Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1195 Chu Thiên Tường khiếp sợ. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1634 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Con đương nhiên là tin tưởng thành ý của chú" Dương Minh nghe Charley nói xong cười nói : "Dù sao thì hai chúng ta nếu đã có quan hệ hợp tác, thì những ngày sau rất quan trọng, làm sao chú lại có thể làm ra chuyện gì phá hủy tình hữu nghị của chúng ta chứ?"

"Cái này cũng đúng! Haha!" Charley gật đầu cười nói.

Hai người đang nói chuyện thì bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa, tâm tình của Chu Thiên Tường bây giờ vô cùng phức tap, tựa như một người đang đợi cái cần đến, bất lực, mơ màng.

Ông ta không rõ tại sao Charley lại đột nhiên gọi mình, bây giờ cũng chưa đến tối, vẫn còn chút thời gian, cho nên không biết Charley muốn làm gì.

Nhưng mà, mặc kệ là nói thế nào, nếu đã gọi, vậy thì nhất định là có chuyện, cho dù có kéo dài thì đãsao? Chu Thiên Tường cảm thấy kéo dài cũng không có tác dụng gì, dù sao thì lời hứa của Dương Minh cũng quá mơ hồ, Chu Thiên Tường thật sự không nghĩ bạn trai của con gái có thể cứu được mình.

Chu Thiên Tường thở dài, gõ cửa phòng Charley, liền nghe thấy giọng nói của Charley : "Mời vào!"

Chu Thiên Tường đẩy cửa đi vào, hỏi theo thói quen : "Lão gia, có chuyện gì?"

"Tôi sao có thể là lão gia gì chứ, hai chữ này tôi không chịu nổi!" Charley vội vàng nói, sống đến độ tuổi này, làm sao mà Charley không biết được cái gì gọi là có trên có dưới.

Bây giờ hai người có thể nói là ngồi ngang hàng, mà Chu Thiên Tường lại là cha vợ của Dương Minh, Charley không dám lộn xộn, huống hồ bây giờ ông ta còn có việc muốn nhờ Dương Minh, muốn hợp tác với Dương Minh, cho nên thái độ của ông đối với Chu Thiên Tường thay đổi một cách chóng mặt.

"Ơ?" Chu Thiên Tường nghe Charley nói xong, nhất thời sửng sốt, ông ta không dám nghĩ nhiều, còn tưởng rằng lão gia tức giận, muốn quyết liệt với mình, trong lòng cả kinh, nói : "Lão gia, ngài đừng nói như vậy... tôi ...."

"Thiên Tường, ông còn đứng đó làm gì, mau ngồi đi!" Charley muốn biểu hiện thành ý của mình trước mặt Dương Minh, cho nên tự mình đứng lên, cười nói với Chu Thiên Tường.

"Tôi...." Lúc này Chu Thiên Tường đã trợn tròn mắt, không rõ Charley rốt cục bị gì nữa! Chu Thiên Tường ngẩng đầu lên, lúc này mới phát hiện ra trong phòng khách không chỉ có một mình Charley, mà còn có một chàng trai trẻ tuổi!

Đứa nhỏ này thoạt nhìn rất quen mắt, không phải là bạn trai của Giai Giai, người mà lần trước gặp ở Tùng Giang sao?

"Chú Chu, xin chào!" Dương Minh nhìn thấy Chu Thiên Tường đã chú ý đến mình, vì vậy đứng dậy cungki1nh nói : "Mời chú ngồi"

"Cái này..." Chu Thiên Tường cảm thấy mình đang nằm mộng giữa ban ngày, bạn trai của con gái thật sự đến đây? Cái gì mà nhanh quá vậy? Hơn nữa thoạt nhìn giữa hắn và lão gia hình như không có xung đột, mà đang rất hòa thuận?

Đương nhiên, Chu Thiên Tường không thể nào đoán ra được tình huống đối chọi gay gắt giữ Dương Minh và Charley hồi nãy.

"Thiên Tường, xin tha thứ cho sự thất lễ của tôi hồi nãy!" Charley khách khí nói : "Ông không để trong lòng chứ?"

"Tôi... đương nhiên không có" Chu Thiên Tường cũng không biết nên làm gì, thái độ của Charley bây giờ quá tốt, hoàn toàn trái ngược với hồi nãy lúc nói chuyện với mình, điều này làm cho Chu Thiên Tường trong lúc nhất thời không kịp thích ứng.

"Haha, người này chắc ông cũng biết, tôi không cần phải giới thiệu nữa!" Charley chỉ vào Dương Minh nói : "Chuyện này, quả thật là có lỗi, tôi không biết ông là cha vợ của Dương tiên sinh, nếu như biết thì tôi đã không nói những lời như vậy"

"Các người là..." Chu Thiên Tường nhìn thấy Charley tựa hồ như rất quen thuộc với Dương Minh, nhất thời kinh ngạc không thôi! Theo ông nghĩ, đây là hai con người tuyệt đối không có khả năng quen biết nhau, nhưng bây giờ lại ngồi cùng nhau, điều này làm cho Chu Thiên Tường thầm nghĩ, cái thế giới này cũng thật là quỷ dị, quỷ dị đến mức mình không đỡ được!

"Haha, Dương tiên sinh là người hợp tác thân mật của tôi, hai người chúng tôi vừa mới tiến hành hợp tác lâu dài, cũng vừa có hiệp định với nhau! Có đúng vậy không, Dương tiên sinh?" Charley cười hỏi.

Dương Minh có chút bất đắc dĩ lắc đầu, lão cáo gì này còn sợ mình trở về sẽ đổi ý, cho nên bây giờ ép mình tỏ thái độ! Dương Minh cười nói : "Đó là đương nhiên, chú Chu, nếu Charley tiên sinh đã nhận sai, thì chú cũng đừng để bụng, được chứ? Nếu như chú không tha thứ cho ông ta, vậy con cũng đành phải hủy hợp tác với ông ta rồi!"

Dương Minh nói xong, trong lòng vô cùng sảng khoái, thầm nghĩ, muốn ép tôi à, vậy tôi cho ông thử cảm giác này! Quả nhiên, khi Dương Minh vừa dứt lời, sắc mặt của Charley thay đổi liên tục, không khỏi hối hận bản thân quá nhiều chuyện, biết rõ là Dương Minh đã đáp ứng mình, vì sao lại còn lo lắng?

Ăn nói bậy bạ, rốt cục lại đẩy bản thân vào góc tường, còn bị người ta đạp cho một cái nữa!

Thật ra, sản nghiệp của Charley lớn như vậy, muốn đưa cho ai mà không được, tự nhiên có một tài sản kếch sù ai mà không muốn? Chỉ là muốn giao cho một người ổn thỏa thì không dễ dàng.

Nếu Charley đã tìm được một người như Dương Minh, đương nhiên là không thể từ bỏ được! Dương Minh vốn là đệ tử của vua sát thủ, như vậy cả đời này sẽ có duyên với sát thủ, tận lực trong sự nghiệp sát thủ.

Nhưng mà, Dương Minh là vua sát thủ, còn Vương Tiếu Yên là người thừa kế của Hồ Điệp gia tộc, tức là, đến cuối cùng thì sản nghiệp của Hồ Điệp gia tộc cũng rơi vào tay của Dương Minh, Hồ Điệp gia tộc còn lớn hơn gia tộc của mình không biết bao nhiêu lần, cho nên Dương Minh không cần phải để ý đến sản nghiệp của mình làm gì.

Cũng bởi vì như vậy, cho nên Charley đặc biệt sợ Dương Minh đổi ý.

Nghe Dương Minh nói xong, ông ta liền đưa ra quyết định, đi đến trước mặt Chu Thiên Tường, thành khẩn nói :: "Lão Chu à, ông nói một chút đi, mấy năm nay tôi đối với ông thế nào, ngoại trừ chuyện này, tôi có làm chuyện gì có lỗi với ông không?"

"Lão gia, ngài đừng nói như vậy, ngài vẫn đối với tôi rất tốt..." Chu Thiên Tường kinh ngạc nói, trong lòng âm thầm kinh ngạc không thôi, Dương Minh chỉ cần hủy hợp tác, là có thể làm cho Charley có phản ứng như vậy, xem ra, lần hợp tác này Dương Minh đang chiếm thế thượng phong!

"Đã như vậy, ông tha thứ cho tôi?" Charley vội vã hỏi.

"Đúng vậy, tôi tha thứ cho ngài!" Chu Thiên Tường gật đầu : "Tâm tình của ngài lúc đó tôi cũng hiểu được!"

"Ông có thể hiểu được là tốt rồi!" Charley gật đầu, bất đắc dĩ nói : "Ai mà không thương con cái của mình!"

Dương Minh cười như không cười nhìn Charley, lão cáo già này, cũng biết ca bài ca tình củm à? Vừa rồi mình chỉ hù lão mà thôi, chứ không phải muốn hủy hợp tác gì cả.

"Được rồi, Charley tiên sinh, ông đừng nói những lời buồn nôn đó nữa, vừa rồi tôi chỉ đùa cho vui mà thôi, chuyệ hợp tác, trở về tôi sẽ suy nghĩ cẩn thậ, bây giờ vợ của tôi còn đang lo lắng cho an toàn của cha, cho nên tôi không rãnh rỗi nói nhảm với ông nữa, tôi đi trước!" Dương Minh đứng dậy, cười nói với Charley.

"Haha, hẳn là như vậy, thế thì tôi cũng không giữ mọi người nữa, đúng rồi, lão Chu, một hồi nữa tôi sẽ cho người thanh toán tiền lương cho ông, ông theo tôi nhiều năm như vậy, nói thế nào cũng phải có chút gì đó!" Charley cười nói.

"Vậy cảm ơn ngài, lão gia!" Chu Thiên Tường không ngờ kết cục lại hoàn mỹ như vậy, cũng không ngờ Dương Minh lại dùng cách nói chuyện "bố náo" này để nói với Charley.

Nói nhảm? Chu Thiên Tường rùng mình, người đầu tiên dám nói Charley nói nhảm, cũng chỉ có một mình Dương Minh! Đến lúc này, Chu Thiên Tường phát hiện ra mình không nhìn thấu Dương Minh, vốn cho rằng, bạn trai của con gái chỉ là một sinh viên mà thôi, nhưng mà bây giờ xem ra không phải như vậy.

Tựa hồ thế lực của Dương Minh còn mạnh hơn cả Charley nữa, nói thế nào thì ông cũng không tin Dương Minh mạnh hơn Charley. Nhưng mà, sự thật trước mắt, buộc ông phải tin tưởng.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 87

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự