Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1335 Không ở (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1886 chữ · khoảng 6 phút đọc

Điền Long cười cười, hoàn toàn cho rằng lời nói của Tôn Khiết chỉ là trò đùa, ông ta không có khả năng tốn thời gian vì những thứ này, nếu đã làm, vậy thì không cần phải sợ nữa, càng không cần phải giống như gái điếm mà đi lập đền trinh tiết.

Điền Long xoay người đi ra khỏi phòng của Tôn gia, ông ta đến nơi này, cũng không phải là đến thăm người của Tôn gia, mà là đến thăm Điền Đông Hoa.

Điền Đông Hoa rốt cục vẫn là con trai ruột của ông ta, Điền Long ngồi trong biệt thự suy nghĩ, nghĩ mãi mà cũng không bình tĩnh được, mình cố sức xây dựng cơ nghiệp như vậy là vì cái gì? không phải là vì con cái sao?

Nhưng mà, con nó lại không hiểu được nổi khổ của mình, điều này làm cho Điền Long rất khổ não, tâm tình hưng phấn nhất thời tiêu tan hơn phân nửa. Cho nên ông ta thật sự không chịu được nữa, lên đường đến bãi phế liệu này, ông ta muốn nói chuyện với Điền Đông Hoa.

Khi Điền Long đến bãi phế liệu, thì cũng là lúc Trương Kim Oa vừa trở về được mười phút, hắn ta đang cởi áo khoát ra, thì Điền Long bước vào!

Trương Kim Oa nhất thời giật mình, mồ hôi lạnh ra toàn thân! Hắn ta không thể để cho Điền Long phát hiện được, Trương Kim Oa cũng không ngu, biết rằng đây không phải là lúc để nịnh nọt, nếu như để cho Điền Long phát hiện ra hắn có dị tâm, như vậy thì Điền Long khẳng định là sẽ không bỏ qua cho hắn, cho dù có buông tha, thì cổ độc trong người hắn sẽ thế nào?

Cũng may là Điền Long không chú ý, sau khi bước vào, gật đầu với Trương Kim Oa một cái, nói vài ba câu, sau đó vội vã đến phòng của Tôn gia. Một hồi sau, Điền Long liền dẫn người đi ra, đến phòng của Điền Đông Hoa...

.................................

Mười một giờ.....

Dương Minh đang cùng Vương Bình Nhâm chờ đợi ở ngoài biệt thự Điền Long.

Đây là một khu đất gần chỗ thôn xóm, bởi vì xây dựng không giấy phép, cho nên cũng không có quyền sở hữu chính thức, nói cách khác, tất là cũng không thể nào tra ra ai là chủ sở hữu của căn biệt thự này cả. Một chổ bí ẩn như vậy, hẳn là Điền Long đã tốn không ít tâm tư rồi.

Bởi vì Dương Minh chưa quen thuộc với địa hình ở Đông Hải, cho nên đã để Vương Bình Nhâm lái xe, dù sao thì Vương Bình Nhâm cũng là một tài xế, huống hồ lúc này hắn cũng không dám có suy nghĩ gì khác cả, cho nên Dương Minh mới dám tin tưởng hắn.

"Ở phía trước!" Vương Bình Nhâm dừng xe ở một góc khuất, sau đó chỉ vào căn biệt thự phía trước.

Dương Minh gật đầu, mặc dù căn biệt thự này không có giẩy tờ gì cả, những mà nhìn nó cũng rất xa hoa, người ngoài nhìn vào tưởng đây là của một người có quyền thế, hẳn là cũng phải có giấy tờ đầy đủ rồi, với địa vị của Điền Long tại Đông Hải, ai mà dám đến dỡ nhà của hắn xuống, cho dù là muốn cũng nên suy nghĩ về thực lực của bản thân trước đã.

Bên trong biệt thự, đèn vẫn sáng, hẳn là người bên trong vẫn chưa nghỉ ngơi.

Dương Minh dùng dị năng quan sát động tĩnh bên trong biệt thự một chút rồi mới đưa ra kế hoạch hành động, tuy rằng Dương Minh cũng biết, đôi khi, quá ỷ lại vào dị năng của mình cũng không phải là một chuyện tốt gì, lỡ như có một ngày dị năng biến mất, hoặc là cặp kính này bị lấy trở về, vậy thì Dương Minh sẽ không còn gì cả.

Nhưng mà, có vài tình huống không thể không dùng được, ví dụ như bây giờ, nếu như Dương Minh không dùng dị năng quan sát tòa biệt thự mà trực tiếp xông vào, thì ai có thể bảo đảm rằng người bên trong sẽ không làm ra hành động gì.

Cho nên, nếu không dùng dị năng mà xông vào thì sẽ nắm chắc 50%, tất là năm ăn năm thua, nhưng bây giờ đã biến thành nắm chắc 100%!

"Dương tiên sinh, có cần tôi xuống xe, thám thính tình hình bên ngoài không, dù sao thì bảo vệ ở đây tôi đều quen biết" Vương Bình Nhâm thấy Dương Minh không nói câu nào, ngồi ở đó không biết đang suy nghĩ cái gì, vì thế liền xung phong nhân vậy.

"không cần đâu" Dương Minh khoát tay, thở dài nói : " Điền Long không ở đây!"

Sau khi Vương Bình Nhâm ngừng xe, Dương Minh bắt đầu dùng dị năng kiểm tra tình hình bên trong, ở ngoài sân có hai người bảo vệ đang tuần tra, trong mắt lộ ra vẻ cảnh giác.

Trong sảnh ở lầu một, có bốn người bảo vệ, cũng vô cùng cảnh giác, xem ra người do Điền Long huấn luyện cũng có cùng một thủ đoạn.

Điền Long không ở trong lầu một, nhìn lên lầu hai, quét sơ qua một vòng, thì vẫn chỉ phát hiện ra có bốn tên bảo vệ mà thôi, không nhìn thấy Điền Long ở đâu cả. Nhìn nhìn các tầng trên nữa, thì không có một bóng người, Dương Minh biết rằng, Điền Long đã không có ở đây.

"Dương tiên sinh.... Điền Long đúng là ở đây!" Vương Bình Nhâm nhất thời sợ hãi! Tuy rằng hắn không biết Dương Minh dựa vào cái gì mà đoán rằng Điền Long không ở đây, nhưng mà nếu Điền Long không ở đây, thì Dương Minh có cho rằng mình đang nói dối gạt hắn không?

"Tôi không có nói là hắn không có ở đây, mà là bây giờ hắn không có ở nhà" Từ sự bảo vệ nghiêm ngặt ở đây thì cũng có thể khẳng định đây là biệt thự của Điền Long rồi, nhưng mà không biết là vì nguyên nhân gì mà tối nay Điền Long không có ở nhà.

Vương Bình Nhâm nghe Dương Minh nói xong, thở phào nhẹ nhõm : " Dương tiên sinh, ngài xác định Điền Long không có ở nhà?"

"Tôi biết hạ cổ, đương nhiên là biết dùng những thứ khác nữa" Dương Minh đương nhiên là không nói mình biết dị năng rồi, mà tủy tiện lấy một lý do trên trời xuống : " Tôi đã thả cổ trùng vào trong dò xét, Điền Long không có ở đây!"

"À..." Vương Bình Nhâm nghe Dương Minh nói xong, vô cùng kinh hãi, nhưng mà không dám nghi ngờ, trước đó Dương Minh dùng thủ đoạn đánh ngã Lý Bạch Hổ và Mã Cường, Dương Minh dùng phương pháp gì, Vương Bình Nhâm không nhìn rõn.

Mà sau đó, hắn kéo Lý Bạch Hổ và Mã Cường vào trong phòng, đã cẩn thận kiểm tra thân thể của hai người, nhưng không phát hiện ra bất kỳ vết thương gì.

Hắn không biết rằng, phi châm của Dương Minh sau khi bắn vào cơ thể người, thì sẽ tan theo máu, cho nên hắn ta không nhìn ra mánh khóe gì là phải. Hắn ta vô thức cho rằng, hai người này đã trúng cổ của Dương Minh rồi.

Hạ cổ cách không trong TV cũng không phải như vậy sao? Người hạ cổ chỉ cần khoát tay một cái, cổ trùng lên bay ra, xâm nhập vào cơ thể của mục tiêu, mục tiêu đã chết chắc rồi.

"Đã trễ như vậy rồi, Điền Long có thể đi đâu được?" Dương Minh có chút thất vọng, hành động vào buổi tối thì dễ dàng hơn ban ngày nhiều, nhưng mà không ngờ rằng Điền Long lại không có ở trong biệt thự.

Nhưng mà, Dương Minh không thể đợi đến tối ngày mai được, bây giờ mỗi giây trôi qua là một nguy hiểm, Dương Minh không thể để cho Tôn Khiết và Điền Đông Hoa chờ lâu, huống hồ, bây giờ đã mua chuộc được những người bên cạnh Điền Long, nếu bọn họ để lộ ra sơ hở, như vậy chẳng phải là "kiếm củi ba năm thiêu một giờ" sao, và kế hoạch ra tay với Điền Long sẽ trở nên khó khăn. Cho nên, Dương Minh muốn nhanh chóng đối phó Điền Long.

Vương Bình Nhâm cũng nhíu mày đáp : "Bình thường vào giờ này, buổi tối thì Điền Long sẽ ở trong biệt thự này, không tùy tiện đi ra ngoài, hay là, tôi vào hỏi một chút?"

Dương Minh trầm ngâm một chút rồi gật đầu, Vương Bình Nhâm là một người mà Điền Long tin tưởng, bây giờ xuất hiện tại biệt thự của Điền Long cũng không có gì đột ngột cả, bảo vệ cũng sẽ không hoài nghi, nghĩ đến đây, Dương Minh cũng yên tâm lại. Vương Bình Nhâm đẩy cửa xe, đi xuống, hướng về cửa biệt thự.

Vừa đến cửa, thì hai người bảo vệ đã cảnh giác, nhưng mà, khi nhìn thấy người đến là Vương Bình Nhâm, lập tức yên tâm lại : " Vương ca, anh đã đến!"

"Ừ, tôi không có gì làm, đi dạo một hồi, đến nhìn xem Long ca có gì cần dặn dò không" Vương Bình Nhâm tự nhiên nói.

"Vương ca, xui là Long ca vừa mới đi ra ngoài không lâu" Một người bảo vệ nói. Hắn ta căn bản là không cần giấu diếm Vương Bình Nhâm cái gì, Vương Bình Nhâm là tâm phúc bên cạnh Điền Long, chỉ cần một cú điện của cũng có thể hỏi ra chổ của Điền Long, không bằng để hắn nói ra để lấy lòng thì hơn.

"Ồ? Đi ra? Đi đâu?" Vương Bình Nhâm tùy ý hỏi.

"Cái này... bọn em cũng không rõ, hay là Vương ca gọi điện cho Long ca để hỏi đi, mấy thứ này, bọn em không dám hỏi, cũng không phải thứ mà bọn em có thể biết" Người bảo vệ áy náy nói.

"Haha, không có gì, nếu vậy tôi đi trước!" Vương Bình Nhâm vỗ vai người bảo vệ, nói : "Cực khổ cho các cậu! Bữa nào tôi sẽ nói với Long ca, thưởng tiền ngoài giờ cho các cậu!"

"Cảm ơn Vương ca!" Bảo vệ vội vã cảm ơn.

Sở dĩ Vương Bình Nhâm nói như vậy, cũng là vì không muốn để người bảo vệ nhiều chuyện, đem chuyện này nói cho Điền Long biết. Tuy rằng không có gì, những mà cẩn thận vẫn tốt hơn, cứ như vậy, có lời hứa nói cho Điền Long thưởng tiền cho bọn họ, bọn họ sẽ không nói cho Điền Long biết việc này, bởi vì như vậy thì có vẻ muốn thối thúc tiền thưởng, ai mà ngu đi làm như vậy chứ.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự