Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1210 Bay đến Singapo. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1676 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Anh, là em!" Elise nói ngắn gọn.

"Chuyện thế nào?" Giọng nói bên trong điện thoại vẫn trầm thấp.

"Không thành công!" Elise thở dài : "Tên ngốc Chơi Xong Dong này sau khi rút súng ra mà không trực tiếp bắn, ngược lại còn nói những lời vô dụng, cái gì mà không phục, cái gì mà gian lận... kết quả là thừa dịp hắn nói nhảm, đã bị Dương Minh khống chế!"

"Ồ?" Hô hấp của người này trở nên dồn dập : "Chơi Xong Dong còn nói gì không?"

"Không có, đã bị tiểu Ngũ bắn chết!" Elise nói.

"Đã chết? Được rồi, dù sao hắn cũng không phải là người của mình, bỏ tiền ra mua về, chết rồi thì thôi, không cần phải trả tiền thù lao nữa" Người đàn ông này hiển nhiên là không có bất kỳ phản ứng gì về cái chết của Chơi Xong Dong : "Chỉ có thể trách hắn, rút súng ra còn nói nhảm, chẳng qua, em cũng thật quyết đoán!"

"Em chỉ sợ Chơi Xong Dong nói bậy" Elise giải thích.

"Ừ, cũng không sao, Dương Minh làm sao mà dễ giết như vậy?" Người này cười nói : "Nếu muốn giết, không nhất định là một lần sẽ thành công, nếu không thì anh đã giết hắn rồi!"

"Haha, nhưng mà, anh ơi, Dương Minh hình như đã nhận ra cái gì đó" Elise luôn có một cảm giác kì quái, giống như là Dương Minh đã biết được cái gì rồi.

"Thật không? Hắn đã sớm nhận ra cái gì, nhưng mà không có chứng cứ, không sao cả, hắn sẽ không có khả năng nghĩ đến anh" Người đàn ông nói.

"Vậy thì tốt rồi!' Elise thở phào nói : "Đúng rồi, còn có một chuyện, em đã đáp ứng điều kiện của Dương Minh rồi, làm sao bây giờ?"

"Em thấy thế nào?" Người này hỏi ngược lại.

"Cái gì mà thấy thế nào? Chẳng lẽ anh cảm thấy em thật sự sẽ đem thân thể này trả thù lao cho Dương Minh?" Elise cũng hỏi ngược lại.

"Haha, cũng có sao đâu, đàn ông khi làm chuyện này, lực chú ý thường hay giảm xuống, đến lúc đó em sẽ dễ dàng giết được hắn!" Người này cười nói.

Biểu tình trên mặt của Elise nhanh chóng xuất hiện một cái gì đó, sau đó nói : "Dạ, em biết rồi!"

.................

Hành trình ở châu Âu của Dương Minh coiu như đã xong, ở lại đây thêm một chút cũng là vì đã đáp ứng với Elise giúp nàng đánh bài giùm, bây giờ ván bài đã kết thúc, Dương Minh cũng nên rời đi!

Chẳng qua, lần này Dương Minh đến đây là nhập cư trái phép, nếu đi Singapo thì cũng đành phải chọn phương pháp nhập cư trái phép tiếp, có chút phiền phức, nhưng nếu không thì khó mà giữ được bí mật.

" Lao Feng, ông có thể giúp chúng tôi làm một thân phận châu Âu giả hay không, sau đó dùng thân phận này để làm thủ tục..." Dương Minh hỏi.

"Thân phận? Đương nhiên là không có vấn đề" Lao Feng cười nói : "Bất luận ngài bây giờ có thân phận gì, nhập cư trái phép cũng được, không có hộ khẩu cũng được, con cũng đều có thể giúp ngài trở thành một cư dân hợp pháp!"

"Ừ, vậy làm phiền ông giúp tôi và Yên Yên làm hai thân phận" Dương Minh không ngờ Lao Feng lại thoải mái đáp ứng như vậy, chẳng qua, nghĩ đến địa vị của gia tộc này, với thân phận của Lao Feng, hẳn là không làm khó được.

"Cái này không có vấn đề!" Lao Feng gật đầu, trên mặt cũng lộ ra vẻ lưu luyến không rời : " Sư phụ, ngài phải đi thật sao..."

"Đương nhiên, tôi không có khả năng ở đây mãi được!" Dương Minh thấy bộ dáng của Lao Feng, cũng có chút thương cảm, dù sao ở chung một khoảng thời gian này, Dương Minh cũng bắt đầu thích con người của Lao Feng.

"Vậy ngài còn có thể đến không?" Lao Feng biết không thể khuyên bảo Dương Minh vài câu là có thể lưu lại, cho nên cũng không cưỡng cầu.

"Khẳng định là sẽ!" Dương Minh cười nói : "Cho dù không đến, cũng sẽ đi nước X, nước X cách nơi này không xa, nếu ông muốn gặp tôi, thì có thể đến đó!"

"Như vậy cũng được, sư phụ, ngài đừng bỏ mặc con là được!" Lao Feng cũng không phải là người già mồm, nói xong câu đó liền đi chuẩn bị công chuyện.

Nói là đi chuẩn bị, thật ra chỉ cần một cú điện thoại, thế là xong, quả nhiên không ngoài dự đoán của Dương Minh, ở nơi này, đúng là không có gì là Lao Feng không làm được, thân phận của Dương Minh và Vương Tiếu Yên trở thành người đi đầu tư, người hợp tác thân mật với Lao Feng.

Cái thân phận này làm cho Dương Minh dở khóc dở cười, nhưng mà cũng không sao cả, chỉ là một thân phận mà thôi.

Nghỉ ngơi một ngày xong, Dương Minh và Vương Tiếu Yên liền lên máy bay đi đến Singapo, bên kia Hoàng Nhạc Nhạc hẳn lả đã chờ lâu rồi, cũng nên qua giải quyết!

Khi gần đến Singapo, Dương Minh sẽ chủ động liên hệ với Hoàng Nhạc Nhạc, muốn cho nàng một bất ngờ.

"Khi đến Singapo rồi, anh cứ làm chuyện của anh đi, không cần quan tâm đến em!" Trên máy bay, Vương Tiếu Yên bỗng nhiên nói.

"Ồ?' Dương Minh ngẩn người, không hiểu nhìn nhìn Vương Tiếu Yên.

"Trong nhà của Hoàng Nhạc Nhạc, em hẳn là không nên xuất hiện" Vương Tiếu Yên cười nói : "Cũng vừa lúc em chưa đến Sin lần nào, anh không cần quản em, em tự mình đi du lịch vậy"

Dương Minh kinh ngạc nhìn Vương Tiếu Yên, không ngờ nàng lại chủ động nói ra chuyện này.

"Sao thế? Dùng ánh mắt này nhìn em làm gì?" Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh.

"Không có gì!" Dương Minh lắc đầu, đôi khi suy nghĩ trong đầu của Vương Tiếu Yên thật khó để làm cho người khác hình dung.

...............................

Tại sân bay Singapo.

Sau khi máy bay hạ cánh, Dương Minh mới phát hiện ra, nơi này cơ hồ không khác gì ở Trung Quốc, ở đâu cũng thấy người da vàng nói tiếng Hán cả, hèn chi Hoàng Nhạc Nhạc và Hoàng Vinh Tiến lại nói tiếng Hán lưu loát như vậy.

Người Singapo gốc Hoa chiếm phần lớn dân cư ở đây, cho nên, dù chính phủ ở đây sử dụng tiếng Anh là ngôn ngữ chính, những tiếng Hán cũng rất thông dụng.

Sau khi xuống khỏi máy bay, Dương Minh liền gọi điện cho Hoàng Nhạc Nhạc, lúc này, Hoàng Nhạc Nhạc đã cũng không còn bị giam lỏng nữa, có thể tự do nghe điện thoại, chỉ là khi Dương Minh đến châu Phi, đã đổi sang dùng điện thoại vệ tinh, Hoàng Nhạc Nhạc không biết số, cho nên không thể nào liên hệ được.

"Alo?" Hoàng Nhạc Nhạc có chút chần chờ, bởi vì đây là một dãy số lạ.

"Nhạc Nhạc, là anh!" Dương Minh nói.

"A! Dương Minh! Anh đang ở đâu?" Hoàng Nhạc Nhạc lập tức nhận ra ngay giọng nói của Dương Minh, cảm xúc liền trở nên dồn dập, vô cùng vui sướng nói : "Anh rốt cục cũng đã gọi điện cho em, em không liên hệ được với anh!"

"Anh không phải đến châu Phi giải quyết chuyện của gia đình em sao, bây giờ giải quyết xong rồi, lập tức đến Sin gặp em nè!" Dương Minh nói xong câu này, lập tức cảm thấy trên người bị thủng hai lổ, quay sang thấy ánh mắt khinh bỉ của Vương Tiếu Yên, mặt liền đỏ lên.

"Giải quyết xong chuyện? A, anh đang ở Singapo?" Hoàng Nhạc Nhạc kinh ngạc nói.

"Ừ, anh đang ở sân bay quốc tế Singapo, nhà em ở đâu? Anh đi đến chổ em!" Dương Minh nói.

"Không cần, để em và anh hai đến sân bay đón anh!" Hoàng Nhạc Nhạc vội nói.

"Vậy được rồi, anh ở cửa sân bay chờ em!" Dương Minh nghe Hoàng Nhạc Nhạc nói như vậy, vì thế sảng khoái đáp ứng, Dương Minh cũng không quen thuộc chổ này, cho nên dù có nói địa chỉ nhà Hoàng Nhạc Nhạc ra, thì chưa chắc hắn đã tìm được.

"Ừ, anh đợi chút, em lập tức đến ngay!" Hoàng Nhạc Nhạc cúp điện thoại xong, lập tức phóng ra khỏi phòng của mình, bay nhanh xuống lầu.

Hôm nay là ngày Hoàng Hiếu Phương xuất viện, Hoàng Vinh Thiên và Hoàng Vinh Tiến đều ở nhà, ngồi dưới phòng khách thương lượng chuyện công ty với cha, Hoàng Hiếu Phương nhìn thấy con gái phóng như bay xuống dưới lầu, nhất thời nhíu mày, cười nói : "Nhạc Nhạc, con là con gái đó, tại sao lại không chú ý hình tượng gì hết vậy?"

"Cha, anh cả, anh hai, Dương Minh đến rồi, bây giờ đang ở sân bay đó!" Hoàng Nhạc Nhạc vội nói.

"Ơ? Dương Minh đến?" Hoàng Vinh Tiến nghe xong, lập tức đứng dậy nói : "Chúng ta ra sân bay đón hắn đi!"

"Dạ, em cũng đang muốn nói chuyện này với anh" Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu : "Cha, con và anh hai đi đón Dương Minh nha?"

"Vậy các con đi mau đi, đừng để người ta chờ lâu!" Ấn tượng của Hoàng Hiếu Phương về Dương Minh càng lúc càng đổi mới, trước đó là vì chuyện mỏ vàng làm cho ảnh hưởng không ít, bây giờ cũng dần trở lại bình thường rồi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 90

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự