Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1226 Cho một bài học (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1562 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Triệu Oánh, trong lòng Tôn Khiết thầm mắng Dương Minh một trăm tám mươi ngàn lần, nhưng mà trên mặt vẫn cười nói : "Oánh Oánh, mặc kệ em có thừa nhận hay không, thì xã hội này vẫn thuộc về đàn ông, từ xưa đến nay, vẫn chưa từng thay đổi"

Những tuyên ngôn nam nữ bình đẳng, tuy rằng nghe rất hay, nhưng mà sự thật cuối cùng vẫn là sự thật, nhìn trụ cột trong xã hội này, có bao nhiêu người phụ nữ? Nhưng mà không thể phủ nhận sự tồn tại của nữ cường nhân được, nhưng mà, chỉ là một số cá biệt, không thể nói nên được cái gì

Tôn Khiết tuy rằng là một nữ cường nhân rất ma5ngh, nhưng mà từ nhỏ đã cực kỳ mẫn cảm với khái niệm nam nữ, bởi vì nàng là con gái, cho nên cha nàng cuối cùng vẫn không thể để cho nàng tiếp quản sự nghiệp hắc đạo, mà chỉ muốn bồi dưỡng một người đàn ông khác.

Tất cả cái này, tuy rằng Tôn Khiết không muốn chấp nhận, nhưng mà vẫn phải chấp nhận, khi Dương Minh xuất hiện, trước khi Dương Minh xuất hiện, cho dù bản thân nàng biểu hiện xuất sắc thế nào, cho dù Tôn Chí Vĩ có tệ hại bao nhiêu, thì Tôn Hồng Quân vẫn không từ bỏ ý định bồi dưỡng hắn, điều này làm cho Tôn Khiết rất đau khổ.

Nhưng mà, có đôi khi, Tôn Khiết không thể không thừa nhận, con gái, cuối cùng vẫn không thể làm được những chuyện của đàn ông, những gia tộc từ xưa hay là những gia tộc mới thành lập trên thế giới này, thì những người đứng đầu đều là đàn ông cả, đương nhiên, cũng có một vài gia tộc nữ quyền.

Những cái khác không nói, nói về vấn đề về hưu thôi, theo chế độ về hưu thì phụ nữ luôn được về hưu sớm hơn, cho nên Tôn Khiết cũng chỉ đành phải chấp nhận cái hiện thực này.

"Tiểu Khiết, không ngờ chị lại nói như vậy?" Triệu Oánh kinh ngạc nhìn Tôn Khiết : "Em vẫn cho rằng, chị là một người theo chủ nghĩa nữ quyền"

"Haha" Tôn Khiết nhún vai : "Đừng kỳ quái, nếu có một ngày, thật sự có một người đàn ông đủ ưu tú, làm cho chị cảm động, xuất hiện trước mặt chị, thì chị sẽ không tính toán hắn có bao nhiêu người phụ nữ, vẫn sẽ yêu hắn không hề hối tiếc, dĩ nhiên, chị vẫn sẽ nghĩ biện pháp đuổi những người phụ nữ của hắn đi...."

Triệu Oánh nghe Tôn Khiết nói nửa câu đầu, còn tưởng rằng Tôn Khiết đang nói đùa, nhưng nghe hết câu nói, liền giật mình, Tôn Khiết đúng là Tôn Khiết, tính cách vô cùng mạnh mẽ, vô luận lúc nào cũng thế.

Đuổi? Đương nhiên Tôn Khiết có năng lực và tư cách đó, nhưng còn mình? Nghĩ đến những người con gái bên cạnh Dương Minh, người nào cũng không ngốc, và bạn tốt Vương Tiếu Yên của mình, Triệu Oánh càng không thể đuổi đi được.....

"Vậy ý của chị là... em phải tranh thủ?" Triệu Oánh cũng đã hiểu được sơ sơ ý của Tôn Khiết.

"Em chưa từng nghe câu này sao? Hạnh phúc là tự mình tranh thủ" Tôn Khiết gật đầu, nói : "Em không tranh thủ, vậy thì vĩnh viễn không phải của em, hạnh phúc không phải là vô duyên vô cớ có được, thế giới này không có tồn tại những thứ không làm gì mà được hưởng, nêu như em chờ mong may mắn đến với em, không bằng em cứ đi mua vé số cho rồi"

"Nhưng mà... bây giờ không phải vấn đề em tranh thủ..." Triệu Oánh bất lực thở dài, buồn bả nói : "Em cũng muốn tranh thủ.... vốn dĩ, em và hắn đã có tiến triển, nhưng mà, em phát hiện ra, bạn tốt nhất của em... tự nhiên cũng là bạn gái của hắn..."

"Hả?" Tôn Khiết nghe xong, nhất thời cả kinh, vô thức nhìn về hướng Tiếu Tình, không phải chứ, trên đời này còn chuyện trùng hợp vậy sao?

Tiếu Tình cũng không nhịn được cười cười nhìn Tôn Khiết, không ngờ rằng, mình và Tôn Khiết cùng yêu một người, mà Triệu Oánh cũng gặp phải một vấn đề tương tự.

"Thật ra, cái này không có vấn đề gì cả" Nghĩ đến tình huống của mình, Tiếu Tình cười một cách tự nhiên, nói : "Em khẳng định là nghĩ rằng, hắn và bạn tốt nhất của em cùng một chổ, làm cho em khó chịu?"

"Là như vậy..." Triệu Oánh nghe xong gật đầu nói : "Em không thể chấp nhận được... nếu như là một người con gái khác, em sẽ dễ chịu một chút, nhưng mà em không thể nào tưởng tượng được, em và người bạn tốt nhất của mình cùng tranh một người đàn ông, sẽ có kết quả như thế nào nữa?"

"Haha, em có thể đứng trên một góc độ khác để suy nghĩ vấn đề, vì sao phải tranh?" Tiếu Tình cười nói.

"Vì sao?" Triệu Oánh sửng sốt : "Vừa rồi không phải chị đã nói là phải tranh thủ sao? Tại sao lại nói không tranh?"

Tiếu Tình nói như vậy, làm cho Triệu Oánh khó hiểu, vừa rồi Tôn Khiết đã nói rằng, không được từ bỏ, phải tranh thủ gì gì đó, nhưng bây giờ nghe ra, hình như không phải là như thế!

Nhìn thấy Triệu Oánh hiểu lầm, vì vậy Tôn Khiết giải thích : "Ý của Tình Tình là, không cần em phải tranh, có thể cùng nhau chia xẻ mà!"

"Cùng nhau chia xẻ...." Triệu Oánh rốt cục đã hiểu được ý của Tiếu Tình, làm cho nàng và Vương Tiếu Yên cùng nhau chia xẻ Dương Minh, cái này... Triệu Oánh cũng không phải là không thể chấp nhận, dù sao thì Dương Minh cũng còn có Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận các nàng, thêm Vương Tiếu Yên nữa cũng không nhiều.

"Haha, thế nào? Có khó khăn?" Tôn Khiết đứng dậy, xõa xõa mái tóc ướt của mình, sau đó nhìn Tiếu Tình đầy thâm ý, cười nói : "Có thể đứng trên một góc độ khác nhìn, bạn tốt của em, cũng có thể coi như là một đồng minh tốt của em, em cũng không muốn hại người khác, nhưng mà khó bảo đảm rằng người ta không hại em, cho nên, em phải chiếm thời cơ, có một người bạn tốt làm đồng minh, cũng có thể tránh được nhiều phiền phức, ít nhất là em không phải chiến đấu một mình"

Tuy rằng Triệu Oánh không phát hiện ra Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận có chấp nhận mình hay không, nhưng mà Trần Mộng Nghiên ghét nàng, nàng có thể khẳng định được, từ lần trước đi hội chùa cùng Dương Minh bị Trần Mộng Nghiên phát hiện, phản ứng của Trần Mộng Nghiên vô cùng kích động, cho nên, Tôn Khiết nói vậy, giống như đưa ra một chủ ý không tồi, mình có thể nhìn vấn đề từ một hướng khác, khúc mắc tự nhiên cũng được giải khai dễ hơn.

"Nếu như có một ngày, chị và Tiểu Khiết yêu cùng một người đàn ông, chị nghĩ rằng, bọn chị vẫn sẽ giữ được tình bạn như cũ, thậm chí là còn tốt hơn bây giờ, phải không? Tiểu Khiết Khiết?" Tiếu Tình nhìn nhìn Tôn Khiết, hỏi.

"Thì ra các chị còn cởi mở hơn em, chỉ có em là vẫn còn u mê mà thôi" Triệu Oánh cười khổ nói, hình như mình đã suy nghĩ quá nhiều rồi, Tiếu Tình và Tôn Khiết cũng có thể đối mặt với một vấn đề lớn như vậy, còn mình thì sao?

"Được rồi, chị nghĩ, em nhất định đã đưa ra quyết định cuối cùng rồi phải không?" Tiếu Tình nhìn thấy Triệu Oánh, chỉ biết trong lòng nàng khẳng định đã có suy tư : "Hôm nay dẫn chị và Tiểu Khiết đi gặp người trong lòng của em nha, chị muốn nhìn xem hắn ta có năng lực gì, mà làm cho em thần hồn điên đảo như vậy!"

"Dạ, chờ có cơ hội đi!" Mặt Triệu Oánh đỏ lên, nhỏ giọng nói.

"Haha, chúng ta tiếp tục chơi đi, em cũng tham gia đi, chị và Tình Tình chiến đấu nửa ngày rồi mà vẫn chưa có kết quả!" Tôn Khiết đưa đồ cho Triệu Oánh, sau đó tiếp tục chơi.

Điện thoại đột nhiên vang lên, làm cho Triệu Oánh giật mình, vội vàng cầm lấy điện thoại, nhưng mà lại thấy là do mẹ gọi đến.

"Em đi nghe điện thoại của mẹ một chút" Triệu Oánh nói : "Mọi người chơi trước đi"

"Được rồi, đi nhanh về nhanh, chị chờ" Tôn Khiết phất tay, sau đó tiếp tục nhìn chằm chằm vào màn hình TV.

Triệu Oánh cầm lấy điện thoại, bước nhanh ra phòng khách, đi ra ngoài nghe điện thoại : "Mẹ? Có chuyện gì?"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự