Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1300 Người áo đen thần bí. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2069 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tùy Dược Tiến sợ đến nỗi run lên, đối với một sát thủ như Dương Minh, ông ta rất khó lòng đề phòng! Hơn nữa còn đang ở trong công ty, hệ thống bảo vệ vô cùng nghiêm ngặt, không chỉ có người canh gác cửa, ngoài ra bên trong còn có hệ thống máy quay giám sát nữa.

Tuy rằng không biết Dương Minh đã vào bằng cách nào, nhưng mà, nếu Dương Minh đã có thể vào một lần, thì cũng có thể vào lần hai, Tùy Dược Tiến có lựa chọn à? Tình huống bây giờ, chỉ có thể nghe lời của Dương Minh, mới có thể giữ lấy mạng.

Thật ra thì, hệ thống bảo vệ của tòa nhà Tiên Nhân đã thuộc loại vô cùng nghiêm mật rồi, nếu như không phải là do Dương Minh khác thường, có thể tránh thoát khỏi tất cả các máy quay hình, thì trừ việc xông vào phòng an ninh giết sạch tất cả ra thì không còn khả năng nào cả. Nhưng mà, lần này Dương Minh đến đây không phải để giết người, mà chỉ muốn lợi dụng Tùy Dược Tiến làm việc cho mình thôi.

Bây giờ, vẫn chưa xác định người của Tôn gia có gặp nguy hiểm gì không, Dương Minh cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ, nhưng mà, Dương Minh cũng không ngại tạo phiền phức và nội chiến cho Điền Long, mà Tùy Dược Tiến lại hoàn toàn phù hợp với vai diễn này.

"Tôi hiểu rồi" Tùy Dược Tiến nói : "Tôi biết nặng nhẹ mà, sẽ không lấy mạng của mình ra nói giỡn"

"Tôi sẽ dùng điện thoại liên hệ với ông" Dương Minh túm lấy Tùy Dược Tiến nằm trên mặt đất, ném lên cái ghế ông chủ, nói : "Bây giờ ông gọi điện cho phòng an nịnh, nói cho bọn họ biết tôi sẽ đi ra khỏi phòng làm việc của ông, kêu bọn họ đừng hành động thiếu suy nghĩ, nếu không tôi không ngại giết người"

"A?" Tùy Dược Tiến ngẩn người, trong lòng không hiểu, người trong phòng an ninh đều khỏe mạnh? Nếu như vậy, Dương Minh đã tránh thoát khỏi sự giám sát của phòng an ninh mà đi lên lầu?

Hệ thống giám sát trong phòng an ninh, Tùy Dược Tiến làm tổng giám đốc kiêm chủ tịch công ty, đương nhiên là rất rõ ràng, đây là một hệ thống theo dõi liên tục, nói cách khác, cho dù Dương Minh tiến vào tòa nhà bằng cách nào, thì cũng không thể tránh được hệ thống giám sát ở đây! Nhưng mà bây giờ, trong phòng an ninh không có động tĩnh, như vậy chứng minh rằng, Dương Minh đã làm được, quả thật là đã làm được.

Tuy rằng không biết đã làm thế nào, nhưng mà hắn ta yêu cầu mình phải gọi điện cho phòng an ninh để báo tin, có thể là muốn biểu hiện thân thủ vô ảnh của hắn với mình, hoặc có thể là không muốn sử dụng thân thủ như vậy nữa.

Tùy Dược Tiến nghe lời gọi điện thoại cho phòng an ninh bên dưới, sau khi điện thoại reo một tiếng đã được bắt máy, xem ra suy đoán của mình không sai, Dương Minh lúc đầu căn bản là không có động đến người trong phòng an ninh.

"Phòng an ninh sao? Tôi là Tùy Dược Tiến đây!" Tùy Dược Tiến nói.

"Xin chào Tùy tổng! Có gì cần dặn dò?" Bên kia điện thoại truyền đến một giọng nam trầm ổn.

"Tình huống trong công ty thế nào?" Tùy Dược Tiến là bộ như không có việc gì, hỏi.

"Không sao cả, tất cả đều bình thường, xin Tùy tổng yên tâm!" Người bảo vệ nói như vậy, làm cho Tùy Dược Tiến cảm thấy trái tim như muốn rớt ra ngoài, quả nhiên, bọn họ đã không phát hiện ra Dương Minh ngay từ đầu.

Quay đầu lại nhìn Dương Minh, phát hiện ra Dương Minh đang mỉm cười với mình, hiển nhiên là Dương Minh cũng đã đoán được suy nghĩ của mình rồi.

Dương Minh đương nhiên là biết Tùy Dược Tiến đang nghĩ gì rồi, nhưng mà, cũng không nói gì chọc thủng cả, tùy ý để cho ông ta hỏi, cũng chỉ như vậy, thì trong lòng ông ta mới càng thêm sợ hãi.

"Một lát nữa, bạn của tôi phải về, đang ở trong phòng làm việc của tôi, anh giúp tôi thông báo với người trực cổng một chút, để cho người này đi ra ngoài" Tùy Dược Tiến dặn.

"Vâng, không có vấn đề gì, Tùy tổng" Người bảo vệ không chút hoài nghi gật đầu đáp ứng.

Dương Minh thỏa mãn gật đầu, dưới ánh mắt của Tùy Dược Tiến, hắn nghênh ngang đi ra khỏi phòng làm việc. Dương Minh cũng không sợ Tùy Dược Tiến báo cảnh sát, ông ta mà làm chuyện này thì chỉ khiến cho ông ta chết thảm hơn mà thôi, Dương Minh hoàn toàn có thể phủ nhận tất cả, không hề đề cập đến chuyện sát thủ. Ngoài ra, Dương Minh cũng không ngại bị quay hình lại, bởi vì hắn đã thẳng thắn thân phận với Tùy Dược Tiến, cho nên cũng không cần phải che giấu nữa.

Bảo vệ trực cửa rất là phối hợp, thấy Dương Minh đi xuống lầu, cũng không hỏi nhiều, trực tiếp mở cửa lớn công ty, khách khí để Dương Minh đi ra ngoài. Đây chính là do chủ tịch Tùy Dược Tiến đích thân dặn dò, bọn họ làm sao mà dám hỏi nhiều?

Rời khỏi tòa nhà Tiên Nhân, Dương Minh cũng không dừng lại, trực tiếp leo lên chiếc BMW đậu cách đó không xa, lái xe trở về Tùng Giang. Bây giờ đã là nửa đêm rồi, không biết Trần Mộng Nghiên các nàng có nghỉ ngơi hay chưa, cũng nên trở về thăm các nàng một chút.

Tùy Dược Tiến thấy Dương Minh đi rồi, mới thở phào một hơi, cả người giống như là mất toàn bộ sức lực vậy, ngồi tựa vào ghế thở hổn hển! Lần đầu tiên ông ta gặp phải cảnh tìm giết đến cửa!

Tùy Dược Tiến thề rằng, sau này sẽ không bao giờ xen vào việc của người khác, không bao giờ tiếp xúc với người làm nghề sát thủ nữa! Lần này có thể giữ mạng, cũng là do may mắn. Sau khi thở hổn hển mấy hơi, Tùy Dược Tiến bị chổ đau trên ngực làm cho tỉnh táo, vội vàng gọi điện cho phòng thư ký, quát nói : "Đến phòng tôi ngay!"

Người thư ký lúc này đang nhỏ to tâm sự với cô bạn gái, bị tiếng quát của Tùy Dược Tiến làm cho hoảng sợ, nhanh chóng cúp điện thoại, chạy vào trong! Nhưng cảnh tượng bên trong làm cho hắn càng hoảng sợ hơn, Tùy Dược Tiến miệng đầy máu, trên mặt còn có vết chân, làm cho hắn mở to mắt ra nhìn : "Tùy tổng, ngài làm sao vậy?"

"Nhanh gọi điện kêu xe cấp cứu đi! Đưa tôi đến bệnh viện!" Tùy Dược Tiến ra lệnh. Đối với vết thương trên người, Tùy Dược Tiến cũng yên tâm, nếu Dương Minh đã muốn giữ lại dùng, thì sẽ không ra tay giết chết ông ta, tạm thời ông ta sẽ không gặp nguy hiểm gì.

"A, vâng!" Tiểu Vu hoảng sợ gật đầu, vội vã cầm lấy điện thoại trên bàn gọi cho số cấp cứu của bệnh viện, kêu một chiếc xe đến.

Sau khi làm xong tất cả, Tiểu Vu mới hỏi : "Tùy tổng, ngài làm sao vậy? Trong công ty có cường đạo?"

"Không liên quan đến cậu, không nên hỏi nhiều!" Tùy Dược Tiến khoát tay. Ông ta không dám tùy tiện nói lugn tung, bây giờ còn lại nửa cái mạng, ông ta không muốn bởi vì cái miệng của mình mà mất luôn nửa mạng còn lại này.

"A...." Tiểu Vu tuy rằng quan tâm đến vết thương của Tùy Dược Tiến, nhưng mà cũng không dám nói thêm gì, chỉ hỏi : "Có cần báo cảnh sát không?"

"Không cần!" Tùy Dược Tiến nghiêm khắc nói : "Chuyện này cũng không được nói với người khác!"

Ngay sau khi Dương Minh vừa rời đi không lâu, một bóng đen đã xuất hiện tại cửa lớn công ty Tiên Nhân, gõ cửa.

"Ai thế? Có chuyện gì?" Người bảo vệ trực cửa vừa mới đi mở cửa cho Dương Minh, không lâu sau thì lại có người gõ cửa, cho nên không dám chậm trễ, vội vã hỏi.

"Ông chủ của chúng tôi đánh rơi đồ ở đây, cho nên kêu tôi đến lấy về" Người áo đen kia nói.

"Ông chủ của anh là...." Bảo vệ dò hỏi.

"Là người vừa mới đi ra ngoài kia, là bạn của Tùy tổng" Người áo đen nói.

"Ồ, là như thế!" Người bảo vệ nghe nói người là này thủ hạ của bạn Tùy tổng, thái độ thoáng cái đã trở nên tốt hơn rất nhiều, vội vã mở cửa, để cho người này đi vào : "Mời vào!"

"Cảm ơn, tôi đi nhanh về nhanh!" Người áo đen nói xong, cũng bước vào bên trong. Sau khi bước vào trong tòa nhà, người áo đen cười một cách quỷ dị, cũng không trực tiếp bước lên lầu, mà bước lại phòng an ninh.

Người bảo vệ trực cửa lúc này cũng không quan tâm là người áo đen kia đi đâu, vẫn nhàn nhã trở về chổ của mình, lấy báo ra đọc.

Bảo vệ trong phòng an ninh tuy rằng nhìn thấy có một người áo đen vào trong tòa nhà, nhưng mà, là do bảo vệ trực cửa cho vào, cho nên người trong phòng an ninh chỉ hơi lưu ý một chút. Chỉ là, thấy người này đi về hướng phòng an ninh, liền thấy có chút kỳ quái.

Cửa phòng an ninh bị mở ra, một họng súng tối đen xuất hiện, khi bọn họ còn chưa kịp phản ứng, thì trên mi tâm của mỗi người đã xuất hiện một lổ máu.

Người áo đen sau khi giết chết tất cả bảo vệ trong phòng an ninh, cất súng lại vào trong người, nhanh chóng đi đến hệ thống ghi hình của máy quay, thành thạo lấy cuốn phim đang ghi hình ra.

Sau khi cất nó vào trong túi, người áo đen đi ra khỏi phòng an ninh, nhẹ nhàng đóng cửa lại, nghênh ngang đi lên thang máy, lên thẳng lầu ba mươi sáu.

Tốc độ của thang máy,đương nhiên là nhanh hơn thang bộ rất niều, sau khi ra khỏi thang máy, người áo đen liền trực tiếp đi đến phòng làm việc của chủ tịch.

Cửa phòng làm việc của Tùy Dược Tiến cũng không có khóa, mà đang mở rộng, Tùy Dược Tiến thì đang nằm trên ghế, tay ôm ngực, còn thư ký Tiểu Vu thì đứng bên cạnh.

Người áo đen này bước vòa, rút súng ra, bắn hai phát, hai lỗ máu đồng thời xuất hiện trên trán của Tùy Dược Tiến và Tiểu Vu.

Người áo đen hiển nhiên là rất tự tin vào thuật bắn súng của mình, sau khi nổ súng xong, hắn ta căn bản là không đi kiểm tra xem mục tiêu có chết hay chưa, sau khi cất súng lại, không thèm nhìn hai cái xác trong phòng lần nào, nhanh chóng tháo cái thiết bị nghe lén trong bóng đèn trên bàn làm việc của Tùy Dược Tiến xuống, bỏ vào trong túi của mình, sau đó quay đầu ra khỏi phòng làm việc. Một loạt động tác liên tục lưu loát, không chút chần chờ. Đi thang máy xuống dưới, phất tay với người bảo vệ.

"Đã lấy lại đồ chưa? Tôi mở cửa giúp anh!" Người bảo vệ thấy người áo đen xuống lầu, nhiệt tình cầm lấy chìa khóa.

"Chiếu!" một tiếng, người bảo vệ mở to mắt kinh ngạc nhìn người áo đen, trong tay đối phương không biết đã xuất hiện một khẩu súng khi nào.

Người bảo vệ chết không nhắm mắt.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 90

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự