Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1270 Chương 1211 Trên đường trở về (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1749 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dương Mỹ và Dương Hoa rời nước đã lâu, quê nhà biến thành thế nào, các nàng cũng không biết, nếu như mà mang Dương Hoa về nước, đầu tiên là không nói về vấn đề ông cậu có nhận nàng hay không, mà cho dù có nhận, thì có đối xử tốt với nàng hay không?

Chỉ có một người cường thế như Dương Minh làm chổ dựa, thì Dương Mỹ mới an tâm, ít nhất là có Dương Minh chiếu cố, Dương Hoa cũng sẽ không chịu ủy khuất gì.

Dương Minh thật ra cũng hiểu được điều này, nếu Lý mập mạp đã tin tưởng mình như vậy, Dương Minh nhất định sẽ không làm ông ta thất vọng, nhất định sẽ làm cho Dương Hoa có cuộc sống tốt nhất.

...........................

Trời đã sáng, Dương Minh cũng nên đi.

Dương Hoa và Dương Mỹ ôm nhau, thật lâu cũng không muốn rời xa, hai mắt đỏ lên, giọng nói khàn khàn, Dương Minh và Lý mập mạp đứng một bên cũng thở dài không thôi.

"Được rồi, Dương Hoa, em theo Dương Minh ca ca đi đi, bên kia mới là cuộc sống của em, em sẽ có một tương lai tốt đẹp nhất!" Dương Mỹ vỗ vai Dương Hoa, nói.

"Chị, chị đáp ứng em, hai năm sau, kết thúc chuyện bên này với anh rể, rồi tìm em" Dương Hoa nghẹn ngào nói.

"Ừ, chị và anh rể, sẽ nhanh chóng qua tìm em" Dương Mỹ gật đầu.

Dương Hoa yên lặng buông thân thể của Dương Mỹ ra, thật ra nàng cũng hiểu, chị chỉ muốn làm mình yên tâm thôi, chứ chuyện ở đây, sao có thể nói kết thúc là kết thúc được?

Hai năm, sợ rằng mười năm sau cũng chưa có điểm kết thúc, lần từ biệt này, đến bao giờ mới gặp lại?

Vẫn là Lý mập mạp lái xe chở Dương Minh đi, nhưng mà, lần này Lý mập mạp không đi cùng với Dương Minh nữa, mà chuẩn bị một chiếc xe đến đón Dương Minh sẳn rồi.

Dương Hoa lẳng lặng ngồi ở ghế sau, hai tay chống lên má, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Quay đầu lại nhìn, nhưng mà cũng không cần thấy vùng đất bên kia được nữa.

Từ hôm nay trở đi, Dương Hoa cũng hiểu, nàng sẽ phải đối mặt với một cuộc sống mới.

" Dương Hoa, bây giờ em ở Tùng Giang vài ngày, chờ anh xử lý xong chuyện bên này, sau đó sẽ giúp em đi tìm ông cậu của em" Dương Minh quay đầu lại, nhìn Dương Hoa một cái, thở dài nói.

Dương Hoa yên lặng gật đầu. Nàng biết, Dương Minh không phải là cùng một loại người như Lý mập mạp, cho nên cũng không còn địch ý như lúc đầu, nàng yên lặng, hoàn toàn là vì đau thương.

Cuộc sống cùng với chị, đến ngày hôm nay là chấm dứt, lần thứ hai gặp lại, không biết sẽ là bao lâu.

Victoria và Vương Tiếu Yên cùng Elise, mỗi người đều chiếm một chổ ngồi riêng, đây là một chiếc Toyota bảy chổ, cho nên ai cũng ngồi thoải mái cả.

Victoria vốn không phải là người thích nhiều lời, hơn nữa thân phận cũng tương đối đặc biệt, đương nhiên là không muốn nói nhiều với người khác. Còn Vương Tiếu Yên thì tương đối chán ghét Elise, còn Elise thì sợ Vương Tiếu Yên nhìn ra cái gì đó, cho nên cũng không muốn nói nhiều với nhau.

.................................................. ..

Vương Khắc Tiến nhìn nhìn tư liệu trong tay, có chút buồn bực trong lòng, chỉ là nhiệm vụ ám sát một sinh viên bình thường, mà hắn lại phải lãng phí nhiều ngày như vậy. C8an cứ theo tư liệ, thì bình thường Dương Minh chỉ lui tới ba chổ.

Một là trường đại học Tùng Giang cùng khu ký túc xá, hai là khu nhà ở của tập đoàn công nghiệp nặng Danh Dương (nhà cũ của Dương Minh), và ba là biệt thự Hoa Thương.

Ngồi trấn thủ tại ba chổ này nhiều ngày như vậy, mà Vương Khắc Tiến vẫn chưa nhìn thấy hình bóng của Dương Minh, hắn thậm chí còn hoài nghi sự chính xác do tư liệu cung cấp!

Nhưng mà, sau khi xác nhận tại phòng giáo vụ, Dương Minh quả thật là sinh viên của đại học Tùng Giang, mà khu của tập đoàn công nghiệp nặng Danh Dương, cũng chính là nhà của cha mẹ Dương Minh, còn cái biệt thự kia, theo kết quả điều tra cũng là của Dương Minh.

Điều này làm cho Vương Khắc Tiến hoài nghi, nhưng mà cũng chỉ có thể tiếp tục ngồi ở đây. Hắn không ngờ rằng một nhiệm vụ đơn giản lại phiền phức như vậy, nếu như không hoàn thành được nhiệm vụ này, làm sao hắn còn mặt mũi nào trở về gia tộc? Và như vậy, thì làm sao mà được đại sư thúc Tomb nhận làm đồ đệ?

Cái điện thoại mang theo bên người bỗng nhiên rung lên, Vương Khắc Tiến liền móc ra, nhìn thoáng qua, là huấn luyện viên gọi đến. Vương Khắc Tiến khẽ thở dài một tiếng, nhiệm vụ thứ nhất mình vẫn chưa hoàn thành, không biết huấn luyện viên có chửi mình không?

"Alo, chào thầy" Vương Khắc Tiến nghe điện thoại, nghiêm túc nói.

"Khắc Tiến, nhiệm vụ chấp hành đến đâu rồi? Tại sao nhiều ngày như vậy rồi mà vẫn không có tin tức? Mấy ngày nay, những người khác luôn nhắc đến con" Giọng nói của huấn luyện viên tuy có chút thân thiết, nhưng cũng có trách cứ.

"Thưa thầy, nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành" Vương Khắc Tiến nói.

"Ơ? Nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành? Haha, người ta là lão đại một thành phố, đâu dễ dàng ám sát như vậy được!" Huấn luyện viên cười thoải mái nói : "Nhưng mà, cần phải nhanh lên"

"Không phải, thưa thầy, là nhiệm vụ đầu tiên, con vẫn chưa hoàn thành" Vương Khắc Tiến bất đắc dĩ nói. Tuy rằng hắn biết, nói như vậy, thì huấn luyện viên sẽ thất vọng nhiều lắm, nhưng mà hắn không thể nói dối được.

"Nhiệm vụ thứ nhất? Cái nhiệm vụ ám sát một sinh viên và bạn gái của hắn?" Huấn luyện viên sửng sốt, khó tin hỏi : "Nhiệm vụ đơn giản như vậy, tại sao còn chưa hoàn thành?"

"Đơn giản thì quả thật rất đơn giản, chỉ là con ngồi trấn thủ nhiều ngày như vậy, cũng không thấy mục tiêu xuất hiện" Trong lòng Vương Khắc Tiến đã cực kì hận Dương Minh, tất cả là tại Dương Minh không xuất hiện, làm cho hắn lâm vào cảnh này, nếu mà không được đại sư thúc thu nhận làm đồ đệ, thì tất cả công sức trước kia đều uổng phí.

Cho nên, Vương Khắc Tiến đem tất cả tội lỗi đổ lên đầu của Dương Minh, bây giờ hắn hận không thể băm Dương Minh ra làm ngàn mảnh.

"Thì ra là vậy" Huấn luyện viên nghe xong, liền nói : "Vậy cũng không thể trách con, nhưng mà, con cần phải nhanh lên một chút, nhiệm vụ này đã nhận lâu rồi, mà vẫn chưa thông báo cho người ra một tin gì cả, cái này sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của chúng ta"

"Con hiểu rồi, thưa thầy, thầy cứ yên tâm, con sẽ khẩn trương lên" Vương Khắc Tiến nói.

"Được, có tin gì thì cứ liên hệ với ta" Huấn luyện viên nói.

..................................

Đầu tiên Dương Minh để Victoria và Elise ở tại khách sạn của Quách Kiện Siêu, khách sạn này cũng đã được sửa chữa, đổi tên lại thành khách sạn Danh Dương quốc tế, được cấp giấy chứng nhận là khách sạn năm sao.

( Câu hỏi tiếp theo nè : Khách sạn của Quách Kiện Siêu là khách sạn nào? Mọi cái vẫn như cũ nha )

Victoria không có bất kì ý kiến nào, nàng chỉ cần một chổ ở ổn định được rồi, và nàng cũng hiểu Dương Minh cần một ít thời gian để tạo ra một thân phận cho nàng, cho nên cũng không khẩn trương.

Còn Dương Hoa, thì cũng có suy nghĩ không khác gì Victoria, chỉ là ở trong một khách sạn xa hoa như vậy, nàng ta không mấy thích ứng thôi, nhìn thấy căn phòng rực rỡ trước mắt, so với những căn nhà cũ bên kia, quả thật là cách một trời một vực.

Dương Hoa cho đến bây giờ đã hiểu rõ, tại sao lại có nhiều cô gái sống chết gì cũng đòi lấy chồng bên này, thế giới bên này, quả thật là một thế giới khác biệt.

Nhìn thấy bộ dáng cẩn thận của phục vụ, Dương Hoa cũng hiểu rõ, Dương Minh khẳng định là một người cực kỳ có quyền thế, nghĩ đến anh rể cũng rất có quyền thế, nhưng mà so ra, thì anh rể vẫn còn kém một ít.

Dương Hoa cũng không phải là loại con gái tham hố hư vinh, nàng nghĩ nhiều như vậy, cũng chỉ là muốn chị gái Dương Mỹ qua bên này, hưởng thụ cuộc sống bên này, chị gái không lớn hơn mình bao nhiêu, nhưng mà những cái chị ấy phải chịu đựng, lớn hơn mình rất nhiều!

Còn Elise? Hiển nhiên là đã quen với việc ở trong một khách sạn như vậy, cho nên cũng không có gì là không thích ứng cả, chỉ là thấy Dương Minh thả nàng ta ở đây xong rồi hờ hững, có chút căm tức mà thôi.

Lúc mà Dương Minh đi, đều có dặn dò Victoria và Dương Hoa, chỉ riêng mình nàng là không nói cái gì. Đây hiển nhiên không phải là do Dương Minh quên, mà Dương Minh đang cố ý, Dương Minh muốn áp dụng biện pháp đối xử lạnh với nàng.

Đương nhiên, Dương Minh cũng khẳng định rõ ràng, với thân phận và tài phú của Elise, thì đến Tùng Giang sẽ không cần Dương Minh phải cung cấp hay trợ giúp cái gì, còn về phần cùng đi học với mình, nàng ta cũng có thể tự xoay sở được.

"Anh, em đã đến Tùng Giang"...........................

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 84

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự