Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1306 Đắc ý à đắc ý. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1915 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Bạn trai? Giận nhau? Các người đều là người của trường học sao?" Bảo vệ nhìn thoáng qua chiếc BMW đậu cách đó không xa, hồ nghi hỏi.

Kinh Tiểu Lộ mặc bộ đồng phục trên người thì có vẻ rất giống sinh viên, còn Dương Minh thì lại lái xe BMW, nhìn chẳng giống sinh viên chút nào. Nhất là Dương Minh vừa du lịch ở châu Phi về, cho nên càng có vẻ già dặn hơn, quả thật là không có dáng vẻ thư sinh.

"Đúng vậy, tôi của hệ nghệ thuật! Ở ký túc xá bên kia!" Kinh Tiểu Lộ sau khi giải thích xong, chỉ vào Dương Minh nói : "Anh ấy là người của hệ máy tính!"

"Lấy thẻ sinh viên ra cho tôi coi" Bảo vệ hiển nhiên là không tin tưởng rồi, dù sao thì đêm hôm khuya khoắc, phòng ngủ cũng đóng cửa hết rồi, lúc này chạy đến đây nói chuyện yêu đương, không phải bị bệnh sao?

Nếu như là mùa hè, ít ra còn có khả năng, bảo vệ trong trường lúc đi trực đêm, cũng đã nhìn thấy không ít cặp tình nhân đánh dã chiến với nhau,tuy rằng cảm thấy không thích hợp, nhưng mà cũng nhắm một con mắt làm lơ luôn. Chỉ là khí hậu đầu xuân rất lạnh, lúc này mà ** đỡn bên ngoài, không phải bị thần kinh sao?

Hơn nữa Dương Minh còn lái cả xe BMW nữa trong trường nữa, không phải là muốn nuôi sinh viên làm gái bao chứ? Tuy rằng trường học không phản đối yêu đương trong trường, nhưng mà lại không cho phép sinh viên, ít nhất nữ sinh, đi làm gái bao cho người ta.

Đây là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau, một bên là tự do yêu đương, bên còn lại là trái pháp luật kỷ cương.

Kinh Tiểu Lộ lấy thẻ sinh viên trong giỏ ra, đưa cho bảo vệ trường xem, sau khi nhìn thấy, bảo vệ liền xác nhận Kinh Tiểu Lộ đúng là sinh viên hệ nghệ thuật, cho nên giao trả thẻ sinh viên lại cho Kinh Tiểu Lộ, rồi nói với Dương Minh : "Còn của cậu?"

"Tôi... không có mang!" Dương Minh choáng váng, thẻ sinh viên của hắn để ở bên trong tiểu khu Hoa Thương rồi,bởi vì lúc trước đi châu Phi, mang theo tùy thân làm cái quái gì? Mà tối qua cũng đâu có về biệt thự đâu, mà qua nhà Vương Tiếu Yên ngủ, cho nên cũng không có lấy.

"Cậu không phải là sinh viên trong trường?" Nhìn thấy Dương Minh không có thẻ sinh viên, bảo vệ trong trường càng hoài nghi thân phận của Dương Minh.

"Chờ một chút, giấy thông hành trên xe của tôi có ghi thân phận của tôi!" Dương Minh bỗng nhiên nhớ ra, giấy thông hành của hắn có ghi thông tin sinh viên của hắn.

"Đưa cho chúng tôi coi!" Bảo vệ gật đầu nói với Dương Minh, có thông tin trên giấy thông hành cũng được. Bởi vì sinh viên muốn có giấy thông hành thì không dễ dàng như công nhân viên chức.

Giấy thông hành của công nhân viên chức có thể không cần phải cùng tên với giấy chủ quyền xe, chỉ cần mang theo tùy thân là được. Nhưng mà giấy thông hành của sinh viên thì lại khác, sinh viên nhất định phải đứng tên xe đó mới được phép chạy vào bên trong khuôn viên trường học, cái này cũng để tránh cho việc sinh viên dùng giấy thông hành của người khác, và cũng tránh cho nhiều rắc rối xảy ra, ví dụ như đụng xe gây tai nạn xong bỏ trốn chẳng hạn.

Cho nên, nếu Dương Minh có giấy thông hành riêng của mình, thì bảo vệ cũng đồng ý.

Dương Minh đi lại xe lấy giấy thông hành đưa cho người bảo vệ xem.

Bảo vệ nhìn thoáng qua thông tin đăng ký trên giấy, thấy quả nhiên là dùng danh nghĩa sinh viên, nhìn thoáng qua thông tin cá nhân và ảnh chụp của Dương Minh, xác định thân phận của hắn, lúc này mới gật đầu, trả lại giấy thông hành cho Dương Minh, nhưng mà, trong lúc đưa về, thì vô tình tờ giấy thông hành bị rớt ra thêm một tờ giấy khác nữa! Thì ra là bởi vì, hai tờ giấy thông hành kẹp với nhau và để trong xe thời gian lâu, cho nên bị dính lại với nhau!

"Ơ?" Bảo vệ sửng sốt, phát hiện ra tờ giấy kia cũng là một giấy thông hành trong trường, hơn nữa tên đăng ký cũng cùng một tên, nhất thời sửng sốt, vốn tưởng rằng là giả, nhưng thấy dấu mộc chống giả trên nó, không khỏi nghi hoặc nói : "Cái này từ đâu mà ra? Tại sao cậu lại có hai tờ?"

Dương Minh lúc này mớ nhớ ra, đây là do năm ngoái lúc thuê nhà ở của Lưu Duy Sơn, được Lưu Duy Sơn làm giùm cho một tờ, mục đích là muốn để cho hắn ra vào thăm Lam Lăng cho dễ, cho nên đã làm giùm hắn.

Chỉ là, trong lúc Lưu Duy Sơn làm cho Dương Minh, thì Dương Minh cũng dùng thẻ sinh viên của mình để làm một giấy thông hành. Sau này hắn kẹp chung hai tờ với nhau và để trên xe, sau đó quên luôn, bây giờ mới đột nhiên nhớ ra!

"Cái này là cha nuôi làm giúp tôi, ông ta là một giáo viên trong trường" Dương Minh vội vả giải thích.

Bảo vệ nhìn xem thông tin đăng ký mặt sau của tờ giấy, phát hiện ra người đứng tên là một người trong trường, hơn nữa còn là người nổi tiếng! Là phó hiệu trưởng Lưu Duy Sơn, nhất thời kinh hãi, không còn hoài nghi nữa, đem trả hai tờ giấy thông hành cho Dương Minh, nói : "Xin lỗi, làm lỡ thời gian của cậu!"

"Không có gì" Dương Minh khoát tay nói : "Các anh cũng chỉ làm theo trách nhiệm thôi!"

"Nhưng mà, bây giờ phỏng ngủ đã khóa cửa rồi, các người khẳng định là không vào được, làm sao mà nghỉ ngơi bây giờ?" Bảo vệ đã biết thân phận của Dương Minh rồi, cho nên nói chuyện cũng khách khí hơn, suy nghĩ giùm cho Dương Minh : "Hay là, chổ bảo vệ của chúng tôi còn một phòng, dọn lại cho hai người?"

Người bảo vệ vô thức cho rằng Kinh Tiểu Lộ là bạn gái của Dương Minh, mà hai người ra ngoài đi chơi đến giờ này mới về, hiển nhiên là không có thuê phòng trọ khách sạn gì ở ngoài rồi, cho nên mới trở về trễ như vậy.

Mà nếu không có thuê phòng trọ, thì chứng minh rằng Dương Minh chưa có thành công, bảo vệ cũng là đàn ông, cho nên biết được suy nghĩ của những người trẻ tuổi thế nào, vi thế muốn sáng tạo cơ hội đẩy ngã cho Dương Minh.

Thật ra, bảo vệ cũng biết, với thân phận của Dương Minh, đương nhiên là có thể thuê một căn phòng trọ để ngủ qua đêm rồi, nói như vậy cũng chỉ vì nghĩ cho Dương Minh mà thôi.

Dương Minh cũng không nghĩ nhiều, bởi vì phòng ở của hắn là của bên dãy nghiên cứu sinh, buổi tối không có khóa cửa cắt điện gì cả, còn những phòng ngủ của sinh viên khác thì không như vậy, Kinh Tiểu Lộ lại ở loại phòng như thế, sợ rằng đã khóa cửa từ lâu, cho nên bảo vệ nhắc nhở cũng không sai.

"A? Đã khóa cửa rồi sao..." Trên mặt của Kinh Tiểu Lộ tuy rằng lộ ra vẻ thất vọng, nhưng mà trong lòng lại vui như nở hoa vậy, vậy thì chẳng phải có thể đi ra ngoài cùng Dương Minh tối nay sao?

"Đúng vậy, bây giờ khẳng định là đã khóa cửa rồi" Bảo vệ gật đầu : "Hai người chỉ có thể ở trong phòng bảo vệ ngủ tối nay hoặc là đi mướn khách sạn thôi"

Dương Minh có thể vào trong phòng của mình, nhưng lại không thể mặc kệ Kinh Tiểu Lộ được! Kêu Kinh Tiểu Lộ đến phòng bảo vệ ngủ, bên ngoài có một đám đàn ông, làm sao Kinh Tiểu Lộ dám đi chứ?

Kêu Kinh Tiểu Lộ tự đi tìm khách sạn để ngủ, thì hình như là hơi quá đáng, dù sao người ta cũng làm việc cho công ty của mình đến giờ này mới về! Nghĩ đến đây, Dương Minh bất đắc dĩ thở dài, nói với Kinh Tiểu Lộ : "Nên làm sao bây giờ?"

Bảo vệ thật sự là bó tay với câu hỏi của Dương Minh rồi! Lái xe xịn, nhìn cái mã cũng không tồi, mà tại sao lại không hiểu cách tán gái gì hết vậy? Lúc này hẳn là phải chúng dộng một chút, giả bộ cùng bạn gái đi mướn khách sạn, tại sao lại đi hỏi ý kiến của người ta, kêu người ta trả lời câu hỏi xấu hổ như vậy?

Quả thật, tuy rằng Kinh Tiểu Lộ khát vọng được ở cùng một chổ với Dương Minh, nhưng mà, làm trò này trước mặt nhiều bảo vệ, nàng ta thật sự không dám.

Nếu đơn độc ở cùng một chổ với Dương Minh, Kinh Tiểu Lộ thật ra lại không sợ cái gì, nghĩ cái gì thì nói cái náy, sợ gì chứ!

"Ở phòng bảo vệ... không quen..." Nhưng mà, Kinh Tiểu Lộ vốn rất thông minh rồi, nói ra một câu, vừa biểu hiện được ý muốn của mình, cũng còn giữ được chút rụt rè, không cho người khác xem thường.

"Vậy ở khách sạn đi" Dương Minh đương nhiên là cũng hiểu được việc không thể để cho Kinh Tiểu Lộ đến ở phòng bảo vệ rồi, cho nên Dương Minh quyết định giúp Kinh Tiểu Lộ tìm một khách sạn, sau khi thu xếp xong, mới quay về phòng ngủ.

Dưới ánh mắt quỷ dị của đám bảo vệ, Dương Minh mang Kinh Tiểu Lộ đi ra khỏi trường.

"Này, cha nuôi của anh là đại nhân vật gì vậy? Tại sao bảo vệ vừa thấy lại thay đổi thái độ thế?" Kinh Tiểu Lộ vừa lên xe, lập tức tò mò hỏi.

"Có gì mà thay đổi thái độ, cô đừng có lấy bụng ta ra so bụng người chứ" Dương Minh trừng mắt nói : "Cha nuôi của tôi là Lưu Duy Sơn"

Kinh Tiểu Lộ trừng mắt lại nói : "Sao lại không có? Hắn ta giúp anh kua em, còn muốn tạo cơ hội cho anh lên giường với em, đừng cho rằng em không nhìn ra!"

Dương Minh choáng váng, nghe Kinh Tiểu Lộ nói xong, thiếu chút nữa lạc tay lái, đâm xe vào tường luôn : "Hắn ta giúp tôi kua cô khi nào? Đừng có mà nói bậy..."

"Sao lại không có?" Kinh Tiểu Lộ đắc ý nói : "Trường học này, tuy rằng phòng ngủ mỗi đêm đều khóa lại, nhưng mà cũng không có khóa tuyệt đối, anh nghĩ thử coi, nếu mà xảy ra chuyện, làm sao mở ra đây?"

DoctorCrazy

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 75

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự