Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1179 Thì ra là cô ta (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2481 chữ · khoảng 9 phút đọc

Charles thanh toán tiền sau đó lảo đảo ra khỏi quán rượu. Nhưng vừa đi ra ngoài thì thấy có người xông lên. Charles liền ngây ra đó.

“Thiếu gia’ tên áo đen cầm đầu cung kính chào Charles sau đó nói: “Rất xin lỗi, xin mời thiếu gia đi theo chúng tôi”

“Sao sao anh lại tìm đến đây?” Charles ngẩn ra có chút khó hiểu mà nói.

“Lão gia đang ở trong xe” tên áo đen cầm đầu không nói nhiều, thản nhiên nói.

“Ai” Charles không có biện pháp đành bất đắc dĩ thở dài một tiếng. Việc đã đến nước này cũng chỉ có thể đi theo tên áo đen đi gặp bố hắn mà thôi.

Lão Charles bây giờ đang ngồi trong một chiếc xe cách đó không xa. Lão cầm một chiếc máy định vị vệ tinh trong tay. Dương Minh đoán không sai. Trong điện thoại di động của Charles đã sớm bị Lão Charles bố trí một thiết bị định vị. Vừa nãy khi gọi điện, Lão Charles cảm thấy có chút không đúng. Lão cảm thấy Charles chắc ở quanh đây đang lặng lẽ quan sát động tĩnh trong quán trà.

Vì thế Lão Charles khởi động thiết bị định vị và tra ra vị trí của Charles. Đúng là không ngoài suy đoán, Charles ở ngay gần đó. Hơn nữa còn chạy từ quán trà đến một quán rượu gần đó.

Lão Charles Cười cười một tiếng rồi lên xe chạy đến quán rượu.

Tắt máy và giấu thiết bị đi, Lão Charles thấy Charles lên xe.

“Bố” Charles hết sức khó chịu mà lên xe. Hắn ngồi ở một bên trông có vẻ rất bực tức.

Lão Charles nhíu mày nói: “Charles, con có ý gì vậy hả? Chơi trò trốn tìm với bố ư?”

“Không phải ạ” Charles cũng không ngẩng đầu lên mà nói.

“Vậy con có ý gì? Đến gần quán trà sao lại không vào, sau đó lại bỏ chạy?” Lão Charles nói đến đây còn không quên giải thích một câu: “Đừng cho là người của bố không nhìn thấy con”

“Hừ? Nhìn thấy con ư? Con đoán là trong điện thoại di động của con hoặc cái gì đó đã bị gắn thiết bị theo dõi” Nói đến đây Charles liền rút điện thoại di động của mình ra ném đến trước người Lão Charles.

Lão Charles có chút xấu hổ, không ngờ việc này cũng bị thằng ranh Charles phát hiện. Lão Charles ho khan một tiếng rồi nói sang chuyện khác: “Con cũng không còn nhỏ nữa, chơi mãi làm gì cơ chứ? Con có biết là sự nghiệp của gia tộc còn cần con thừa kế mà”

“Bố, con hiểu ý của bố” Charles đột nhiên ngẩng đầu lên, rất kiên quyết mà nói: “Bố, chúng ta phải nói chuyện rõ ràng mới được”

“Nói chuyện?” Lão Charles ngẩn ra một chút sau đó nói: “Được, như vậy thì nói chuyện. Bố xem xem con muốn nói gì với bố”

“Bố, con không phải đang nói đùa. Con muốn nói chuyện nghiêm túc với bố. Hơn nữa con hy vọng bố có thể có thái độ bình đẳng và công bằng để cùng nói chuyện với con. Con không hy vọng bố luôn dùng thái độ chủ quan của mình mà áp đặt mọi vấn đề” Charles do dự một chút sau đó nói.

“Ồ?” Lão Charles Cười cười một tiếng rồi nói: “Thú vị, được, con nói đi. Con muốn nói chuyện gì, chúng ta cùng trao đổi”

“Được, bố, hy vọng bố giữ lời hứa của mình. Sau khi nghe con nói thì phải lý trí một chút, không được hét toáng lên” Charles nói.

“Được, bố lớn tuổi như vậy rồi thì phải có lý trí hơn con chứ” Lão Charles hít vào một hơi thật sâu, nghiêm mặt nói. Lão cũng ý thức được Charles lần này có lẽ muốn nói chuyện tương lai hoặc là lý tưởng sống với mình.

Lão Charles cũng biết mấy năm nay quan hệ hai bố con đã khẩn trương hơn nhiều. Lão Charles cũng rất đau lòng. Lão Charles tuổi cũng đã lớn nên rất muốn con thường xuyên đến thăm mình, trò chuyện với mình. Nhưng bởi vì quan hệ hơi căng thẳng nên Charles căn bản không thèm để ý đến lão, hơn nữa còn trốn lão. Điều này làm Lão Charles có chút không hài lòng.

“Bố, thực ra bố cũng biết con có lý tưởng và sở thích của mình. Con căn bản không chuẩn bị đi làm sát thủ. Con không có hứng thú với cái nghề này” Charles nói: “Con thích đua xe. Chỉ có trong đua xe thì con mới tìm được niềm vui sống của mình. Các chuyện khác đối với con mà nói đều là nhàm chán”

“Cái này bố cũng biết, nhưng con không tiếp quản sự nghiệp của gia tộc, vậy sản nghiệp của gia tộc sẽ ra sao?” Lão Charles thở dài nói: “Tuổi bố cũng đã cao, cũng không thể duy trì được mấy năm nữa. Đến lúc đó sẽ như thế nào con? Những huynh đệ cùng vào sinh ra tử không lo cho họ ư? Nhìn tổ chức sát thủ nổi tiếng do bố tạo thành sẽ phải giải tán ư? Bố không muốn như vậy”

“Bố, thực ra con nói một lời hơi khó nghe, chuyện của gia tộc nếu rơi vào tay con thì kết cục vẫn sẽ là như vậy. Bởi vì con không am hiểu nghề này” Charles nói: “Mỗi người đều có sở trường và lý tưởng riêng của mình. Con không hy vọng bố ép buộc con làm việc con không thích. Như vậy con chẳng những không vui, con tin rằng bố cũng sẽ không vui”

“Con đã nghĩ kỹ chưa? Sau này con muốn lấy đua xe làm sự nghiệp ư?” Charles một lúc sau mới nói một câu như vậy. Sau đó Lão Charles có vẻ buồn bã nhìn Charles: “Con xác định ư?”

“Đúng thế thưa bố” Charles kiên quyết nói: “Con đã nghĩ kỹ rồi. Đây mới là sự nghiệp mà con theo đuổi, lý tưởng của con. Con không muốn đi làm sát thủ gì cả. Con muốn làm một vận động viên đua xe, con muốn được đua xe”

“Nhưng sự nghiệp của gia tộc sẽ như thế nào?” Lão Charles có chút bất đắc dĩ. Xem ra Charles đã hạ quyết tâm nếu không cũng không thể nói như vậy.

“Con ...” Charles cũng có chút khó xử. Hắn cũng hiểu bố mình rất coi trọng sự nghiệp của gia tộc. “Bố đã biến một tổ chức sát thủ nhỏ mà ông nội con lưu lại thành một tổ chức sát thủ đứng thứ ba thế giới. Bố đã vô cùng cố gắng, con không thể tưởng tượng được đâu. Đối với bố mà nói thì tổ chức sát thủ như con trai của mình vậy. Mặc dù không quan trọng như con, nhưng nó cũng là một phần sinh mạng của bố” Charles có chút bất đắc dĩ rồi buồn bã nói: “Chẳng qua nếu làm cho bố lựa chọn giữa tổ chức sát thủ và con. Bố sẽ không hề do dự chọn con”

Charles lập tức chảy nước mắt. Hắn vốn tưởng rằng sự nghiệp đứng vị trí đầu tiên trong mắt ông bố. Nhưng không ngờ hôm nay Lão Charles lại nói như vậy. Điều này làm cho bao bất mãn và bực tức Lão Charles của Charles lập tức biến mất không còn.

“Bố” Charles cầm lấy tay ông bố, ngăn cách vô hình giữa hai người lập tức bay biến.

“Con trai” Lão Charles vỗ vỗ vai Charles mà nói: “Được rồi. Con nói rất đúng, bố cũng đã nghĩ ra. Mỗi người đều có lý tưởng và mục tiêu của mình. Lý tưởng của bố là làm lớn mạnh tổ chức sát thủ. Bố làm lớn mạnh thì sẽ cảm nhận được sự vui sướng và tự hào. Cho nên bố không nên ngăn cản lý tưởng của con. Nếu con thích đua xe thì cứ làm đi. Bắt đầu từ hôm nay bố sẽ không can thiệp chuyện của con nữa”

“Thật sao bố?” Charles có chút không thể tin chuyện xảy ra trước mặt mình. Đây là ông bố ngoan cố của mình ư?

“đương nhiên là thật rồi” Lão Charles cười nói: “Bố con không đến mức ngang ngược như con nghĩ đâu. Trong nháy mắt vừa rồi bố đã nghĩ ra hết. Con muốn làm gì thì cứ mạnh dạn mà làm. Bố ủng hộ con”

“Cảm ơn bố đã hiểu. Bố’ Lão Charles rất kích động mà nói.

“Còn cần cảm ơn bố hay sao?” Lão Charles cười nói.

“Ha ha, nhưng tổ chức sát thủ của bố thì sao?” Charles vẫn chưa bao giờ lo đến chuyện của tổ chức sát thủ, dù có như thế nào thì cũng không quan hệ với hắn. Chẳng qua sau khi quan hệ giữa hai bố con hòa hoãn, Charles cũng không thể không lo lắng đến suy nghĩ của ông bố.

“Chuyện của tổ chức sát thủ thì bố còn có thể khống chế thêm vài năm nữa” Charles nói: “Đến lúc đó bố thấy xem có ai thích hợp hay không thì giao cho họ. Tóm lại không thể làm cho tổ chức sát thủ này tan rã. Chẳng qua người có năng lực ở phương diện này đúng là quá ít’

Charles nghe xong lời ông bố mình nói đột nhiên nghĩ đến Dương Minh và Vương Tiếu Yên. Bọn họ không phải muốn hợp tác với mình sao? Bọn họ có thể tiếp nhận sản nghiệp gia tộc mình không? Chắc là được, Vương Tiếu Yên trước đó không phải cảm thấy hứng thú với sản nghiệp gia tộc mình sao?

Nghĩ như vậy nên Charles nói: “Bố, con có hai người bạn cũng làm sát thủ. Bọn họ đang muốn nói chuyện hợp tác với con. Con bởi vì không quan tâm chuyện của gia tộc nên từ chối. Nhưng bây giờ nghĩ lại thì con thấy bố xem có thể hợp tác với bọn họ không?”

“Ồ?” Lão Charles sửng sốt một chút rồi nói: “Con còn quen người trong giới sát thủ ư? Bọn họ làm sao biết thân phận của con?’

“Đối với điểm này thì con vẫn rất nghi ngờ. thân phận của con rất bí mật, không biết sao bọn họ lại biết được?” Charles lắc đầu nói.

“Như vậy càng phải cẩn thận, đừng có mắc mưu của người ta” Lão Charles nói.

“Bọn họ tên là gì?”

“Con có danh thiếp bọn họ lưu cho con. Chờ chút, con tìm đưa cho bố” Nói xong Charles rút ví lấy danh thiếp mà Dương Minh và Vương Tiếu Yên vừa đưa cho hắn giao cho ông bố mình. “Tổ chức sát thủ Hắc Hồ Điệp?” Lão Charles ngẩn ra một chút: “Tổ chức sát thủ này đúng là to gan nhỉ. Không ngờ gọi là Hắc Hồ Điệp, chỉ khác một chữ so với tổ chức sát thủ Hồ Điệp đứng thứ hai thế giới. Dương Minh, Vương Tiếu Yên? Vương Tiếu Yên? Vương Tiếu Yên này có phải là nữ không?”

“Là nữ ạ? Sao vậy bố?” Charles sửng sốt một chút rồi nói: “Bố, bố biết cô ta?’

“Họ Vương, tên này quen thật, chẳng lẽ là cô ta?” Lão Charles trầm ngâm suy nghĩ.

“Bố, bố rốt cuộc đang nói gì thế? Cô ta là ai?” Charles có chút khó hiểu mà nói.

“Cô gái đó bao tuổi rồi con?” Lão Charles hỏi.

“Chắc là 18 hay 19 gì đó ạ. Cô ta cũng là người Châu Á như chúng ta” Charles nói.

“Chắc là đúng rồi” Lão Charles gật đầu nói: “Không ngờ, không ngờ lại là cô ta. Ha ha, vây cô ta biết thân phận của con cũng không có gì là lạ. Hơn nữa tổ chức sát thủ không ngờ lại là hdd, thú vị, thú vị”

“Bố, bố lẩm bẩm gì vậy?” Charles đúng là không thể nào hiểu được.

“Không có gì, chuyện trong giới sát thủ con không hiểu đâu” Lão Charles cười nói: “Chẳng qua nếu như thật sự là người đó thì tổ chức sát thủ của bố giao cho cô ta quản lý, bố cũng yên tâm”

“Con đúng là không hiểu rốt cuộc bố đang nói gì nữa” Charles lắc đầu nói: “Chẳng qua dù như thế nào thì nếu bố cảm thấy bọn họ không vấn đề gì thì có cơ hội con sẽ đưa bọn họ đến gặp bố”

“Ừ, bố sẽ gặp” Lão Charles gật đầu nói: “Được rồi, lý tưởng của con thì chúng ta đã nói xong. Bây giờ có chút chuyện cần nói, bao giờ con tìm con dâu rồi sinh cháu cho bố. Con suốt ngày không ở cạnh bố thì cũng được. Chẳng qua phải sinh đứa cháu cho bố, phải cho bố hưởng thụ cuộc sống trên đời chứ?”

“Bố ... con” Charles liền có chút xấu hổ.

“Cô gái bố giới thiệu khi trước cho con cũng được mà. Gia thế trong sạch, rất thích hợp với con. Bây giờ bố đã ủng hộ sự nghiệp của con, chúng ta tìm cơ hội đi gặp mặt người ta chứ?” Lão Charles hỏi. “Bố, con đã gặp cô ấy rồi. Con không thích người Châu Âu, con cảm thấy người Châu Á đẹp hơn” Charles nói.

“Thì ra con thích người Châu Á” Lão Charles gật đầu không ép nữa: “Được, vậy nếu con thích người Châu Á thì con mau tìm một người về sinh cho bố một thằng cháu trai. Như vậy bố sẽ không can thiệp vào sự nghiệp của con nữa”

“Bố, con thực ra thích một người, nhưng người ta có vẻ không thích con” Charles do dự một chút rồi vẫn nói ra tâm sự của mình.

“Là ý gì? Người ta không thích con?” Lão Charles nghe nói Charles đã thích một người nên thấy có hứng thú mà nói: “Rốt cuộc là cô gái nào, để bố bày mưu cho con một chút”

“Là con gái của Chu quản gia. Con gặp cô ấy ở Tùng Giang” Charles đỏ mặt lên.

“Chu quản gia? Con nói là Chu quản gia của nhà chúng ta? Con gái Chu quản gia?” Lão Charles nghe xong Charles nói liền hiểu ra: “Ồ, bố nhớ rồi. Lão Chu có một con gái bây giờ cũng đã 20 tuổi rồi thì phải. Thật không ngờ năm tháng trôi nhanh thật. Theo bố nhớ lúc trước gặp thì cô bé đó mới 4 hay 5 tuổi”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 107

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự