Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1269 Chương 1211 Trên đường trở về (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1857 chữ · khoảng 6 phút đọc

Xuống khỏi thuyền, vẫn là cái vùng đất mù mịt, trải qua mười mấy tiếng hành trình nữa, người đón bọn họ vẫn là Lý mập mạp.

" Dương Minh!" Lý mập mạp bước đến chổ máy bón của Dương Minh, nói : "Cậu đã về!"

"Ừ, tôi đã về, ông mập!" Dương Minh cười cười ôm lấy ông ta, tình cảm của Dương Minh và Lý mập mạp không thể dùng lợi ích để đo đạc, trải qua cuộc chiến sinh tử, tình hữu nghị của hai người đã không còn cái gì phá được nữa.

"Rốt cục đã có thể yên tâm rồi!" Lý mập mạp thở phào nói : "Tôi còn lo lắng rằng cậu xảy ra chuyện dọc đường đi chứ. Phải biết rằng, bên kia không phải là phạm vi khống chế của tôi"

"Không có gì, quả thật là có một tên không an phận, nhưng mà bị dạy dỗ một chút, cũng trở nên thành thật hơn rồi!" Dương Minh nhún vai nói.

"Haha!" Lý mập mạp đã nhìn thấy thân thủ của Dương Minh, cho nên cũng hiểu rõ, ai có thể chiếm được tiện nghi của Dương Minh?

"Thế cục bên này đã ổn định chưa?" Dương Minh vừa đi vừa hỏi.

"Đã ổn rồi, toàn bộ bên trong đã bị tôi xử lý" Lý mập mạp nói : "Sau này muốn đi ra ngoài, cứ trực tiếp đến tìm tôi"

"Tôi có thể đi mấy lần chứ?" Dương Minh cười khổ nói : "Lần này về nước, không biết bao giờ mới gặp lại"

"Đúng vậy!" Lý mập mạp cũng có chút xúc động, lúc trước ông ta chia tay với Phương Thiên, gặp lại cũng đã là mười năm sau rồi, vả lại đời người có mấy cái mười năm?

"Nhưng mà, ông có thể mang vợ của ông về nước được mà" Dương Minh thấy Lý mập mạp thương cảm, vỗ vỗ vai của ông ta, nói.

"Tôi sẽ!" Lý mập mạp nói đến đây, dừng lại một chút, muốn nói tiếp cái gì đó nhưng lại thôi.

"Ông mập, sao vậy? Có phải là có chuyện gì không?" Dương Minh cũng nhìn thấy Lý mập mạp do dự, vì thế hỏi.

" Dương Minh, lão ca có chuyện muốn cầu xin cậu, nhưng mà, tôi cũng biết, chuyện này đối với cậu rất phiền, cho nên tôi không biết nên mở miệng thế nào!" Lý mập mạp thở dài, chậm rãi nói.

"Quả nhiên là có chuyện!" Dương Minh vỗ vai của Lý mập mạp, nói : "Ông mập, có chuyện gì thì ức nói đi, quan hệ của chúng ta, từ trong sống chết mà có, không có gì là không thể nói, nếu như là chuyện tôi có thể giúp, vậy tôi nhất định sẽ giúp ông"

Lý mập mạp nghe Dương Minh nói xong, trong lòng rung động, quả thật quan hệ của ông ta và Dương Minh không thể bị thay thế được, bởi vì những việc xảy ra bên trong đã định trước một đoạn cảm tình bền chắc không thể bị phá vỡ.

Tuy rằng Dương Minh trợ giúp hơi nhiều, nhưng mà, là chiến hữu chung một chiến trận, sao có thể phân biệt mấy cái này?

"Thật ra, chuyện là như vậy..." Lý mập mạp nói : "Tôi cũng không muốn khi cậu vừa xuống máy bay lại nói ngay chuyện này, nhưng mà cậu muốn đi nhanh, cho nên tôi không thể không nói"

" Lý mập mạp, sao ông lại biến thành một người lề mề như vậy? Có chuyện gì cứ nói!" Dương Minh đá Lý mập mạp một cái, cười nói : "Sao ông lại lộn xộn quá vậy?"

"Được rồi, vậy tôi nói thẳng!" Lý mập mạp cắn răng nói : "Dương lão đệ... thôi được rồi, lát nữa đợi Dương Mỹ nói với cậu!"

"Dương Mỹ?" Dương Minh hơi kinh ngạc, lập tức nhớ ra, Dương Mỹ là vợ của Lý mập mạp.

Nhìn thấy Lý mập mạp do dự như vậy, Dương Minh cũng bó tay, chỉ có thể đợi đến lúc gặp Dương Mỹ mà thôi.

Lúc này đã là nửa đêm rồi, Dương Minh cần phải nghỉ ngơi, chờ đến sáng mới xuất phát về nước.

Mà chổ nghỉ chân, đương nhiên là chổ của Lý mập mạp rồi.

Dương Mỹ đang chuẩn bị đồ ăn sáng, hiển nhiên là bà ta cũng biết Dương Minh hôm nay sẽ trở về, cho nên đã cất công chuẩn bị. Tuy rằng rất giản dị, nhưng mà hương vị cái gì cũng đủ, làm cho Dương Minh, Vương Tiếu Yên và Victoria cùng Elise đều đói bụng.

" Elise, cô bình thường là một cô gái cao cao tại thượng, có biết ăn mấy món này không? Ăn không quen thì không cần ăn!" Vương Tiếu Yên nhìn thấy lúc Elise cầm đũa thì nhíu mày, hiển nhiên là nghĩ loại đũa này không hợp vệ sinh.

Vương Tiếu Yên nói vậy hiển nhiên là không phải vì quan tâm Elise, mà là vì muốn châm chọc, cái này Elise đương nhiên là nghe ra rồi, trừng mắt nhìn Vương Tiếu Yên, nói : "Ai nói tôi ăn không quen?"

Dương Minh lắc đầu, không nói thêm gì, nhưng mà Lý mập mạp thì lại cười khổ, ông ta không biết Dương Minh mang theo những cô gái này có thân phận gì, cho nên cũng không dám tùy tiện nói chuyện.

Elise nhíu mày, bởi vì bình thường nàng ta sống trong xã hội thượng lưu đã quen, cho nên mới có phản ứng vô thức như vậy, nhưng mà sau khi ngồi xuống, bắt đầu ăn, thì lại không hề như vậy, mà ngược lại còn ăn như hổ đói.

"Chị dâu, tay nghề của chị thật không tồi, xem ra ông mập này bình thường rất có phúc!" Dương Minh vừa ăn vừa khen.

"Haha, Dương tiên sinh ăn thấy ngon là tốt rồi, thỉnh thoảng ăn những món do tôi nấu thì thấy ngon, chứ mà ăn quen rồi thì sẽ không cho là như vậy" Dương Mỹ cười nói.

Lý mập mạp chờ đám người Dương Minh ăn xong, rồi mới ho khan liếc mắt với Dương Mỹ hai tiếng, Dương Mỹ lập tức hiểu ý.

"Dương tiên sinh, tôi có chút chuyện, muốn làm phiền cậu, ông mập có khả năng đã nói phân nửa" Dương Mỹ trầm ngâm một lát rồi nói.

"Chị dâu, có chuyện gì cứ nói, lúc đầu tôi kêu ông mập nói mà ông không chịu nói, tôi đã nói rồi, chỉ cần tôi có thể làm, nhất định sẽ giúp" Dương Minh nói.

"Thật ra là như vậy, Dương tiên sinh, cậu xem, lúc cậu đi, có thể dẫn Dương Hoa cùng đi hay không?" Dương Mỹ nhìn thoáng qua Dương Hoa đang im lặng cúi đầu, sau đó nói.

" Dương Hoa?" Dương Minh hơi sửng sốt, lập tức hiểu được ý của Lý mập mạp vả Dương Mỹ, bọn họ muốn mình mang Dương Hoa về nước, rời xa chổ này.

"Đúng vậy!" Lý mập mạp lúc này cũng gật đầu nói : "Hoàn cảnh giáo dục bên này kém bên kia quá xa, hơn nữa tôi và Dương Mỹ, cậu cũng biết rồi, thế cục bên này tuy ổn định, nhưng mà nói không chừng, sẽ có một ngày nào đó bị kẻ thù tìm cửa, tôi và Dương Mỹ đều không muốn Dương Hoa bị liên lụy vào, cho nên tôi mới nhờ cậu mang đi, dẫn nó về với ông bà của nó là được"

"Là như vậy, tôi còn tưởng là chuyện gì!" Dương Minh nghe xong lập tức gật đầu : "Chuyện này rất dễ, yên tâm đi, tôi sẽ giúp, nhưng mà, chỉ là Dương Hoa nguyện ý rời đi sao?"

Dương Minh nói đến đây, ánh mắt nhìn về phía Dương Hoa, thân thể của Dương Hoa hơi run lên, nhưng mà vẫn cúi đầu như trước, hiển nhiên là nàng đã được Lý mập mạp và Dương Mỹ nói qua về chuyện này, và đã có thống nhất chung.

"Từ góc độ tình cảm mà nói hiển nhiên là không muốn, nhưng mà hoàn cảnh bên kia rất tốt, tôi và Dương Mỹ đã nói chuyện với nó rồi!" Lý mập mạp nói.

"Được rồi, vậy thì cùng nhau về!" Dương Minh nói : "Về phần mang nàng về với ông ta, thì cần phải chờ vài ngày, tôi còn phải ở lại Tùng Giang giải quyết một số chuyện"

"Không thành vấn đề, Dương tiên sinh cũng không cần khẩn trương" Dương Mỹ vội nói : "Dương tiên sinh có công chuyện thì cứ làm trước đi!" Chuyện đã thành, đối với tâm tình của Lý mập mạp và Dương Mỹ, Dương Minh cũng có thể hiểu được đôi chút, Dương Hoa còn nhỏ, cuộc sống của nàng ta hẳn là không phải ở đây, không phải sống trong những ngày lo lắng và chờ đợi.

Thân phận của Dương Hoa, cũng đã được định trước, tương lai nàng ta không thể gả cho một người đàn ông bình thường, người nàng ta cưới chỉ có thể là người có thân phận ngang hàng với Lý mập mạp. Mà Dương Mỹ la5ii không muốn em gái của mình phải giống như mình, cho nên biện pháp duy nhất là rời khỏi đây, bắt đầu lại cuộc sống mới.

Đúng lúc này lại có Dương Minh là một cơ hội tốt, Lý mập mạp và Dương Mỹ sau khi thương lượng rất lâu mới đưa ra quyết định này. Bởi vì Dương Minh và Lý mập mạp đã có giao tình sinh tử với nhau, cho nên Lý mập mạp đương nhiên là tin tưởng Dương Minh rồi, nếu như đổi lại là người khác, Lý mập mạp khẳng định sẽ không yên tâm giao Dương Hoa cho bọn họ.

Lý mập mạp tiếp xúc với hắc đạo nhiều rồi, cho nên biết một cô bé có tướng mạo khả ái như Dương Hoa, nếu như tùy tiện giao cho một người không có ý tốt, rất có thể sẽ bị bán đi làm thiếp cho người ta, đương nhiên cái này còn đỡ rồi, tệ hơn là bị bán cho một người ở vùng núi xa xôi hoặc là làm vợ của một người tàn tật, nghĩ thôi cũng thấy đáng sợ rồi.

Nhưng mà, Dương Minh tuyệt đối sẽ không như vậy, tuy rằng mới quen Dương Minh không lâu, nhưng mà Lý mập mạp rất tin tưởng Dương Minh, nhất là khi biết thân phận của Dương Minh là một sát thủ, mà sát thủ đều là những người giữ tín nghĩa. Có hai điểm này, Lý mập mạp mới yên tâm giao phó Dương Hoa cho Dương Minh.

Thật ra, với thực lực của Lý mập mạp, muốn mang Dương Hoa về nước, tìm ông bà của nàng cung không phải là khó, nhưng vấn đề then chốt là, Dương Mỹ lo lắng!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 90

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự