Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1273 Chương 1213 Giao cho em đi (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1664 chữ · khoảng 6 phút đọc

Có thể nói, về tư liệu bạn gái của Dương Minh, sau khi xem xong, Vương Khắc Tiến chỉ biết đây là nữ, ngoài ra cũng không có bất kì đầu mối gì. Chính vì như vậy, cho nên Vương Khắc Tiến mới cẩn thận ra tay, chờ Dương Minh và bạn gái của hắn đồng thời xuất hiện mới ra tay.

Xem ra tối nay là một cơ hội tốt, trên xe của Dương Minh còn có một cô gái, hơn nữa thấy bộ dạng của hai người vô cùng thân thiết, hẳn kia là bạn gái của Dương Minh không thể nghi ngờ rồi.

Vương Khắc Tiến cũng không cho rằng Dương Minh sẽ tùy tiện tìm gái bên ngoài về, bởi vì, ai lại mang gái về chổ mình ở? Nhất là để cho gái biết chổ ở của mình càng không phải là một chuyện sáng suốt, cho nên Vương Khắc Tiến mới nhận định rằng, người con gái bên cạnh Dương Minh nhất định chính là bạn gái của hắn.

Xe của Dương Minh, cứ thế mà dừng lại.

Vương Khắc Tiến hơi sửng sốt.

Phải biết rằng, trong tư liệu ghi rằng, Dương Minh chỉ là một sinh viên bình thường, mà người thường trong tình huống bánh xe bị bể, thì khả năng khống chế xe vững vàng dừng lại là cực nhỏ. Nhưng mà, Dương Minh đã làm được.

Tuy rằng khả năng điều khiển của loại xe BMW có thể nói là đứng đầu trên thế giới, nhưng mà, điều khiển tốt không có nghĩa là năng lực phản ứng của mỗi người đều nhạy cảm! Đương nhiên, cái làm cho Vương Khắc Tiến khó hiểu nhất chính là, Dương Minh và bạn gái của hắn đều nằm úp thân thể xuống!

Loại phản ứng này, là phản ứng của người bình thường sao? Vương Khắc Tiến tự tin, súng lục của mình đã lắp ống giảm thanh rồi, tuy rằng nó không phải loại tốt, bởi vì muốn mang súng lớn vào Hoa Hạ là một chuyện vô cùng khó khăn, có thể mang được một khẩu súng lục qua cửa cũng đã là tốt lắm rồi.

Cho dù là vậy, thì dưới trời đêm yên tĩnh, tiếng súng khe khẽ vang lên, cũng không rõ ràng, thậm chí là nếu không cẩn thận, sẽ không nghe được, nhất là Dương Minh ở trong xe! Ngồi trong xe không có khả năng phát hiện ra được!

Nhưng mà, nếu như nói Dương Minh không phát hiện, như vậy thì tại sao lại nằm sấp xuống? Đây là điều mà Vương Khắc Tiến không hiểu nổi. Vương Khắc Tiến cũng không có súng máy, còn khẩu súng lục này là mua của một người tại vùng duyên hải, khẩu này miễn cưỡng lắm mới bắn thủng được bánh xe, chứ còn tấm thép chống đạn kia thì hơi quá sức.

Thấy Dương Minh và Vương Tiếu Yên đều nằm sấp xuống, Vương Khắc Tiến cũng không còn dám coi thường, hắn ta cũng không biết rằng Dương Minh có phát hiện ra mình hay không. Buổi tối ở tiểu khu, yên lặng mà hoang vắng, nhưng mà, cho dù là như vậy thì Vương Khắc Tiến cũng không dám làm bậy.

Ai mà biết gần đây có xuất hiện người hay không? Vương Khắc Tiến muốn chờ Dương Minh bước ra khỏi xe, sau đó nổ súng xử lý Dương Minh, cho nên, hắn giấu mình vào sau một cái góc cột điện, lẳng lặng chờ Dương Minh xuống xe.

Có thể, là bởi vì, Dương Minh sợ gặp phải kẻ bắt cóc, cho nên không dám tùy tiện xuống xe?

Tình hình như vậy, Vương Khắc Tiến đã từng coi trên mạng, nói là buổi tối, khi xe đột nhiên bể bánh, thoạt nhìn có lẻ là tự nhiên, nhưng thật ra là một cái bẫy do bọn bắt cóc thiết lập, chỉ cần chủ xe vừa bước xuống, thì sẽ có người xuất hiện, bắt cóc chủ xe và cướp đi những thứ quý giá.

Hay là, Dương Minh cũng đã từng coi bài viết kia, cho nên mới cẩn thận như vậy. Chứ nếu không thì Vương Khắc Tiến thật sự không nghĩ ra, Dương Minh rốt cục vì sao không xuống xe, còn núp mình xuống dưới nữa?

"Vừa rồi có người nổ súng!" Vương Tiếu Yên thấp giọng nói, tuy rằng xe đã cách âm, nhưng Vương Tiếu Yên vẫn có thể nghe ra được.

"Ừ, thì ra em cũng nghe được là tiếng súng!" Dương Minh cười cười : "Không ngờ rằng vừa mới về, liền gặp phải chuyện này, còn tưởng rằng về nhà sẽ an toàn hơn chứ!"

"Coi thường em à, dù sao em cũng là sát thủ mừ!" Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói xong có chút bất mãn, hừ nhẹ nói : "Anh hẳn cũng biết, sát thủ rất nhạy cảm với nguy hiểm, nhất là đối với tiếng súng xung quanh"

"Haha, đúng là vậy!" Dương Minh nhún vai : "Chúng ta vừa mới về, liền có người muốn nổ súng với chúng ta, không bị lầm chứ?"

"Ai mà biết được?" Vương Tiếu Yên bất đắc dĩ nói, vốn tưởng rằng sẽ được về ngủ một giấc, ai mà ngờ vừa về đến cửa là gặp phải chuyện này : "Anh có thấy là ai nổ súng không?"

"Ừ, nam, khoảng hai mươi tuổi, để đầu đinh, dáng người hơi ốm" Dương Minh đương nhiên là không có khả năng nhìn thấy rõ khuôn mặt và phương hướng của Vương Khắc Tiến khi hắn ta nổ súng rồi. Nhưng mà Dương Minh có một thứ mà người thường không có.

Trong thời gian hắn cúi người xuống, hắn đã dùng dị năng dò xét tình hình bốn phía, khi hắn thấy được Vương Khắc Tiến và khẩu súng trong tay, thì nhất thời yên tâm.

Khẩu súng này, còn chưa đủ uy hiếp sinh mạng của hắn và Vương Tiếu Yên. Đừng nói là tấm thép chống đạn, ngay cả cửa kính cũng chưa chắc đã bắn vỡ được. Như vậy xem ra tạm thời chưa có nguy hiểm gì, chỉ cần Dương Minh và Vương Tiếu Yên không xuống xe, thì người này cũng không thể làm gì được.

Chỉ là, Dương Minh lại không cam lòng khi làm như vậy. Người này trốn ở bên trong tiểu khu, đánh lén mình và Vương Tiếu Yên, Dương Minh không cho rằng đây chỉ là trùng hợp, bởi vì mình vừa mới về Tùng Giag liền bị đánh lén, trùng hợp đến mức này sao? Cho nên Dương Minh cho rằng, lần đánh lén này khẳng định là có nguyên nhân, chỉ là, người đánh lén này, hẳn là phải có mục đích.

Cái Dương Minh muốn chính là, từ người đánh lén này, tìm được một ít đầu mối, bởi vì những chuyện gần đây đã làm cho Dương Minh lâm vào trong trạng thái mê man.

Gần đây có nhiều âm mưu nhằm vào mình, không ngừng xảy ra, thậm chí là còn liên quan đến người bên cạnh mình! Tôn Khiết, Vương Tiếu Yên... Dương Minh cũng không ngờ lại là như vậy!

Đây không phải là cuộc sống mà Dương Minh muốn, mặc dù có câu : Năng lực càng lớn trách nhiệm càng nhiều, nhưng mà, Dương Minh không muốn bị cuốn vào những dòng xoáy tranh giành này! Đây không phải là do Dương Minh e ngại, chỉ là, ai muốn sống trong một cuộc sống mà suốt ngày phải cẩn thận?

Nhớ lại con đường mà mình đã đi một năm qua, quả thật, từ lúc mình có dị năng, hơn nữa tiền bạc và quyền lực không ngừng chảy vào tốt, mình đã có được sự tài phú mà cả đời rất nhiều người không tưởng được.

Cùng lúc đó, mình trở thành đồ đệ của vua sát thủ, làm cho người thường nghe mà sợ đến xanh mặt! Độ cao như vậy, là điều mà Dương Minh không bao giờ nghĩ trước đây!

Nhưng mà, tất cả đều là hiện thực! Nhưng mà, có những hiện thực này, nhưng Dương Minh cũng không có sự hưởng thụ và vui sướng. Hắn cảm thấy rằng, mình hình như dã bị một bàn tay vô hình, kéo vào trong một âm mưu thật lớn.

Mỗi lần xảy ra chuyện quái dị, làm cho Dương Minh thật sự có chút không rõ. Tuy rằng chuyện xảy ra đều là đánh lén mình hoặc là người bên cạnh mình, nhưng mà, mỗi lần như vậy tựa hồ đều có liên quan rất lớn.

Mà nghi ngờ lớn nhất lại là Elise, một cô gái mà Dương Minh không thể nhìn rõ được, một người ở châu Âu, tại sao lại ra tay với mình? Điều này làm cho Dương Minh nghĩ mãi vẫn không hiểu. ( Tệ quá, cứ làm theo cách của mình là hay nhất, trói lại, lột đồ ra, đe dọa hâm dọa hù dọa, đánh cho vài trận, cưỡng xong hiếp, hiếp xong lại cưỡng, thế nào cũng khai thôi... khà khà, mình thật là tàn nhẫn)

Và người Dương Minh không rõ nhất, chính là ông chủ thần bí phía sau, ông chủ này rốt cục là ai, rốt cục có mục đích gì, làm cho Dương Minh rất nghi ngờ, Hắn từ hoàn nghi, từ suy đoán, cũng từng tưởng tượng nhiều lần, nhưng mà, hắn không dám khẳng định, ông chủ phía sau này có phải là người kia không? Cái người đã bị mình quấy rầy, Hữu trưởng lão ấy?

Thật muốn nhanh chóng kết thúc tất cả, rồi người một nhà sống yên lặng, đây mới chính là mong muốn của Dương Minh. Những ngày tháng đầy mưu bom bão đạn này, Dương Minh vô cùng không thích.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 85

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự