Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1188 Người đàn ông mang đến kỳ tích 2

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1619 chữ · khoảng 5 phút đọc

Làm cho Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai mở to mắt ra nhìn màn hình máy tính.

"Giai Giai, em mau vào lại máy của Dương Minh đi, chị muốn mắng hắn!" Trần Mộng Nghiên tức giận nghiến răng nói.

"Được rồi, chị Nghiên Nghiên, Dương Minh còn có chuyện phải làm mà!" Lâm Chỉ Vận cười khuyên bảo.

"Chị chỉ tùy tiện nói thôi!" Trần Mộng Nghiên ngượng ngùng nói.

Tâm tình của Chu Giai Giai cũng tốt lên nhiều, vội vã lấy điện thoại gọi cho mẹ, nàng không thể liên lạc được với cha, nhưng mà mẹ thì có thể, cho nên nàng nhất định phải nói cho mẹ biết những lời của Dương Minh, nhờ mẹ chuyển lời cho cha biết, đầu tiên là phải bình tĩnh, sau đó tìm cách kéo dài thời gian.

Sau khi điện thoại vang lên được hai tiếng, thì đã được chuyển, hiển nhiên là Chu mẫu đã vội vã cầm máy lên nghe.

"Giai Giai, là con sao?" Giọng nói của Chu mẫu có chút nghẹn ngào.

"Mẹ, là con!" Chu Giai Giai vội nói : "Mẹ, mẹ đừng đau buồn, không sao đâu mà..."

"Con đã biết?" Chu mẫu thở dài hỏi.

"Dạ, con biết rồi, cha vừa gọi điện nói cho con biết nguyên nhân" Chu Giai Giai nói.

"Vậy con nghĩ thế nào?" Chu mẫu nói xong, lại bổ sung thêm : "Mẹ sẽ không ép con, con cứ yên tâm đi!"

"Mẹ, con đã đem chuyện này nói cho Dương Minh biết, hắn nói hắn có thể giúp chúng ta, tất cả giao cho hắn là được" Chu Giai Giai thoải mái nói.

"A? Giao cho Dương Minh? Nó có thể giải quyết?" Chu mẫu sửng sốt : "Giai Giai, cái này không thể nói giỡn được, con xác định hắn có thể giải quyết? Đối phương là một tập đoàn sát thủ đó!"

"Mẹ, Dương Minh đã nói rồi, hắn có thể giải quyết!" Chu Giai Giai khẳng định :"Hơn nữa, hắn còn nói với con, kêu con nói cho cha biết, đầu tiên là phải bình tĩnh, sau đó tìm cách kéo dài thời gian, chờ hắn đến giải quyết!"

"Con, con xác định Dương Minh có thể giải quyết chuyện này?" Chu mẫu vô cùng kinh ngạc, tuy rằng, bà thừa nhận Dương Minh có thể hô mưa gọi gió, nhưng mà bên châu âu, nhất là phải đối mặt với một tập đoàn sát thủ, hắn có thể làm gì người ta?

"Mẹ, con tin tưởng Dương Minh, anh ấy là người có thể mang đến kỳ tích cho con" Chu Giai Giai kiên định nói ra cái nhìn của mình, nàng ta tin tưởng Dương Minh, tin tưởng tất cả của Dương Minh.

"Được rồi, vậy mẹ gọi cho cha, kêu cha phối hợp với chúng ta" Chu mẫu bị sự kiên quyết của Chu Giai Giai đả động, bất luận là thế này, thì đây cũng là một cơ hội, Dương Minh có thể giải quyết sao?

"Ừ, nhất định phải nói cho cha biết, đừng xúc động, kéo dài thời gian đến tối, Dương Minh nhất định sẽ đến giải quyết" Chu Giai Giai dặn.

"Yên tâm đi, mẹ cũng như con, đều không hy vọng cha xảy ra chuyện" Chu mẫu nói.

Cúp điện thoại xong, Chu Giai Giai thở phào nhẹ nhõm, chẳng biết là vì sao mà trong lòng nàng lại cảm thấy vui vui, bởi vì Dương Minh không phải là loại người chỉ biết nổ, hắn nói được là làm được, bởi vì vậy, Chu Giai Giai mới càng tin tưởng Dương Minh.

Chu mẫu không dám chậm trễ, vừa cúp điện thoại của Chu Giai Giai xong, liền gọi cho Chu Thiên Tường bên châu Âu. Lúc này Chu Thiên Tường đang ngồi khổ sở trong phòng riêng, chuyện này rốt cục cũng cần thẳng thắn, nhưng mà ông cũng rất luyến tiếc vợ và con gái.

Dù sao, sống đến nửa đời người mà không được hưởng thụ cảm giác gia đình, Chu Thiên Tường nghĩ rằng cuộc sống của mình tràn đầy tiếc nuối, còn thiếu rất nhiều thứ, cho nên ông không cam lòng.

Nhưng mà, không cam lòng thì sao? Lúc này ông không có biện pháp, dù sao thì lực lượng của bản thân ông quá nhỏ bé, căn bản là không đủ sức chống lại sự khổng lồ của gia tộc Charles!

Điện thoại đột nhiên vang lên, Chu Thiên Tường nhất thời cả kinh, nhìn lại thì thấy điện thoại di động của mình, nếu như là điện thoại trong nhà, khẳng định là do Charley gọi đến.

"Alo?" Chu Thiên Tường lo lắng tiếp điện thoại, cố gắng giữ bình tĩnh.

"Thiên Tường, là em" Chu mẫu lo lắng nói : "Anh còn chưa trả lời bọn họ chứ?"

"Vẫn chưa, sao vậy?" Chu Thiên Tường không hiểu tại sao Chu mẫu lại hỏi vậy.

"Nếu chưa thì anh phải nghĩ biện pháp kéo dài thời gian ra, có thể dài được bao nhiêu thì tốt bấy nhiêu!" Chu mẫu nói.

"Vì sao phải làm vậy, rốt cục cũng phải nói thôi?" Chu Thiên Tường không hiểu gì cả, thật sự không được thì cứ trực tiếp nói với Charley, còn mình thế nào thì mặc kệ cho số phận.

"Không phải như vậy đâu, anh nghe nè!" Chu mẫu vội nói : "Giai Giai đã đem chuyện của anh nói cho bạn trai của nó biết, Dương Minh nói có thể giúp anh, cho nên anh phải cố gắng kéo dài thời gian, chờ nó đến!"

"A? Bạn trai của Giai Giai?" Chu Thiên Tường vô cùng kinh ngạc, nhíu mày nói : "Người em nói có phải là đứa con trai trong bệnh viện lần trước không? Nó có thể giúp anh? Có lầm hay không?"

"Lúc đầu em cũng hoài nghi, nhưng mà Giai Giai rất khẳng định, nói là nó nhất định có thể giúp anh" Chu mẫu nói " "Mặc kệ là thế nào, có cơ hội cứ thử một lần vẫn tốt hơn!"

"Được rồi, bên này anh sẽ cố gắng kéo dài thời gian!" Chu Thiên Tường gật đầu : "Nhưng mà, thằng con trai đó, có phải là muốn nổ với Giai Giai không? Nhưng mà cứ như em nói đi, thử một lần vẫn tốt hơn!

"Anh có thể nghĩ như vậy là tốt rồi, em cũng chờ mong kỳ tích sẽ xuất hiện!" Chu mẫu gật đầu : "Có thể, nó có thể mang đến kỳ tích cho chúng ta cũng không chừng"

"Mong rằng là vậy" Không biết vì sao, tâm lý của Chu Thiên Tường lúc đầu đang rất buồn khổ, đột nhiên trở nên rất tốt, không phải sao?

Dương Minh tắt máy tính, đi ra ngoia2, bởi vì hắn nói chuyện phiếm với Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai, cho nên Vương Tiếu Yên không có tham gia vào, mà đang đứng ngoài sân chỉ vào đường võ cho Lao Feng và phụ nhân của ông ta.

Thấy Dương Minh đi ra, Vương Tiếu Yên mới cười hỏi : "Nói chuyện nhanh quá vậy? Còn tưởng rằng anh phải triền miên thêm một lát nữa chứ?"

"Có chuyện quan trọng!" Dương Minh cũng không để ý đến lời chọc ghẹo của Vương Tiếu Yên, nghiêm túc hỏi : "Em có biết gia tộc Charles ở đâu không?"

"Gia tộc Charles? Có phải là cái gia tộc của tên Charles mà chúng ta gặp mấy hôm trước không?" Vương Tiếu Yên sửng sốt, không rõ vì sao Dương Minh lại đột nhiên hỏi cái này, nhưng mà có mặt Lao Feng và vợ của ông ta ở đây, cho nên Vương Tiếu Yên cũng không thể nào nói thẳng ra được.

"Đúng vậy, là bọn họ, anh tìm bọn họ có chút chuyện!" Dương Minh nói : "Em biết gia tộc của bọn họ ở đâu chứ?"

"Cái này thì em không rõ ràng" Vương Tiếu Yên cau mày lắc đầu, tuy rằng nàng cũng biết về chuyện gia tộc Charles, nhưng mà chỉ là nghe nói sơ sơ thôi, nếu muốn biết rõ thì chỉ cần gọi điện về cho cha, sẽ biết ngay gia tộc Charles đang ở đâu, nhưng mà, bây giờ Vương Tiếu Yên không tiện hỏi mấy cái này.

Dương Minh nghe Vương Tiếu Yên nói xong, nhất thời nhíu mày, lúc đầu, hắn cứ tưởng là Vương Tiếu Yên biết chổ ở của gia tộc Charles, cho nên cũng không có hỏi thăm Chu Giai Giai, nhưng mà bây giờ xem ra, mình cần phải gọi điện cho Chu Giai Giai, sau đó hỏi đường nàng, tuy rằng hơi bị phiền, hơn nữa lòng tin sẽ bị giảm xuống, nhưng mà đây là biện pháp duy nhất rồi.

"Sư phụ, có phải ngài đang nói về cái gia tộc sát thủ không?" Lao Feng lúc này đột nhiên mở miệng.

Dương Minh vừa định trở về phòng, nghe Lao Feng nói xong, vội vã xoay người lại, kinh ngạc nhìn Lao Feng, nói : "Ông... ông biết bọn họ ở đâu?"

"Lúc con còn trẻ, chưa trở thành người thừa kế của gia tộc Feng, con đã từng đến gia tộc Charles, cho nên mới biết rõ, nhưng mà, sư phụ tìm họ làm gì?" Lao Feng gật đầu nói : "Có chuyện gì cần con hỗ trợ không? Tuy rằng lúc còn trẻ, bọn họ không chịu gặp con, nhưng mà bây giờ con đã là tộc trưởng rồi, nói thế nào cũng có chút uy tín!"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 75

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự