà sau khi Dương Minh nhìn quan thì phủ nhận toàn bộ.

không phải là tuổi không hợp, thì cũng ở xa thiệt là xa, bắn đại bác lăn mấy chục vòng còn chưa đến nữa, người như vậy không có khả năng là ông chủ phía sau.

Nhưng Dương Minh cũng biết ơn về những việc do Dương đội trưởng và Vương chuyên gia là, muốn chiêu đãi hai người một bữa cơm, Dương đội trưởng và Vương chuyên gia đều nhẹ nhàng từ chối cả, thứ nhất là thân phận của Dương Minh là gì, tuy rằng không phải lệ thuộc trực tiếp vào hai người, nhưng mà Dương đội trưởng có trách nhiệm là phải hỗ trợ toàn lực, nếu muốn mời khách thì cũng phải là do Dương đội trưởng mời. Nhưng mà, điều quan trọng hơn là gần đây tương đối bận, Dương đội trưởng và Vương chuyên gia đều có rất nhiều vụ án, không có thời gian rãnh để mà đi ăn.

Dương Minh đương nhiên cũng không ép buộc, hẹn lần sau có cơ hội sẽ cùng đi ăn một lần, Dương đội trưởng và Vương chuyên gia đều vui vẻ đồng ý.

Điền Long cũng có chút hoài nghi thân phận của Dương Minh, nhưng mà ông ta không dám hỏi trực tiếp như Tôn Khiết, chỉ có thể để ở trong lòng sau này chậm rãi phát hiện ra.

Ra khỏi cục cảnh sát, Dương Minh và Tôn Khiết chuẩn bị đi tìm Dương Hân, đương nhiên là không thể mang Tôn Khiết theo rồi, mà bên công ty của Tôn Hồng Quân khẳng định là có không ít chuyện còn chưa giải quyết xong, cho nên Dương Minh liền phái Tôn Khiết đến giúp đỡ Tôn Hồng Quân luôn.

Tin rằng trải qua kiếp nạn này, Điền Long cũng có thể an phận lại không ít, thành thật làm tròn bổn phận của mình.

Điền Long ngồi xe taxi đi, còn Dương Minh thì lái xe chở Tôn Khiết đi.

"Chúng ta đi đâu?" Sau khi lên xe, Dương Minh quay sang hỏi Tôn Khiết.

"Để tôi gọi điện hỏi đã" Tôn Khiết cũng không biết Dương Hân đang ở chổ nào nữa, lúc đó hai người chỉ gọi điện nói chuyện sơ sơ, nói là một lát sẽ gặp, chứ gặp ở đâu thì lại không nói.

Dương Minh gật đầu, dừng xe lại ven đường, tuy rằng ở gần cửa ra vào cảnh cục có cấm dừng xe, nhưng mà những xe có thể dừng ở đây trên cơ bản đều là xe công vụ, hoặc là xe đến cảnh cục làm việc, vì thế cũng chẳng ai để ý đến Dương Minh cả.

"Tiểu Hân sao? Là mình nè..." Tôn Khiết chuyển được điện thoại, liền nói.

"Tiểu Khiết à? Bạn đang ở đâu? Bạn giải quyết hết chuyện bên kia chưa?" Dương Hân nhận được điện thoại của Tôn Khiết, cũng rất mà mừng rỡ, hai người đã lâu rồi không gặp mặt, hơn nữa mấy ngày trước không liên hệ được với Tôn Khiết, trong lòng Dương Hân vô cùng sốt ruột, cho nên lúc này nói chuyện có vẻ kích động.

"Mình xong rồi, mình đang ở... cục cảnh sát, bạn ở đâu? Mình và Dương Minh qua tìm bạn?" Tôn Khiết hỏi.

"Mình và Ngô Vân Sinh đang ở Game Center chơi, bạn đến đây luôn đi!" Dương Hân nói.

"Vậy được, một lát gặp..." Tôn Khiết cũng không ngờ rằng Dương Hân lớn như vậy rồi mà còn chơi game nữa, cúp điện thoại xong, nói với Dương Minh : "Bọn họ đang ở Game Center, chúng ta qua đó luôn!"

"Chổ đó ở đâu?" Dương Minh đương nhiên là không biết đường đi ở Đông Hải rồi, làm gì biết cái "Game Center" đó ở đâu.

"Cậu xuống xe đi, tôi lái cho, tôi dẫn cậu đi!" Tôn Khiết nói xong, không nói nhiều, đẩy cửa xe, bước xuống.

Tay lái của Tôn Khiết cũng không tồi, cho nên Dương Minh cũng không do dự đổi chổ cho nàng.

"Chiếc xe này thật là thoải mái, cho tôi nha" Tôn Khiết vuốt tay lái, nói : "Cảm xúc không tồi!"

"Cũng được, trở về sẽ mua cho em một chiếc" Dương Minh thấy Tôn Khiết thích, đương nhiên là đồng ý rồi, dù sao thì Dương Minh cũng không thiếu tiền, chỉ một chiếc xe mà thôi.

"Đây là cậu nói đó nha" Tôn Khiết cũng không phải là không mua nổi chiếc xe BMW x5 này, xe thể thao gì cũng có thể trực tiếp mua cho Tôn Chí Vĩ được mà, huống chi là chiếc này? Chỉ là Dương Minh tặng cho nàng, thì lại mang ý nghĩa khác.

Vốn, chiếc xe này Dương Minh dự định cho Kinh Tiểu Lộ, dù sao thì lần trước cũng đã đáp ứng rồi, nhưng mà sau đó trái nghĩ phải nghĩ ở giữa cũng nghĩ, chiếc xe này không thể tặng được, dù sao thì bảng số của nó cũng rất chói mắt, rất nhiều người như Trần Mộng Nghiên hoặc Tôn Khiết đều biết đây là xe của mình, tặng cho Kinh Tiểu Lộ thì không biết nên giải thích thế nào.

Cho nên, Dương Minh dự đinh mua cho Kinh Tiểu Lộ một chiếc như vậy. Nếu Kinh Tiểu Lộ đã không được cho, thì Tôn Khiết càng không thể cho, để cho Trần Mộng Nghiên nhìn thấy, thì không phải là đập đầu vào gối chết cho rồi sao?

Xem ra, chiếc xe này cũng chỉ có thể trả lại cho Hầu Chấn Hám mà thôi, để cho hắn và Bạo Tam Lập lái.

Cho dù là Tôn Khiết lái xe, thì cũng bị lạc như thường, cuối cùng đành phải hỏi một cụ ông bán hàng ven đường, mới tìm được chổ đến đó.

"Trước đây em chưa ghé qua?" Dương Minh có chút tò mò, Tôn Khiết chưa từng đến Game Center chơi sao?

"không có..." Tôn Khiết cười nói : " Lúc chổ này xây thì tôi đang học cao trung, làm gì có thời gian đi chơi?"

Dương Minh có chút kinh ngạc, lúc đầu tưởng rằng, Tôn Khiết sống trong một gia đình giàu có, hẳn là vô cùng hạnh phúc, nhưng mà cũng không phải như vậy. Trước đây tuy rằng mình không có tiền, nhưng mà cha mẹ cũng đã từng dẫn mình đi đến mấy chổ như vậy chơi rồi.

"Vậy bạn trai cũ đâu, không dẫn em đi sao?" Dương Minh vô thức hỏi.

Tôn Khiết liếc nhìn Dương Minh một cái, hiển nhiên là không muốn nhắc đến chuyện này, nhưng mà, nếu Dương Minh đã hỏi, Tôn Khiết cũng đành trả lời : "Bạn trai cái gì chứ, cũng chỉ là cái tiếng gọi thôi, cũng chưa từng làm cái gì cả..."

"Anh đương nhiên biết em chưa từng làm gì rồi!" Dương Minh cười hì hì nói : "Chị Tiếu Tình đã nói cho anh biết hết"

"Tiếu Tình? Có quan hệ gì đến chị ta?" Tôn Khiết hơi sưng sốt, nhưng mà sau khi nghĩ thông suốt, sắc mặt lập tức đỏ lên : "Cậu hiểu sai rồi, tôi nói là chưa từng đến mấy chổ giải trí như vậy ..."

Dương Minh cười hắc hắc, cũng không tiếp tục xoắn vào vấn đề này nữa : "Nếu hắn đã không tính, vậy thì để anh mang em đi đến Game Center chơi một lần cho biết!"

"Chổ đó có gì mà thú vị" Tôn Khiết đâu phải là con nít đâu, không khỏi nhíu mày.

"Đương nhiên là thú vị rồi" Dương Minh cười nói : "Chờ anh một chút, anh đi mua vé, em và chị Dương Hân liên hệ d9i, xem bọn họ ở đâu?"

Dương Minh chạy đi mua vé, Tôn Khiết chuẩn bị móc điện thoại ra gọi cho Dương Hân, thì thấy Dương Minh chạy ngược trở về từ chổ bán vé, Tôn Khiết vô cùng kinh ngạc hỏi : "Sao cậu không mua?"

"Đưa thẻ sinh viên cho anh!" Dương Minh giơ tay ra, nói với Tôn Khiết.

"Thẻ sinh viên cái gì? Để làm chi?' Tôn Khiết nghi hoặc nhìn Dương Minh.

"Có thẻ sinh viên, được giảm nửa giá" Dương Minh nói.

"A..." Tôn Khiết có chút buồn cười, lấy thẻ sinh viên, thật ra là thẻ nghiên cứu sinh, đưa cho Dương Minh, cười nói : "Cậu còn thiếu chút tiền đó sao?"

"Anh cũng là sinh viên, có quyền lợi ngu sao không hưởng?" Dương Minh cũng thẳng thắn nói : "Thứ này bây giờ không dùng, quá hạn thì không trở thành rác"

Dương Minh cầm lấy cái thẻ của Tôn Khiết, cũng móc thẻ của mình ra, rồi chạy đến chổ bán vé. Người bảo vệ cẩn thận kiểm tra một lần, sau đó trả lại cho Dương Minh.

Dương Minh mua hai vé sinh viên, rồi cùng Tôn Khiết đi vào trong, mà Tôn Khiết đã gọi điện cho Dương Hân, biết hai người kia đang ở chổ tàu lượn siêu tốc, kêu Tôn Khiết và Dương Minh trực tiếp đến đây.

Chổ tàu lượn siêu tốc này tương đối lớn, từ xa là có thể nhìn thấy rồi, Dương Minh tiện tay nắm lấy tay của Tôn Khiết, Tôn Khiết tránh một chút, giãy một cái, rồi cũng mặc cho Dương Minh nắm, trong lòng Tôn Khiết đã chấp nhận Dương Minh rồi, cũng hoàn toàn cởi mở nội tâm với Dương Minh.

Chỉ là cảm thấy ngượng mà thôi, mình lớn tuổi hơn Dương Minh, người khác có thể nghĩ mình và Dương Minh là chị em không? Nghĩ đến đây, Tôn Khiết đỏ mặt hỏi : "Dương Minh, người khác có thể nói mình là hai chị em không?"

"Ai có thể nhìn ra?" Dương Minh sờ sờ ria mép dưới cằm, bảo : "Thoạt nhìn anh còn già hơn em mà, ngoại trừ cái bộ ngực lớn ra, thì em chẳng có chổ nào khác thiếu nữ cả, nhưng mà cũng không sao, bây giờ con nít ăn ngon vả ngủ được lắm, phát triển sớm cũng là bình thường, em nhìn kìa, đó, đó, và đó nữa, chẳng phải ngực cũng bự lắm sao?"

Dương Minh mấy bữa nay tập trung vào giải quyết việc của Tôn gia, cho nên nhìn có vẻ lôi thôi, nhất là sau chuyến đi đến châu Phi, làm cho Dương Minh thoạt nhìn trở nên già đời hơn nhiều, và đúng là trông có vẻ lớn hơn Tôn Khiết thật! Nếu trong thẻ sinh viên không có ghi rõ ngày tháng năm sinh của hắn, thì bảo vệ còn tưởng rằng ông nội nào mò đến đây chơi nữa.

Tôn Khiết nghe Dương Minh nói nửa câu đầu, cảm thấy rất hài lòng, nhưng mà nghe đến nửa câu sau, Dương Minh liên tục chỉ vào những em ngực khủng, thực sự càng nói càng thái quá, Tôn Khiết có chút tức giận nhìn Dương Minh : "Thế nào, ngại lớn hả?"

"không có nha, anh thích còn không kịp nữa là!" Dương Minh cười hắc hắc, không chọc giận Tôn Khiết nữa.

"Nhưng mà nói thật, Dương Minh, lần này cậu thật sự đã trưởng thành hơn rất nhiều..." Tôn Khiết cẩn thận nhìn Dương Minh từ trên xuống dưới, lần này Dương Minh từ châu Phi trở về, vô luận là khí chất hay là dung mạo gì gì đó, đều đã có sự thay đổi lớn rồi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 99

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự