Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1215 Có lẽ nên đợi đến tối

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2318 chữ · khoảng 8 phút đọc

"Haha" Dương Minh cười cười, hắn cũng không biết nói làm sao cho rõ, chẳng lẽ nói, nước X là của mình?

Trong lúc Dương Minh do dự, thì Hoàng Hiếu Phương đã thở dài nói : "Tại nước X, cái đất nước mà pháp luật không có bất kỳ quyền lực gì, chỉ có người nào có quan hệ cứng thì người đó đúng thôi, phải không? Phải biết rằng, Lý Chí Thành có quan hệ không tồi với tướng quân Kars, đến lúc đó, chúng ta muốn tìm tướng quân Kars nói chuyện, sợ rằng không có bất kỳ tác dụng gì"

"Hắn có quan hệ với tướng quân Kars? Nhưng mà, quan hệ của con và Kars cũng không bình thường" Dương Minh khoát tay nói : "Hoàng bá phụ, chuyện này ngài cứ yên tâm, con sẽ không làm những chuyện con không nắm chắc! Lần này không chỉ lấy lại mỏ vàng cho ngài, mà còn xử lý Lý Chí Thành nữa!"

"Ơ?" Hoàng Hiếu Phương nghe Dương Minh nói vậy, nhất thời sửng sốt : "Con cũng quen biết với tướng quân Kars?"

"Đương nhiên, con và ông ta cũng có chút quan hệ" Dương Minh cười nói : "Cho nên phương diện này ngài không cần lo lắng, khi đến nước X, sẽ không phải chổ để Lý Chí Thành lên tiếng"

Trên mặt Hoàng Hiếu Phương nhất thời lộ ra biểu tình kinh ngạc! Ông ta nghĩ tới nghĩ lui mà không nghĩ ra, Dương Minh có quan hệ với tướng quân Kars, và còn giúp mình lấy lại mỏ vàng nữa!

Nếu nư vậy, thì Hoàng gia chẳng phải là bình an vượt qua kiếp nạn này sao? Trước khi Dương Minh đến, Hoàng Hiếu Phương cũng không nghĩ nhiều như vậy, kết quả tốt đẹp nhất mà ông ta nghĩ chính là, Dương Minh sẽ không tính toán bốn mươi tỷ kia, không truy cứu trách nhiệm của Hoàng Nhạc Nhạc, và tập đoàn Hoàng gia cũng xin phá sản bình yên, sau đó người một nhà yên ổn sống qua ngày.

Nhưng mà, bây giờ nói chuyện với Dương Minh xong, làm cho Hoàng Hiếu Phương nhất thời sôi trào máu nóng lên, làm cho ông ta một lần nữa thấy được hy vọng! Người thanh niên mà ông ta coi thường trước đây, đã có một lực lượng không tầm thường!

Hoàng Hiếu Phương không ngờ rằng, một người trong nước, sao có khả năng có quan hệ với một tướng quân ở một đất nước thuộc châu Phi? Nếu như nước X chỉ là một quốc gia bình thường, và Dương Minh thì thông qua quan hệ bạn bè thì có thể quen biết với một số chính khách bên đó, thì mọi chuyện cũng rất bình thường. Nhưng mà, nước X là một quốc gia chiến loạn, chính quyền có thể thay đổi bất kỳ lúc nào, tướng quân Kars hình như lên nắm chính quyền còn chưa đến một năm mà?

Cho nên, đối với việc Dương Minh có thể quen biết với tướng quân Kars, Hoàng Hiếu Phương cảm thấy rất kỳ quái.

"Con... thật sự có thể nói chuyện với tướng quân Kars?" Hoàng Hiếu Phương chần chờ hỏi.

"Đương nhiên, con nói thì ông ta sẽ nghe!" Dương Minh cười cười nói, dĩ nhiên là Dương Minh không có nói khoát, mỗi lời nói của hắn, Kars đều cẩn thận lắng nghe.

"Vậy bốn mươi tỷ bị Lý Chí Thành lừa, cũng có thể lấy lại?" Trong lòng Hoàng Hiếu Phương đột nhiên rung động, con người luôn là như thế, được voi rồi còn đòi luôn cả Hai Bà Trưng!

Giống như bây giờ vậy, khi Dương Minh nói có thể giúp ông lấy lại mỏ vna2g, Hoàng Hiếu Phương càng muốn nhiều hơn, muốn lấy lại bốn mươi tỷ đã bị Lý Chí Thành lừa!

"Đương nhiên là có thể rồi, chỉ cần cha con Lý Chí Thành đến nước X, nếu hắn không ói tiền ra, thì đừng mong quay về nước!" Dương Minh cười nói.

"Cho dù có ói ra, cũng không thể cho bọn họ trở về nước!" Người nói là Hoàng Nhạc Nhạc.

Dương Minh quay đầu lại, nhìn thấy biểu tình giận dữ của Hoàng Nhạc Nhạc.

"Nhạc Nhạc, em làm sao vậy?" Dương Minh buồn cười hỏi, tại sao mình nói chuyện nhà với Hoàng Hiếu Phương mà lại khiến cho Hoàng Nhạc Nhạc kích động như vậy?

"Bọn họ xỉ nhục em, còn có cả cha em nữa!" Hoàng Nhạc Nhạc lúc đầu đã bị Lý Thiên Giai và Lý Chí Thành làm cho giận không nhẹ.

"Được đó, vậy làm theo ý của em, không cho bọn họ trở về!" Dương Minh gật đầu, cười nói.

"Được, quyết định vậy đi!" Hoàng Nhạc Nhạc lúc này mới chịu cười một cái.

"Cái gì?" Hoàng Hiếu Phương và Hoàng Vinh Thiên cùng Hoàng Vinh Tiến ba người đều mở to mắt, há miệng tròn ra nhìn Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc nói chuyện, chỉ mấy câu nói mà đã quyết định sống chết của cha con Lý Chí Thành!

Hoàng Hiếu Phương thậm chí còn hoài nghi, Dương Minh này rốt cục có năng lực lớn như vậy hay chỉ là đang khoác lác với mình? Không phải chỉ vì muốn làm cho Hoàng Nhạc Nhạc vui mà nói vậy chứ?

Nhưng mà, nghĩ đi nghĩ lại, nhìn thấy cử chỉ ăn nói của Dương Minh, hoàn toàn không giống như đang nói giỡn, huống chi trò đùa này rất dễ bị vạch trần, đến lúc đó, người không còn mặt mũi sẽ chính là Dương Minh, vả lại hắn cũng không cần nói những lời nói này làm gì!

Nhưng mà, Dương Minh nói rằng hắn có quen biết với tướng quân Kars, hơn nữa quan hệ cá nhân rất tốt, làm cho Hoàng Hiếu Phương tin tưởng.

Nhưng mà, quan hệ cá nhân của Lý Chí Thành và tướng quân Kars cũng không tồi, tướng quân cũng sẽ không thiên vị, vì lợi ích của bên này mà đắc tội với bên còn lại chứ?

Đương nhiên, Hoàng Hiếu Phương không biết rằng Lý Chí Thành và tướng quân Kars có quan hệ tốt bao nhiêu, nhưng mà từ sự hình dung của Lý Chí Thành, sau khi giao tiền thuê cho tướng quân Kars xong liền để cho bọn họ sử dụng miễn phí, từ đó cũng có thể thấy được, quan hệ của hai người cũng không tồi!

Cho nên, Dương Minh nói muốn giữ cha con Lý Chí Thành tại nước X, Hoàng Hiếu Phương chỉ dám ôm hy vọng, chứ không dám chắc chắn như Hoàng Nhạc Nhạc!

Nhưng mà, có thể lấy lại được mỏ vàng cũng đã rất tốt rồi, có thể lấy lại bốn mươi tỷ càng tốt hơn, đối với việc trừng phạt cha con Lý Chí Thành, Hoàng Hiếu Phương thấy rằng cũng không quan trọng lắm.

..................................................

"Dương lão đệ, em thật sự có quan hệ rất tốt với tướng quân Kars?" Trong lúc mọi người chuẩn bị những việc khác thì Hoàng Vinh Tiến tranh thủ hỏi.

Hoàng Hiếu Phương và Hoàng Vinh Thiên đang thương lượng chuyện thu hồi mỏ vàng, còn Vương Tiếu Yên vốn dự định rời đi, nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc lại lôi kéo không tha, kêu nàng ăn cơm tối đã, cho nên Vương Tiếu Yên cũng đành phải theo Hoàng Nhạc Nhạc về phòng nói chuyện riêng.

"Em có bao giờ lừa anh chưa?' Dương Minh cười nói : " Thế nào, không tin em?"

"Cái này thì không có!" Hoàng Vinh Tiến lắc đầu, quả thật lúc ở Tùng Giang, Dương Minh đã nói rằng, nếu có chuyện gì thì cứ tìm hắn, lúc đầu Hoàng Vinh Tiến còn tưởng rằng Dương Minh chỉ nói cho có mà thôi, nhưng mà sau này mới phát hiện ra không phải là vậy, những chuyện theo hắn nghĩ là vô cùng khó khăn, thì Dương Minh chỉ cần một cú điện thoại là giải quyết xong, tự nhiên sẽ có người đi giải quyết giùm.

Nhưng mà, Tùng Giang là Tùng Giang, còn nước X là nước X, Tùng Giang là nơi sinh sống của Dương Minh, cho nên có thế lực là bình thường, nhưng mà ở nước X....

"Haha, quan hệ có tốt hay không, anh đi thử là chẳng phải sẽ biết sao? Chỉ là đến lúc đó đừng quá kinh ngạc thôi!" Dương Minh cười cười, vỗ vai Hoàng Vinh Tiến nói.

"Ừ, anh tin tưởng em!" Hoàng Vinh Tiến cuối cùng quyết định vẫn tin tưởng Dương Minh, dù sao thì quan hệ của hắn và Dương Minh cũng không phải là một ngày hai ngày, Dương Minh cũng không cần phải khoe khoang khoác lác trước mặt hắn.

"Haha, anh đó, không giống như là Nhạc Nhạc, nàng ta nói thế nào cũng tin tưởng em vô điều kiện" Dương Minh cười nói.

"Cái này sao giống? Nó là vợ em, lấy chồng theo chồng là chuyện bình thường, em nói cái gì thì nó nghe là phải rồi!" Hoàng Vinh Tiến cũng có chút bất đắc dĩ nói : "Đúng rồi, lão đệ, em nói thật đi, cô bé Vương Tiếu Yên có phải cũng là người của em hay không?"

"Cái gì?" Dương Minh nhún vai hỏi ngược lại.

"Em đừng giả bộ hồ đồ, đừng nói là không biết!" Hoàng Vinh Tiến bĩu môi nói.

"Được, em thừa nhận, đúng vậy" Dương Minh nói rất hàm hồ, nhưng mà tin rằng Hoàng Vinh Tiến có khả năng hiểu được Dương Minh đang nói cái gì.

"Hắc hắc, đúng là người không bình thường" Ngày hôm nay, Hoàng Vinh Tiến đã nhìn thấy thân thủ của Vương Tiếu Yên rồi : "Mấy tên vệ sĩ của thằng ngốc kia cũng thuộc loại trâu bò, mà lại bị nàng ta "dần" cho một trận te tua, mà cô nàng bá đạo này ở bên cạnh em lại ngoan hiền như mèo vậy, quả thật là kỳ tích"

"Cái đáng quý nhất chính là, Vương Tiếu Yên chủ động kết giao với Hoàng Nhạc Nhạc, như vậy thì cũng giảm bớt sự lo lắng trong lòng của anh, nói như thế nào thì có một người bạn mạnh mẽ như vậy, không sợ Hoàng Nhạc Nhạc sẽ bị ăn hiếp"

"Chỉ là bây giờ xem ra, cái này lo lắng đã thừa rồi, tính cách của Vương Tiếu Yên coi như cũng rất hiền hòa, chỉ là không nương tay với kẻ địch mà thôi, còn đối với người một nhà thì rất thân thiện"

"Haha" Đối với lời nhận xét của Hoàng Vinh Tiến, Dương Minh cũng chỉ biết cười trừ.

Cùng lúc đó, trong phòng của Hoàng Nhạc Nhạc.

"Yên Yên, bạn nói với mình đi, làm sao để cho Dương Minh nghe lời, bạn vẫn chưa nói với mình đó, bây giờ có thể nói được chưa?" Hoàng Nhạc Nhạc có chút sốt ruột, cho nên nàng không muốn để cho Vương Tiếu Yên rời đi, hơn phân nửa cũng là vì chuyện này, nhưng mà, quan trọng hơn là bản thân nàng không có bạn bè gì, có Vương Tiếu Yên nói chuyện, làm cho nàng cảm thấy rất tốt.

"Cái này à...." Nụ cười của Vương Tiếu Yên đã có chút quái dị, dù ánh mắt kì quái quan sát Hoàng Nhạc Nhạc, sau đó nói nhỏ vào tai của Hoàng Nhạc Nhạc : "Bạn cứ nói với hắn những lời này, như vậy nè...."

"A!" Hoàng Nhạc Nhạc nghe Vương Tiếu Yên nói xong, nhất thời đỏ mặt đến mang tai, mở to mắt ra nhìn Vương Tiếu Yên : "Yên Yên, bạn nói cái gì vậy, làm sao mà bạn biết được?"

"Haha, bạn nghĩ mình làm sao mà biết?" Vương Tiếu Yên cười hỏi ngược lại.

"A, bạn và Dương Minh cũng ..." Hoàng Nhạc Nhạc cũng không ngốc, mặc dù hơi ngây thơ, nhưng mà cũng không phải là loại cái gì cũng không biết, nghe Vương Tiếu Yên nói ra những lời này, Hoàng Nhạc Nhạc cũng hiểu rõ được quan hệ của Vương Tiếu Yên và Dương Minh.

"Ừ" Vương Tiếu Yên gật đầu : "Bạn không có ý kiến gì với mình chứ?"

"Ý kiến? Vì sao phải có ý kiến?" Hoàng Nhạc Nhạc lại tỏ ra kinh ngạc nhìn về hướng Vương Tiếu Yên, không hiểu được nàng ta đang nói cái gì.

"Bạn không sợ mình giành Dương Minh với bạn sao?" Vương Tiếu Yên lại nhìn Hoàng Nhạc Nhạc, cười hỏi.

"Vì sao lại muốn giành? Chúng ta ở cùng một chổ với hắn, không được sao?" Hoàng Nhạc Nhạc cũng vô cùng kinh ngạc, không hiểu vì sao Vương Tiếu Yên lại nói như vậy.

Lúc này Vương Tiếu Yên thật sự là bó tay rồi, xem ra tính cách của Hoàng Nhạc Nhạc rất đơn thuần, nhưng mà, như vậy cũng tốt, không có ý xầu gì, ít nhất là mình ở chung với nàng, cũng không cần phải đề phòng gì cả.

"Sao thế Yên Yên? Mình nói sai cái gì à?" Thấy biểu tình kỳ quái của Vương Tiếu Yên, Hoàng Nhạc Nhạc cũng kỳ quái hỏi.

"Không có gì, bạn nói rất đúng!" Vương Tiếu Yên cười nói : "Được rồi, những cái nên nói mình đã nói rồi,bạn cũng đi thử đi!"

"A? Bây giờ? Thử?" Hoàng Nhạc Nhạc ngạc nhiên : "Có lẽ nên đợi đến tối đi? Anh cả và anh hai sẽ chọc mình"

Cùng lúc đó, có hai chiếc xe màu đen đi về hướng biệt thự của Hoàng gia, mà người ngồi trên xe chính là tên ngốc nghếch kia.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 108

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự