Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1315 Ai nhằm vào ai. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1049 chữ · khoảng 3 phút đọc

Dương Minh kể sơ về mọi chuyện cho Kinh Tiểu Lộ nghe.

"Như vậy, Hữu trưởng lão kia nghĩ rằng, anh đến với Lam Lăng, sẽ gây phiền phức cho ông ta, cho nên mới ăn trộm khối ngọc, để giá họa cho Lam Lăng, mục đích là muốn anh hiểu lầm, sau đó gây bất hòa với Lam Lăng?" Kinh Tiểu Lộ nói đến đây, cũng cảm thấy khả năng này không tính là lớn, vỗ đầu nói : "Sai rồi, l1uc đó anh cũng chưa thể hiện sự lợi hại của mình, vậy Hữu trưởng lão làm sao mà đề phòng anh? Chẳng lẽ ông ta có dị năng đặc biệt có thể dự đoán tương lai? Có thể biết được anh sắp phá hư kế hoạch của ông ta?"

"Dị năng đặc biệt?" Dương Minh buồn cười, thế giới này làm sao mà có nhiều dị năng như vậy : "Nếu như ông ta có dị năng đặc biệt, có thể nhìn thấy tôi phá hư kế hoạch của ông ta, vậy ông ta hoàn toàn có thể đề phòng, còn đợi tôi đi phá sao?"

"Nói cũng phải..." Kinh Tiểu Lộ thè lưỡi ra, nàng cũng chỉ thuận miệng nói mà thôi, Hữu trưởng lão tuy rằng lợi hại, nhưng tuyệt đối không có dị năng, còn Lam Lăng thì cũng chí có giác quan thứ sáu hơi mạnh thôi.

"Đương nhiên, đây chỉ là một kẻ địch ngoài sáng thôi..." Dương Minh nói : "Thật ra, những kẻ địch biết mặt không đáng sợ, đáng sợ nhất là loại kẻ thù không nhìn thấy không hiểu rõ, mà luôn luôn nhằm vào mình. Hữu trưởng lão tuy rằng gian xảo, nhưng mà lại không có âm mưu gì nhiều, chỉ cần đề phòng là được"

"Ồ? Vậy lẽ nào, anh còn có một kẻ địch không nhìn thấy?" Kinh Tiểu Lộ vốn tưởng rằng Hữu trưởng lão đã lợi hại lắm rồi, không ngờ rằng Dương Minh còn có một kẻ địch không nhìn thấy nữa!

Dương Minh đang định nói gì, thì điện thoại đột nhiên vang lên, nhưng mà, do âm thanh bên trong rạp chiếu phim rất lớn, thậm chí là nghe không được nữa, nếu không có chế độ rung, thì Dương Minh cũng không phát hiện được.

"Alo?" Dương Minh đưa tay ý bảo Kinh Tiểu Lộ im lặng, nghe điện thoại.

"Dương tiên sinh, tôi là Victoria" Victoria cũng thấy bên Dương Minh có vẻ khá ầm ĩ, cho nên nói lớn một chút. Dù sao thì bây giờ nàng cũng đã trở về khách sạn, và hệ thống cách âm trong phòng vô cùng tốt, bên ngoài căn bản là không nghe được động tĩnh bên trong.

"Ừ, thế nào rồi?" Dương Minh chỉnh mức âm lượng của điện thoại lên lớn nhất.

"Elise gặp mặt với hai người đàn ông xa lạ, tôi đã chụp được mặt của họ" Victoria nói : "Sau đó, tôi đón xe theo dõi hai người kia, nhưng mà bọn họ rất gian xảo, trên đường đã ghé vào trong một cửa hàng bán đồ ăn, sau đó đi ra từ cửa sau"

"không bị phát hiện chứ?" Dương Minh cũng không cảm thấy kỳ quái, đây là một phương pháp theo dõi đơn giản, nếu như người mà Elise gặp lại không đề phòng, thì quả thật đối với Dương Minh mà nói cũng chẳng có uy hiếp gì.

"không có" Victoria trả lời : "Elise đã trở về khách sạn"

"Được, cất máy ảnh đi, sáng mai tôi đến tìm cô" Dương Minh nói.

Victoria đáp một tiếng, sau đó cúp điện thoại.

Kinh Tiểu Lộ nghe mà không hiểu gì cả, chờ Dương Minh cúp điện thoại xong, mới hỏi : "Chuyện gì vậy?"

"Trước đó tôi không phải đã nói với cô rồi sao, còn có một kẻ địch trong bóng tối nhằm vào tôi sao?" Dương Minh nói : "Tôi có một đầu mối, và đã phái người theo dõi, chỉ là không thu hoạch được nhiều"

"Ồ, ra là vậy..." Kinh Tiểu Lộ gật đầu : "Anh có việc gấp phải không? Hay là chúng ta khỏi coi phim?"

"không có gì" Dương Minh cười nói : "không gấp, dù sao thì tình hình bây giờ cũng chưa có gì gọi là"

"Vậy anh sẽ tiếp tục kể cho em biết về người phía sau đó sao?" Kinh Tiểu Lộ thấy Dương Minh không đi, trong lòng rất vui.

Dương Minh cũng không để ý nhiều, tiếp tục nói : "Tôi đang muốn nói với cô việc chuyện của ông chủ sau lưng... thật ra, lần đầu tiên tôi biết đến sự tồn tại của người này, là ở Macao..."

Dương Minh đem chuyện mình ở Macao, gặp phải Vương Tiếu Yên nói cho Kinh Tiểu Lộ nghe, đương nhiên, Dương Minh cũng không nói rõ tên của Vương Tiếu Yên ra, mà chỉ dùng cụm từ nữ sát thủ để thay thế thôi.

"A? Như vậy anh đã kết thù với ông chủ phía sau? Nói cách khác, bởi vì anh đã gây trở ngại cho kế hoạch của người ta, cho nên người ta mới gây phiền phức cho anh?" Kinh Tiểu Lộ mở to mắt ra nhìn, cũng không trách Dương Minh nhiều chuyện xen vào việc của người ta : "Anh có phải là thấy người ta đẹp nên mới làm vậy không?"

"Đẹp thì có đẹp, nhưng cô cũng rất đẹp vậy" Dương Minh nhìn Kinh Tiểu Lộ nói : "Tôi giúp nàng ta, chỉ vì trước kia tôi biết nàng! Đây mới chính là nguyên nhân chủ yếu!"

Kinh Tiểu Lộ nghe Dương Minh nói xong, liền cười hì hì, nghe Dương Minh khen mình đẹp, trong lòng đắc ý vô cùng : "Thì ra là vậy, nhưng mà, bởi vì cứu nữ sát thủ kia, mà anh đã bị ông chủ phía sau ghi thù? Vậy ông ta không phải quá nhỏ mọn rồi sao?"

Dương Minh nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, nhất thời ngượng ngùng, nói :"Đương nhiên là không phải vậy, tôi nghĩ, ông chủ phía sau này, hình như là nhằm vào tôi nhiều hơn!"

"Vậy là sao?" Kinh Tiểu Lộ nghi hoặc hỏi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 77

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự