Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1339 Bị cô lập hoàn toàn (hạ).

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 3599 chữ · khoảng 13 phút đọc

"Thế nào? Đã nghĩ ra biện pháp làm cho Tôn Hồng Quân nghe lời chưa?" Điền Long trừng to mắt nhìn Trầm Miếu Đồ hỏi.

"Cái này..." Trầm Miếu Đồ thật sự không biết nên làm sao bây giờ, bản thân hắn cũng chỉ nói mò mà thôi, tùy tiện ứng phó với câu hỏi của Điền Long, nhưng không ngờ Điền Long lại coi là thật.

"không có chuyện gì, mày từ từ nghĩ đi..." Điền Long phát hiện ra mình cũng quá sốt ruột rồi, cười áy náy, nói : "không cần phải quá nóng lòng..."

Trầm Miếu Đồ thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ, chỉ cần ông không giục tôi một lần, thì cả đời này cũng đừng nghĩ sẽ giục tôi thêm lần nào nữa, chờ Dương Minh đến, ông cũng sẽ không còn cơ hội hỏi tôi nữa đâu.

Dương Minh và Vương Bình Nhâm đương nhiên không biết Điền Long đang nổi điên ở trong hộp đêm vì chuyện công ty, hai người nhìn thấy Điền Long đi vào hộp đêm, bắt đầu suy nghĩ tìm cách hành động.

"Dương tiên sinh, bây giờ chúng ta vào?" Vương Bình Nhâm biết, nếu hôm nay đã đến, thì sớm muộn gì cũng phải đi vào, vào muộn không bằng vào sớm.

Dương Minh gật đầu, hắn cũng có chung quan điểm với Vương Bình Nhâm, nếu đã đến thì cũng không cần phải kéo dài thời gian nữa, nhanh chóng giải quyết mới là thỏa đáng! Dương Minh tiện tay lấy một cái kính mát thật lớn trong xe, sau đó nói với Vương Bình Nhâm : "Một lát anh dẫn tôi vào"

"không thành vấn đề" Vương Bình Nhâm gật đầu, thật ra cho dù Dương Minh có ngụy trang hay không cũng không quan trọng, bởi vì bên trong hộp đêm, trừ Điền Long và Trầm Miếu Đồ nhận biết Dương Minh thì những người khác đều không ai nhận ra Dương Minh cả.

Nhưng mà, nếu Dương Minh đã muốn ngụy trang, thì cũng là ôm thái độ cẩn thận không thừa, tránh phiền phức không nên có.

Hai người cùng nhau xuống xe, Dương Minh rất tự nhiên cùng đi với Vương Bình Nhâm hướng về cửa hộp đêm.

"Vương ca!" Bảo vệ ngoài cửa đương nhiên là biết Vương Bình Nhâm, nhìn thấy Vương Bình Nhâm đến, đều cung kính chào hỏi.

Vương Bình Nhâm tùy ý gật đầu, chân cũng không dừng lại, bước vào bên trong, bởi vì Dương Minh đi cùng với Vương Bình Nhâm, cho nên bảo vệ cũng sẽ không hỏi.

Hơn nữa, đây vốn là chổ ăn chơi, là một doanh nghiệp, không thể không cho khách vào, đúng không?

Sự viện diễn ra thuận lợi không nằm ngoài dự đoán của Dương Minh, dù sao với thân phận và địa vị của Vương Bình Nhâm, là người tâm phúc của Điền Long, cũng giống như là thủ hạ của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám vậy.

Cho nên, hắn ta mang mình vào, căn bản là không cần phải lo lắng, hai người thuận lợi vào trong thang máy, đi lên lầu mười ba, phòng làm việc của Điền Long.

"Theo như bình thường, hẳn là mỗi khi Điền Long đến, bên cạnh luôn có Lý Tương Kế" Vương Bình Nhâm chờ cửa thang máy đóng lại, mới lên tiếng nói.

"Lý Tương Kế là ai?" Dương Minh hỏi.

"Lý Tương Kế là một phó tổng của hộp đêm, nhưng mà chỉ là một cái thùng rỗng, chẳng có gì đáng sợ, ngày hôm qua không gọi cho hắn đến, cũng vì tiểu tử này chỉ là một tên hèn nhát, sợ hắn ăn cổ độc vào lại nghĩ quẫn trong lòng, trở về làm bậy thì khổ" Vương Bình Nhâm nói.

Dương Minh gật đầu, loại người có tính cách như vậy hắn cũng đã gặp nhiều, nhất là có thể ngồi lên vị trí phó tổng của cái hộp đêm này, hẳn là phải tốn không ít nước miếng rồi.

không có nhiều người được phép dùng thang máy này, chỉ có quản lý hoặc nhân viên có công việc mới được đi thôi, cho nên dọc đường đi cũng không bị làm phiền, thuận lời đi một mạch từ lầu một lên lầu mười ba, giữa đường cũng không dừng lại.

"Kính coong" một tiếng, thang máy đã đến lầu mười ba.

"Đi thôi!" Dương Minh nhìn Vương Bình Nhâm, lạnh nhạt nói, dọc đường đi, biểu hiện của Vương Bình Nhâm đều rất bình tĩnh, nhưng mà khi thang máy vừa dừng lại, Dương Minh phát hiện ra Vương Bình Nhâm tựa hồ có chút khẩn trương, vì thế thoải mái vỗ vai hắn.

Cái này thật ra cũng khó trách, dù sao trong lòng của Vương Bình Nhâm thì Điền Long vẫn luôn cường thế, mặc dù bây giờ Dương Minh còn cường thế hơn nữa, nhưng mà đứng chung với Dương Minh để đối phó Điền Long, Vương Bình Nhâm khó tránh khỏi những áp lực tâm lý.

"không có gì..." Vương Bình Nhâm hít sâu một hơi, nhún vai, đi ra ngoài, hắn nhanh chóng điều chỉnh tâm tình của mình lại.

"Phòng làm việc của Điền Long ở đâu?" Dương Minh nhìn thoáng qua hành lang rồi hỏi. Trong hành lang không có một bóng người, hiển nhiên đây là địa điểm làm việc của nhân viên cao cấp trong hộp đêm rồi.

Nhưng mà, trong cái hành lang này chẳng có một bảo vệ nào cả, điều này làm cho Dương Minh vô cùng kinh ngạc.

Có thể là do Điền Long tự nhận là không có ai cam đảm dám đến địa bàn của ông ta gây sự sao?

"Phòng cuối cùng, bên phải" Vương Bình Nhâm giơ tay chỉ về phía trước, nói với Dương Minh.

Ngay sau khi Dương Minh vừa hỏi xong, liền dùng dị năng bắt đầu kiểm tra từng phòng ở đây, quả nhiên là đúng như lời của Vương Bình Nhâm nói, Điền Long đang ở trong cái phòng cuối cùng bên phải.

Trong phòng còn có hai người khác, một người chính là Trầm Miếu Đồ ngày hôm qua Dương Minh đã gặp, người còn lại trông có vẻ hèn mọn, có lẽ là Lý Tương Kế theo lời kể của Vương Bình Nhâm.

Dương Minh suy đoán không sai, trong hành lang không có một bảo vệ nào, thứ nhất là do hộp đêm không có quy định này, thứ hai cũng là do Điền Long tự đại, cho rằng người của mình ở hộp đêm rất nhiều, căn bản là không có ai dám đến đây gây chuyện cả.

"Cốc cốc cốc...." cửa phòng làm việc của Điền Long vang lên tiếng gõ cửa.

Bởi vì bây giờ Điền Long đang gửi hết hy vọng lên trên người của Trầm Miếu Đồ, cho nên tâm tư cũng không có ở đây, vì thế tùy ý nói : "Mời vào"

Vương Bình Nhâm đẩy cửa ra, đi vào phòng làm việc của Điền Long.

"À, là Nhâm Bình à, cậu đã đến rồi" Điền Long nhìn thấy Vương Bình Nhâm liền gật đầu nói : "Đúng lúc tôi đang có chuyện cần thương lượng, cậu cùng đến nghiên cứu xem"

"Ồ? Là chuyện gì vậy?' Vương Bình Nhâm được Dương Minh phái vào đầu tiên, mục đích là muốn khống chế cái tên Lý Tương Kế kia, tuy rằng Lý Tương Kế chẳng giúp ích gì cho đời, nhưng mà ép chó quá thì nó cũng nhảy tường, Dương Minh sợ hắn làm vướng tay vướng chân, cho nên để Vương Bình Nhâm vào đuổi hắn đi.

"Là như vậy..." Điền Long quay đầu lại, nhìn Lý Tương Kế, sau đó nói : "Mày nói đi"

Lý Tương Kế đang ước gì có một cơ hội nịnh nọt như vậy, vội vàng đi đến trước mặt Vương Bình Nhâm, nịnh hót : "Vương ca, chuyện là như vậy, Long ca đang bàn cách chiếm lấy tài sản của Tôn gia"

Vương Bình Nhâm gật đầu, ý bảo hắn tiếp tục nói.

"Nhưng mà, những sản nghiệp này đều là do lão bất tử Tôn Hồng Quân đứng tên, Long ca muốn sang tên, nhưng người ta nói cần phải để cho lão già Tôn Hồng Quân này ra mặt" Lý Tương Kế nói : "Nhưng mà, cái này khiến em và Trầm ca đều khó xử, không biết nên làm thế nào!"

"À, cái này đúng là một vấn đề khó khăn" Vương Bình Nhâm phụ họa theo.

"Đúng vậy, nhưng mà ý kiến của Trầm ca cũng rất hay" Lý Tương Kế cũng không quên nịnh : "Ý của Trầm ca là, làm thế nào để cho lão Tôn Hồng Quân kia chịu nghe lời, không gặp phải phiền phức vớ vẫn!"

"À, cái này thì tôi biết nên làm thế nào" Vương Bình Nhâm bỗng nhiên cười nói.

"Thế nào? Nhâm Bình? Cậu có ý kiến?" Điền Long nghe Vương Bình Nhâm nói xong, nhất thời vui vẻ, cho rằng hắn ta có biện pháp :" Cậu có thể khiến cho Tôn Hồng Quân nghe lời sao?"

"Tôi đương nhiên là không thể, nhưng mà có người có thể!" Vương Bình Nhâm làm ra vẻ quỷ dị nói.

"Là ai? Ai thế?" Điền Long vội la lên : "Là ai mà có năng lực lớn như vậy?"

"Người này cũng là người mà hôm nay tôi dẫn đến gặp Long ca" Vương Bình Nhâm cười cười, sau đó làm ra một cái thế mời. Ngay trong lúc Điền Long tràn đầy vui mừng, nhìn thấy người trước mắt này, nụ cười trên mặt đột nhiên hóa đá! Bởi vì người này ông ta vô cùng quen thuộc!

"Điền tiên sinh, đã lâu không gặp!" Dương Minh thong thả bước vào trong phòng làm việc của Điền Long, cười cười chào hỏi Điền Long, giống như là hai người bạn lâu năm không gặp vậy.

" Dương Minh?" Điền Long nhíu mày, ông ta không ngu, lập tức nhận ra sự tình tựa hồ không đúng! Vương Bình Nhâm làm sao mà mang Dương Minh đến đây : "Nhâm Bình, cậu có ý gì?"

"Có một ý, Long ca, tôi đã vôn không thích anh rồi!" Vương Bình Nhâm nói xong câu này, liền quay sang đập một cái làm cho Lý Tương Kế ngất xỉu.

Lý Tương Kế vốn chỉ là một cái thùng rỗng kêu to mà thôi, biến cố đột nhiên xảy ra làm cho hắn không biết phải làm gì, cho nên, trong lúc hắn còn chưa biết làm gì thì đã bị Vương Bình Nhâm đánh cho bất tỉnh.

Sắc mặt của Điền Long nhất thời thay đổi! Ông ta không ngờ rằng, người mà ông ta tin tưởng nhất lại đứng về phe của Dương Minh! Đây là điều khiến cho ông ta bất ngờ, cũng không ngờ đến được.

Nhưng mà, ánh mắt của Điền Long nhìn thoáng quá, liền thấy Trầm Miếu Đồ rút súng bên hông ra, trong lòng liền bình tĩnh lại, ông ta thấy Vương Bình Nhâm và Dương Minh đều đi vào tay không, bên hông cũng không có gì cả, tự nhiên là không mang vũ khí rồi.

"Miếu Đồ, bắn chết bọn chúng!" Điền Long hừ một tiếng, quát.

"Giơ tay lên, nếu không tao bắn bỏ mẹ!" Giọng nói âm trầm của Trầm Miếu Đồ vang lên.

Trong lòng Điền Long liền thả lỏng, đùa cợt nhìn Dương Minh và Vương Bình Nhâm, thầm nghĩ, hai tên ngu ngốc này, không biết tao có súng sao? Cứ như vậy mà xông vào, không phải muốn chết sao?

Điền Long muốn nhìn thấy bộ dáng chật vật của Dương Minh và Vương Bình Nhâm, nhưng mà thấy Dương Minh và Vương Bình Nhâm chẳng chịu giơ tay lên, nhất thời kỳ quái : "Bọn mày còn không giơ tay chịu trói sao? Chẳng lẽ không sợ chết?"

"không sợ" Dương Minh nhìn thoáng qua Điền Long, nhếch môi nói.

"Cái gì?" Điền Long có vẻ như không tin vào lổ tai của mình, thầm nghĩ Dương Minh điên rồi hay sao ấy? Cho dù có ghê gớm cách mấy, thì có thể chống lại súng đạn sao?

"Long ca, anh lầm rồi..." Vương Bình Nhâm chỉ chỉ về phía sau của Điền Long.

Điền Long cũng ý thức được sự tình tựa hồ không thích hợp, quay đầu lại, phát hiện ra họng súng của Trầm Miếu Đồ đang nhắm vào mình!

"Long ca, xin lỗi, tôi cũng đã nhịn anh lâu rồi..." Trầm Miếu Đồ nhàn nhạt nói.

Tâm tình của Điền Long đang ở mức vui vẻ và cuồng vọng, đột nhiên rớt xuống đáy vực, không thể tin được cảnh tượng trước mắt, nhìn thấy Vương Bình Nhâm và Dương Minh đi chung với nhau, tuy rằng trong lòng khiếp sợ, nhưng mà thấy hai người này tay không đi vào trong tay liền nhận định rằng chẳng có gì phải sợ cả! không nói về việc Trầm Miếu Đồ có thân thủ không thua gì Vương Bình Nhâm, hơn nữa trong tay hắn còn có súng, ngoài ra trên dưới hộp đêm cũng có hơn trăm bảo vệ, ra lệnh một tiếng, chỉ cần mỗi người nhổ một bãi nước miếng thôi cũng đủ dìm chết hai người này, cho nên Điền Long căn bản là không coi chuyện này ra gì! Thế như bây giờ, cái sự thay đổi này quá kinh khủng rồi! không chỉ là Vương Bình Nhâm về phe của Dương Minh, mà ngay cả Trầm Miếu Đồ cũng là người của Dương Minh, dùng họng súng chỉ về mình! Trong lúc nhất thời, Dương Minh liền có một cảm giác bị cô lập hoàn toàn, ông ra rốt cục cũng đã hiểu được cái cảm giác của Tôn Hồng Quân khi mà Vương Bình Nhâm chỉ súng vào mình rồi, cảm cảm giác bất đắc dĩ, cay đắng, và căn bản là không thể đề phòng! Tuy rằng không biết Dương Minh đã làm thế nào, nhưng mà Điền Long cũng đoán được rằng, chỉ có biện pháp dụ dỗ mới dùng được thôi, lúc đầu mình chẳng phải cũng dùng biện pháp này để đối phó người bên cạnh Điền Long sao?

" Dương Minh, là tao đã xem thường mày!" Điền Long hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chằm chằm Dương Minh, trong mắt như muốn phun ra lửa : "Chiêu này của mày rất hay, không khác gì tao lúc đầu!"

"Ông còn biết lúc đầu ông dùng thủ đoạn sao?" Dương Minh ngồi lên ghế sô pha, nhìn Điền Long nói : "Ông nghĩ xem, tôi sẽ xử lý ông thế nào?"

"Thủ đoạn thì sao?" Điền Long hừ lạnh nói : "Mày nghĩ mày rất quang minh chính đại sao? Thay trời hành đạo à?"

"Tôi nghĩ rằng, đến bây giờ ông cũng chưa từng làm sai, ngược lại là do tôi nhiều chuyên đúng không?" Dương Minh nghe Điền Long nói xong, nhất thời buồn cười.

"Tao làm sai? Tao có cái gì sai?" Điền Long bỗng nhiên ngửa mặt trên trời cười phá lên : "Dương Minh, mày đứng ở bên lập trường của Tôn gia, đương nhiên là nghĩ tao làm sai rồi, nhưng mà tao làm sai cái gì?"

"Sản nghiệp của Tôn Hồng Quân, hơn phân nửa là do tao dốc đi đi làm ra, nhưng mà đến cuối cùng tao lại được cái gì? Ông ta có nghĩ đến việc sẽ chia cho tao không? không có! Thậm chí là ông ta căn bản là không có suy nghĩ này, cho rằng tất cả đều thuộc về ông ta! Dựa vào cái gì? Hai người cùng làm, mà tại sao chỉ có một mình ông ta hưởng hết chổ tốt?"

"không phải đã cho ông cổ phần công ty rồi sao?" Dương Minh nhìn Điền Long gần như điên cuồng, nhàn nhạt nói.

"Cho tao cổ phần công ty? Thật đúng là không biết xấu hổ, cái tập đoán lớn như vậy, mà chỉ cho tao có 5% cổ phần!" Điền Long hừ lạnh nói : "Còn ông ta có bao nhiêu? 60%! Tôn Hồng Quân thì không sao, nhưng mà, ông ta lại muốn chuyển cơ nghiệp qua cho một đứa con gái! Kêu tao cúi đầu trước Tôn Khiết? Hừ? Cho dù tao không nghĩ cho tao, thì tao cũng phải nghĩ cho Đông Hoa và Đông Quang! Tao chỉ là một con chó của Tôn gia, tao không hy vọng là hai đứa nó cũng đi vào vết xe đổ của tao!"

"Chó?" Dương Minh không cho là đúng : "Lẽ nào Tôn Hồng Quân đối xử với ông không tốt? Ông ta đã từng xem ông là chó sao?"

"Ông ta không có, nhưng mà sau này thì sao? Tôn Khiết và Tôn Chí Vĩ lên nắm quyền, lẽ nào kêu tao đi nghe lời hai đứa nhóc nhỏ đó?" Điền Long vung tay lên nói : " Dựa vào cái gì?"

"Ông chỉ đang mượn cớ ngụy biện cho việc ông đã làm mà thôi" Dương Minh không thèm nhìn Điền Long nữa, lắc đầu nói : "Lẽ nào Điền Đông Hoa cũng đồng ý với suy nghĩ của ông?"

"Nó? Hừ, nếu không phải nó năm lần bảy lượt kêu tao đừng ra tay với mày, mày cho rằng mày còn cơ hội đứng ở đây nói chuyện với tao sao?" Điền Long nghe Dương Minh hỏi xong, hừ lạnh nói : "Nó sớm muộn gì cũng sẽ hiểu được nổi khổ của tao!"

Dương Minh nhất thời buồn cười, Điền Long cũng đủ là mạnh miệng thật, chỉ dựa vào thủ đoạn của ông ta mà cũng đòi đối phó với mình sao? Quả thật đúng là trò cười cho thiên hạ.

"Ông không cảm thấy buồn cười sao?" Dương Minh nhìn Điền Long : "Nếu ông thật sự quan tâm đến ý kiến của Điền Đông Hoa, vậy tại sao còn giam lỏng hắn?"

"Thật không?" Khóe miệng của Điền Long bỗng nhiên xuất hiện một nụ cười quỷ dị, sau đó cánh tay phải vung lên, chụp lấy cây súng trong tay của Trầm Miếu Đồ, cố sức mà giật.

Điền Long buông tay ra, làm cho Trầm Miếu Đồ hoảng sợ, vô thức siết cò súng...

"Đoàng!" một tiếng, theo đó là một tiếng hét thảm, khẩu súng rơi xuống đất, còn nửa bàn tay của Trầm Miếu Đồ thì đã bị bắn thủng...

Cái biến cố này đột ngột xảy ra, ngay cả Dương Minh cũng trở tay không kịp! Nhưng mà, Dương Minh nhìn thấy cảnh tượng này rất là rõ ràng! Điền Long tự nhiên bẻ lấy họng súng trong tay của Trầm Miếu Đồ qua một bên, rồi nhanh chóng buông tay ra, nhưng mà Trầm Miếu Đồ đang giật mình hiển nhiên là không nhận ra được điều này, thế là hắn vô thức cho rằng Điền Long muốn đoạt súng, vì vậy liền bóp cò súng.

Thành ra là nửa bàn tay của hắn bị bắn thủng, máu me chảy nhễ nhạt trông thật kinh khủng.

" Dương Minh ơi là Dương Minh! Mày thật sự quá ngây thơ rồi, mày cho rằng thu mua những tên phế vật này là có thể đối phó được tao sao?" Điền Long lại cười phá lên, cơ bắp trên người cũng lồi lên theo tiếng cười.

Ở đây không riêng gì Trầm Miếu Đồ và Vương Bình Nhâm giật mình, ngay cả Dương Minh cũng giật mình, Điền Long còn là người sao? Công phu trên người đã khổ luyện được cảnh giới này sao?

Nhưng mà, biến cố này không làm cho Dương Minh khiếp đảm chút nào, tay cũng hơi run lên, một cây phi châm rơi vào trong tay của Dương Minh, ngay trong lúc Điền Long nhào đến muốn bóp cổ Dương Minh, thì đồng thời phi châm trong tay của Dương Minh cũng bay về hướng Điền Long.

"..." Phi châm bay đến chổ cổ của Dương Minh, cũng không gây tổn thương gì cho Điền Long, rơi ngay xuống đất.

"Tiểu tử, còn biết sử dụng ám khí? không đơn giản!" Điền Long không ngờ rằng Dương Minh còn biết sử dụng ám khí, trong lòng thầm nghĩ may mắn, nếu như vừa rồi không sớm vận công, sợ rằng đã bị tiểu tử này giải quyết rồi cũng không chừng! Tâm tư muốn đùa giỡn với Dương Minh cũng thu lại, xem ra, tiểu tử này cũng có năng lực, nghĩ đến đây, hai mắt của Điền Long càng thêm đỏ, cơ bắp càng căng cứng lên, thậm chí là có khả năng phá rách áo của ông ta...

Dương Minh bây giờ thật đúng là sợ ngây người! Phi châm của mình không có bất kỳ hiệu quả gì với Điền Long! Thậm chí là không đâm được vào da của Điền Long chứ đừng nói là chạm vào huyệt đạo của ông ta! Dương Minh tin rằng đạo lực ném phi châm của mình vô cùng mạnh, đừng nói là da người, ngay cả bó củi hay là tấm kính cũng dễ dàng xuyên qua! Nhưng mà, chuyện quỷ dị đang xảy ra trước mắt, phi châm của mình đã bị rơi xuống đất!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 97

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự