Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1214 Lời tôi nói là chứng cứ

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2192 chữ · khoảng 7 phút đọc

Thật ra, sau khi nhìn thấy Dương Minh xuống máy bay, Hoàng Vinh Tiến cũng mơ hồ đoán ra được quan hệ của Dương Minh và Vương Tiếu Yên, dù sao ở Tùng Giang một thời gian ngắn, thấy bên cạnh Dương Minh gái đẹp nhiều như mưa, mà Vương Tiếu Yên và Dương Minh luôn có một cảm giác không rõ ràng.

Cho nên, Hoàng Vinh Tiến có thể xác định rằng, Dương Minh và Vương Tiếu Yên nhất định là có quan hệ không bình thường, cho nên khi thấy Vương Tiếu Yên chủ động trò chuyện với Hoàng Nhạc Nhạc, trong lòng càng thêm xác định.

Nhưng mà, hắn cũng không ngăn cản, dù sao đây cũng là người em gái chọn, chỉ cần em gái hạnh phúc là được, người khác nói thế nào thì kệ mẹ người khác nói.

"Ừ, bây giờ Dương Minh ở bên cạnh, chờ đến lúc chúng ta hai người, hơn nữa...." Vương Tiếu Yên ra vẻ cố kỵ nhìn Hoàng Vinh Tiến bên cạnh, muốn nói lại thôi.

"Ừ, cũng được, chờ lúc không có người, bạn nói cho mình nghe nha!" Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu.

Tên ngốc chạy trối chết về nhà, còn những người khác thì trầm trồ khen ngợi! Đây là thời đại anh hùng, cho en6n không ai muốn thấy người tốt bị thế lực xấu ăn hiếp, khi một cô gái như Vương Tiếu Yên đánh đuổi thế lực xấu bỏ chạy, mọi người ở đây đều vỗ tay khen ngợi một hơi, thật là hãnh diện!

Cho đến khi Vương Tiếu Yên lên xe, vẫn còn có người vây xem chỉ trỏ không ngớt.

"Cũng may là không có phóng viên, nếu không ngày mai bạn nổi tiếng rồi đấy Yên Yên!" Hoàng Nhạc Nhạc cười nói với Vương Tiếu Yên, và cùng ngồi phía sau với nàng, còn Dương Minh thì ngồi cạnh người lái với Hoàng Vinh Tiến.

"Haha, mình cũng không muốn nổi tiếng đâu, nếu bị người khác chụp được, mình nhất định sẽ cướp lấy thẻ nhớ trong máy của họ!" Vương Tiếu Yên cười nói, mà cũng là sự thật, nàng không muốn nổi tiếng.

"Thoạt nhìn, hai đứa nói chuyện rất hợp ý!" Hoàng Vinh Tiến cưới cười nói với Dương Minh, trong lời nói có chút ý ẩn, là cho người ta khó nắm bắt.

Nhưng mà, cái đó là với người ta, còn Dương Minh dĩ nhiên đã nắm bắt được ý ngầm của Hoàng Vinh Tiến, cũng không giấu diếm gì, cười nói : "Các nàng có thể hòa hợp, cũng là một chuyện tốt"

"Sau này đừng để Nhạc Nhạc chịu thiệt" Hoàng Vinh Tiến nhún vai, thở dài nói.

"Nàng ta và Yên Yên có quan hệ không tồi, có Yên Yên bảo vệ nàng, ai làm có thể làm cho nàng thiệt được?" Dương Minh trêu ghẹo.

"Cái này cũng đúng" Nghĩ đến thân thủ lợi hại của Vương Tiếu Yên khi nãy, Hoàng Vinh Tiến cảm thấy Dương Minh nói không sai.

Tuy rằng bây giờ Hoàng gia đang trong nguy cơ phá sản, nhưng mà cũng đã từng huy hoàng, từng là danh môn vọng tộc tại Singapo, biệt thự của Hoàng gia vô cùng lớn, nhìn từ bên ngoài cũng đủ biết được sự huy hoàng của Hoàng gia.

Chiếc xe chạy vào khu đất của biệt thự, dừng lại tại bãi giữ xe, Hoàng Vinh Tiến, Dương Minh, Hoàng Nhạc Nhạc và Vương Tiếu Yên xuống xe, đi vào lối đi riêng để vào biệt thự.

Hoàng Vinh Tiến nhấn chuông cửa, rất nhanh, đã có người ra mở cửa, nhưng mà, làm cho Hoàng Vinh Tiến bất ngờ chính là, người ra mở cửa không phải là người hầu, mà chính là đại ca Hoàng Vinh Thiên!

"Vị này hẳn là Dương Minh em gái hay nhắc đến!" Hoàng Vinh Thiên lễ phép vươn tay ra với Dương Minh, từ điểm này đã có thể thấy được, toàn bộ Hoàng gia đều đã coi trọng Dương Minh!

"Xin chào!' Dương Minh cũng đưa tay nắm lấy tay của Hoàng Vinh Thiên, cười nói :"Em là Dương Minh, bạn trai của Nhạc Nhạc"

"Hoan nghênh em!" Hoàng Vinh Thiên cười nói : "Gia phụ ở phòng khách, đang chờ em"

Có thể nói, trước đó trừ Hoàng Vinh Tiến và Hoàng Nhạc Nhạc ra, ấn tượng của Dương Minh về Hoàng gia phải nói là cực kỳ xấu, nhất là cha của Hoàng Nhạc Nhạc, có thể nói là một con cáo già chuyện gì cũng có thể làm.

Nhưng mà, nói thế nào thì ông ta cũng là cha của Hoàng Nhạc Nhạc, hơn nữa lúc ngồi trên xe, Hoàng Vinh Tiến cũng đã nói rằng cha đã hối hận, lúc đầu muốn đầu tư mỏ vàng, chỉ là do bị tiền là nóng đầu!

Đối với việc bị tiền làm nóng đầu, Dương Minh cũng hiểu được, đương nhiên là không tính toán với ông ta, sau này mọi người đều là người nhà, Dương Minh cũng không muốn người ta nghĩ mình nhỏ mọn!

Cho nên, tâm tình của Dương Minh lúc này vô cùng bình thản, nghe Hoàng Hiếu Phương đang trong phòng khách chờ mình, cười nói : "Không ngờ lại làm phiền Hoàng bá phụ nghĩ ngơi!"

Thấy Dương Minh hiền hào như vậy, trong lòng Hoàng Vinh Thiên cũng thở phào nhẹ nhõm, dù sao thì trước đó cha cũng cực lực phản đối chuyện của Dương Minh và em gái, rồi còn lừa lấy bốn mươi tỷ của em gái để đầu tư mỏ vàng, kết quả là bị Lý gia lừa sạch.

Trước đó, Hoàng Vinh Thiên cứ nghĩ, Dương Minh sau khi gặp mặt cha, có thể xảy ra chuyện gì hay không? Nhưng mà, thoại nhìn Dương Minh không giống như những gì mình đã tưởng tượng.

Thật ra, sự độ lượng của Dương Minh cũng không rộng lắm, chỉ là đối với Hoàng Hiếu Phương thì khác, hắn không muốn tính toán với một người vừa là người lớn, vừa là cha vợ, cho nên suy ra cũng không muốn tính toán gì với Hoàng gia cả.

Nhưng mà, nếu đổi lại là kẻ địch của Dương Minh thì phỏng chừng tên này sẽ không tốt số như vậy, ví dụ như Lý gia chẳng hạn.

Dương Minh đổi đôi dép khác, rồi theo chân Hoàng Vinh Thiên vào trong biệt thự, đến phòng khách, liền thấy một ông già không có tinh thần đang ngồi trên ghế salon, đang đọc báo.

Từ mái tóc bạc của ông đã có thể nhận ra, ông đã quá già, nghe tiếng người vào trong phòng khách, ông buông tờ báo xuống, đứng lên, ông không còn là vị tổng giám đốc cao cao tại thường, mưu kế đầy đầu như ngày xưa nữa, mà chỉ là một ông già rất bình thường, một ông già đã đến tuổi về hưu,

Sản nghiệp của Hoàng gia đã phải đối mặt với nguy cơ phá sản, hoặc là phải bán ra, hoặc là xin phá sản, bây giờ chỉ còn hai đường để đi! Nhưng mà, vì còn món nợ khổng lồ từ ngân hàn, cho nên căn bản là không có công ty nào muốn hợp tác đầu tư với Hoàng gia cả!

Đây chính là việc khiến cho thâm hụt nguồn vốn lưu động, không ai ngu như vậy, dùng tiền để cúng cho một tập đoàn phá sản.

Cho nên, Hoàng Hiếu Phương cũng không còn khí phách như xưa nữa, ông ta lúc này chỉ lẳng lặng ở nhà, làm một ông già sống với con cháu, hiền lành và hòa ái.

" Dương Minh, con đến rồi! Hoan nghênh đến Singapo làm khách!" Hoàng Hiếu Phương đứng dậy, vô cùng thân mật cười nói với Dương Minh.

Như vậy làm cho Dương Minh rất bất ngờ, không còn là Hoàng Hiếu Phương trong tưởng tượng của hắn, mà là một người vô cùng bình thản.

"Hoàng bá phụ, xin chào!" Dương Minh cũng cười nói, hình như bên Singapo toàn xưng hô là bá phụ chứ không phải chú bác gì cả.

"Vinh Thiên, kêu người hầu pha trà, Dương Minh, Nhạc Nhạc, hai đứa ngồi đi, vị này là?" Ánh mắt của Hoàng Hiếu Phương cũng dừng lại trên người của Vương Tiếu Yên, nghi hoặc hỏi.

"Đây là người bạn hợp tác với Dương Minh, lần này đến Sin để chơi, ở nhà chúng ta một hồi sẽ đến khách sạn sau!" Hoàng Nhạc Nhạc nói đến đây liền có chút tiếc nuối, Vương Mi đi rồi, nàng không còn lại một người bạn tốt nào, khó khăn lắm mới có một Vương Tiếu Yên nói chuyện ăn ý với mình, nhưng mà lại muốn đi.

"Ồ? Vậy ở lại đây đi, dù sao thì ở nhà vẫn còn nhiều phòng khách!" Hoàng Hiếu Phương vội nói : "Cần gì phải đến khách sạn chứ?"

"Cảm ơn ngài, Hoàng bá phụ, nhưng mà con thích cảm giác một mình, vả lại con cũng sợ ảnh hưởng đến mọi người, thời gian đi lại của con cũng không cố định!" Vương Tiếu Yên cười cười giải thích.

"Cái này.... vậy được rồi!" Hoàng Hiếu Phương thấy Vương Tiếu Yên đã cố ý muốn ở khách sạn, cũng không có biện pháp, đành phải nói : "Vinh Tiến, vậy con phụ trách liên hệ với một khách sạn gần đây đi, đặt một phòng tốt!"

"Vâng, con biết rồi!" Hoàng Vinh Tiến gật đầu nói.

" Dương Minh, bá phụ xin lỗi con!" Hoàng Hiếu Phương vốn muốn một lát sẽ nói chuyện riêng với Dương Minh, nhưng mà, chuyện này để ở trong lòng, ông cũng không thể nào nói rõ ràng với Dương Minh được, nhưng mà không nói thì lại không thoải mái!

Trước đó, ông đã lừa dối Hoàng Nhạc Nhạc và Hoàng Vinh Tiến, lừa lấy bốn mươi tỷ của Dương Minh, ông muốn tự mình xin lỗi Dương Minh, mà nãy giờ, Hoàng Nhạc Nhạc và Hoàng Vinh Tiến đều không hề nhắc đến chuyện tiền bạc gì cả.

"Xin lỗi con?" Dương Minh kinh ngạc nói : "Sao vậy? Bá phụ không biết gì về con, cho nên không muốn để Nhạc Nhạc theo con, cũng là tình cảnh bình thường của một người làm cha làm mẹ, cũng là chuyện bình thường, con hiểu mà, con cũng không có làm chuyện gì với ngài, bây giờ không phải tốt sao?"

"Không phải, ta không nói cái này!" Hoàng Hiếu Phương thở dài : "Dương Minh, con cho Nhạc Nhạc bốn mươi tỷ đúng không?"

"Đúng vậy, không sai!" Dương Minh nhìn nhìn Hoàng Nhạc Nhạc, sau đó gật đầu, chẳng lẽ Hoàng Hiếu Phương thấy mình có tiền, cho nên đã đồng ý cho mình và Hoàng Nhạc Nhạc đến với nhau?

"Số tiền này, đã bị ta lấy đi rồi!" Hoàng Hiếu Phương tỏ vẻ tự trách mình, cúi đầu nói : "Cũng đều là do ta bị quỷ ám! Lý Chí Thành nói, hắn có biện pháp đoạt lại mỏ vàng, cho nên ta đã giao tiền hết cho chúng, nhưng mà sau đó mới phát hiện ra, bọn chúng lừa ta, nhưng mà bên ta lại không có một chút chứng cớ, cho nên đã mất trắng số tiền này!"

"Ồ? Còn có chuyện này sao?" Dương Minh nghe xong nhất thời nhíu mày, vốn hắn chỉ muốn "chơi" Lý gia một vố rồi thôi, nhưng mà bây giờ xem ra chuyện xấu của Lý gia không chỉ có như thế? Dám gạt tiền tiêu vặt của Hoàng Nhạc Nhạc? Đúng là hết muốn sống!

"Cho nên, ta ở đây trịnh trọng xin lỗi con, đều là do ta!" Hoàng Hiếu Phương thành khẩn nói : "Mong con đừng giận chó đánh mèo, trút giận lên Nhạc Nhạc, nó cũng bị ta lừa, ta đã nói với nó rằng ta cần số tiền này để cứu công ty...."

"Haha, chỉ là bốn mươi tỷ thôi mà!" Dương Minh khoát tay : " Nhưng mà, muốn lấy lại số tiền này cũng rất đơn giản, không cần có chứng cứ!"

"Không có chứng cứ làm sao mà đòi tiền?" Hoàng Hiếu Phương sửng sốt : "Tòa án sẽ không giúp chúng ta nếu chúng ta không có chứng cứ đâu!"

"Haha, đương nhiên là ở Sin cần chứng cứ!" Dương Minh cười nói : "Nhưng mà ở nước X không phải là chổ để bọn họ lên tiếng, mà ở đó căn bản là không cần chứng cứ!"

Dương Minh nói xong câu này, còn có một ý nghĩa ngầm, chính là, lời của tôi là chứng cứ! Quả thật, ở nước X, ngay cả tướng quân Kars cũng phải cúi đầu trước hắn, huống chi là Lý Chí Thành?

Cho nên, chỉ cần Lý Chí Thành đặt chân lên trên nước X, thì sống chết của hắn sẽ nằm trong tay của Dương Minh!!!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự