Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1298 Một thân phận khác. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1844 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Cậu muốn làm gì?" Tùy Dược Tiến tuy rằng trong lòng khiếp sợ Dương Minh làm cách nào xuất hiện trong phòng làm việc của mình, hơn nữa còn thấy Dương Minh đến đây không có ý tốt, nhưng mà, dù sao Tùy Dược Tiến cũng là một đại nhân vật, có tình huống nguy hiểm gì mà chưa trải qua, cho nên lúc này vẫn có thể giữ đủ bình tĩnh để ứng phó.

"Làm gì? Lẽ nào trong lòng Tùy tổng không rõ sao?" Dương Minh nhún vai, nhếch miệng cười nói : "Ông không phải vừa gọi điện sao?"

"Gọi điện? Gọi điện cái gì?" Tùy Dược Tiến không hiểu Dương Minh đang nói gì, hừ lạnh một tiếng, nói : "Cậu rốt cục là ai, có mục đích gì, cứ nói, đừng có lòng vòng trước mặt tôi, đừng trách tôi không cảnh cáo cậu, ở Tĩnh Sơn, không ai có thể giở trò trước mặt tôi!"

"Xin lỗi nha, tôi không phải là người của Tĩnh Sơn" Dương Minh cười thản nhiên, noi : "Nhưng mà, cho dù tôi là người của Tĩnh Sơn, tôi cũng sẽ nói như vậy. Tùy Dược Tiến, ông không phải muốn biết, nhiệm vụ ám sát Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám tại sao vẫn chưa hoàn thành sao?"

"Cậu... cậu..." Tùy Dược Tiến mở to hai mắt ra, ông ta nghĩ đến vô số khả năng, đem Dương Minh tưởng tường thành kẻ thù trên đường hoặc là những kẻ đến lừa tiền mình, nhưng tuyệt đối không ngờ, Dương Minh lại vì chuyện này mà đến, như vậy, Dương Minh là sát thủ của Hồ Điệp gia tộc sao?

"Không cần cứ cậu cậu mãi, ông đoán không sai, tôi là một sát thủ" Dương Minh cắt lời Tùy Dược Tiến, lạnh lùng nói. Dương Minh cũng không muốn lừa Tùy Dược Tiến làm gì, hắn không nói láo, hắn là một sát thủ, nhưng mà sát thủ này có phải do Tùy Dược Tiến mời hay không, thì do tự ông ta hiểu lấy thôi.

"Vậy sao cậu không đi giết bọn họ đi, đến chổ tôi làm gì?" Tùy Dược Tiến vốn đang rất bình tĩnh, nhưng lúc nghe Dương Minh nói hắn là một sát thủ, Tùy Dược Tiến liền sợ hãi! Sát thủ đối với một số người mà nói, vốn là một nghề nghiệp vô cùng kinh khủng.

Đối với dân chúng bình thường, sát thủ có lẽ còn cách quá xa, nhưng mà, đối với loại người đã từng giao tiếp với sát thủ đồng thời cũng đã biết chổ đáng sợ của sát thủ như Tùy Dược Tiến mà nói, thì càng có vẻ kinh khủng hơn!

Tùy Dược Tiến vô thức đưa tay về hướng ngăn kéo trên bàn mình, chổ đó có một khẩu súng lục, Tùy Dược Tiến dùng để phòng thân.

Tùy Dược Tiến là một lão cáo già, lúc này ông ta tuyệt đối không cho rằng Dương Minh tìm đến ông ta chỉ để nói rõ vì sao không ám sát Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập, thấy vẻ mặt của Dương Minh, cũng không coi ông ta như là người ủy thác vậy, mà cứ như đang đối mặt với một mục tiêu cần ám sát!

Tuy rằng Dương Minh xuất hiện rất không bình thường, nhưng mà, chuyện này vốn đã rất khác thường rồi! Lúc đầu vốn chỉ cho rằng là một nhiệm vụ ám sát đơn giản, nhưng mà nhiều ngày như vậy mà vẫn chưa giải quyết, Tùy Dược Tiến cũng không ngờ rằng, sát thủ lại tìm đến người ủy thác để nói chuyện!

Tùy Dược Tiến sao có thể không cảnh giác? Điều duy nhất bây giờ ông ta có thể làm, là tìm một vũ khí phòng thân, khi Dương Minh còn chưa phát hiện ra, tấn công bất ngờ giành chiến thắng.

Đương nhiên, ý tưởng của Tùy Dược Tiến làm sao mà giấu được ánh mắt của Dương Minh, khẩu súng nằm trong ngăn kéo bàn cũng đã bị Dương Minh nhìn thấy ngay từ đầu.

"Không nên hành động thiếu suy nghĩ, như vậy sẽ khiến cho tôi có xúc động giết ông" Dương Minh lạnh lùng nói : "Vốn dĩ tôi không muốn làm gì ông, nhưng ông đừng ép tôi"

Tùy Dược Tiến bình thường nói dối rất nhiều, cho nên lời nói của Dương Minh, ông ta căn bản là không tin! Không làm gì mình? Không làm gì thì đến dây làm gì? Cho nê, Tùy Dược Tiến vô thức cho rằng Dương Minh đang nói dối gạt mình, vì thế bàn tay mò xuống khẩu súng vẫn không dừng lại!

Bởi vì ông ta thấy Dương Minh không có vũ khí gì, hơn nữa khoảng cách giữa ông ta và Dương Minh cũng cách gần hai mét, lấy súng lục từ trong ngăn kéo ra là hoàn toàn không có vấn đề.

Trong tình huống như vậy, ai chiếm được thế thượng pho thì người đó có lực, cho nên, Tùy Dược Tiến làm sao mà bỏ qua cơ hội này? Nghe Dương Minh nói xong, chỉ hơi dừng lại một chút, và tay vẫn tiếp tục mò xuống.

Ống tay áo của Dương Minh khẽ động, vung lên một cái, còn Tùy Dược Tiến thì hét thảm một tiếng. Một cái phi châm gần như trong suốt đã đâm vào huyện đâm trên tay phải của ông ta, làm cho bàn tay của ông ta không thể động đậy được, đau đến nổi run lên liên tục.

"Tôi đã cảnh cáo ông rồi, tôi không hy vọng ông làm sai ý của tôi" Dương Minh cũng thờ ơ với vẻ đau đớn của Tùy Dược Tiến : "Cái này chỉ là một bài học cho ông, để cho ông nhớ rõ một chút"

Tuy rằng không thấy rõ, nhưng mà, có một vật cắm vào tay của mình, Tùy Dược Tiến vẫn có thể cảm giác rõ trên tay là một cây kim! Nhưng mà, theo tình hình cho thấy, thì cái thứ này không có đi vào trong tay, điều này làm cho Tùy Dược Tiến đau đớn, đồng cũng lo lắng vô cùng, không biết thứ này có ảnh hưởng gì đến mình không.

"Không có gì đâu, là độc châm từ từ, tạm thời chưa chết đâu" Dương Minh thấy biểu tình của Tùy Dược Tiến, làm sao mà không biết ông ta đang nghĩ gì, vì thế cố ý chọc ông ta một chút.

Quả nhiên, Tùy Dược Tiến vừa nghe xong, trên trán liền toát ra mồ hôi lạnh vù vù, chảy lộp bộp xuống đất! Sự hoảng sợ của Tùy Dược Tiến về Dương Minh bây giờ đã xuất phát ra từ trong lòng rồi.

Ông ta sợ hãi triệt để rồi! Dương Minh ra tay quá nhanh, ông ta căn bản là không thể chống cự, có súng trong tay thì sao, còn chưa kịp nổ súng, sợ rằng phi châm đã đâm vào trán của mình rồi.

Tùy Dược Tiến lần đầu tiên biết được cái gì gọi là sát thủ! Cũng hiểu rõ sát thủ không phải chỉ là có tiếng mà không có miếng, mà thật sự vô cùng lợi hại!

Dương Minh chỉ muốn cho Tùy Dược Tiến một sự cảnh cáo, bởi vì ngay từ đầu hắn ta đã không có ý định giết chết Tùy Dược Tiến rồi, dù sao thì xung đột giữa Tùy Dược Tiến và hắn cũng không tính là lớn, còn Dương Minh, cho dù giết chết Tùy Dược Tiến rồi, thì đối với hắn cũng không có chổ tốt gì.

Cho nên, mục đích lần này của Dương Minh là đến cảnh cáo, làm cho Tùy Dược Tiến không dám thông đồng với Điền Long nữa, nếu không thì ông ta sẽ chết rất thảm.

Chờ phi châm hòa tan vào trong máu của huyệt đạo trên bàn tay của Tùy Dược Tiến, tay cuu3a ông ta cũng khôi phục lại bình thường, trừ một chút khó chịu ngay miệng vết thương ra, thì không còn đau đớn gì nữa.

"Được rồi, còn gì nữa không?" Dương Minh nhíu mày, phỏng chừng theo thời gian, phi châm hẳn là đã hòa tan hết rồi,

Tùy Dược Tiến cảm thấy khác thường, tay của mình sao lại không còn đau nữa, nhưng mà, ông ta cũng không dám vui vẻ, tay không đau, cũng không có đại biểu cho cái gì, Dương Minh không phải đã nói rồi sao, là chất độc từ từ, một khi chất độc phát tay, tay bị liệt luôn cũng là bình thường.

Nghe thấy Dương Minh nhắc nhở, Tùy Dược Tiến mới chính thức cảm giác được, tay của mình không còn có cảm giác khác thường nào cả, đã khôi phục lại bình thường, nhưng mà, trong lòng ông ta vẫn có chút lo lắng : "Tay của tôi... không sao chứ?"

"Chút độc ấy, không chết được đâu!" Dương Minh lạnh lùng nhìn Tùy Dược Tiến, nói : "Được rồi, tôi không nhiều lời nữa, tôi là Dương Minh, là bạn học thời sơ trung của Tùy Quang Khải, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám là thủ hạ của tôi, bây giờ biết tôi vì sao tìm ông rồi chứ?"

"Cái gì!" Tùy Dược Tiến nghe Dương Minh nói xong, nhất thời cả kinh, ông ta thật không ngờ, Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám lại chính là thủ hạ của Dương Minh! Lúc đầu Tùy Dược Tiến còn tưởng rằng Dương Minh chỉ là một sát thủ thôi, nhưng bây giờ xem ra, Dương Minh hình như là người sinh sống tại Tùng Giang? Ngoài ra, Dương Minh còn là bạn học của con trai ông ta Tùy Quang Khải, điểm này làm cho Tùy Dược Tiến vô cùng kinh ngạc.

"Nhưng mà, tôi còn có một thân phận khác, là sát thủ!" Dương Minh chờ Tùy Dược Tiến hết kích động, mới bổ sung thêm một câu :"Bây giờ, ông hiểu vì sao tôi tìm ông rồi chứ?"

Lúc này, Tùy Dược Tiến không nghe Dương Minh nói xong, cũng không biết vì sao Dương Minh lại tìm đến đây, thì chẳng phải là một thằng ngu sao? Trong lòng ông ta tuy rằng khiếp sợ, nhưng cũng đành phải chấp nhận cái sự thật không may này!

Theo những gì ông ta hiểu, thì ông ta thuê tổ chức sát thủ, sau đó tổ chức phái sát thủ đi để giết hai người kia! Sau đó nữa xảy ra kết quả gì, dùng đầu ngón chân cũng có thể nghĩ ra... Người xui xẻo chính là Tùy Dược Tiến!

"Nói đi, vì sao lại muốn giết Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập?' Dương Minh hỏi : "Rốt cục là ông xuất phát từ động cơ và mục đích gì? Hai người kia có thù oán gì với ông?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 77

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự