Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1176 Sư môn (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2456 chữ · khoảng 8 phút đọc

Lao Feng không khỏi thầm than thở sư phụ đúng là quá giỏi, không ngờ có thể làm hai sư nương hòa hợp với nhau. Mình đúng là không làm được như vậy. Mặc dù khi trước Lao Feng cũng có tình nhân nhưng đều là giấu vợ chứ đâu dám công khai như vậy.

“Đúng thế, nếu như tôi cũng có thể giống đại hiệp trong phim thì tốt quá” Lao Feng rất hy vọng mình có công phu như diễn viên trong phim”

“Trong Tv chủ yếu là dùng kỹ xảo mà thôi. mặc dù võ học Trung Quốc rất nhiều nhưng tuyệt đối không đến mức là bay lượn, có nội lực quán đỉnh như vậy” Dương Minh cười nói: “Cho nên lão không nên quá cố chấp. Nhưng để có thân thể khỏe mạnh, nhanh chóng hạ địch thì vẫn làm được”

“Tôi đương nhiên biết trong Tv chủ yếu là kỹ xảo, chẳng qua không phải tất cả mà. Ít nhất sư phụ ngài chính là cao nhân, hiểu thuật điểm huyệt, hơn nữa lại có công phu rất cao. mặc dù tôi biết ngài không thể Thủy thượng phiêu, nhưng nhất định có thể trèo tường, nhảy từ nhà này sang nhà khác”

Lao Feng nghiêm túc nói.

“Lão đừng đội mũ cho tôi như vậy. Lão không nói, tôi cũng sẽ hết lòng dạy võ công cho lão. Chẳng qua đến tuổi của lão thì muốn cũng không học được mấy thứ như trèo tường, nhảy nhà. Khổ luyện ngoại công thì khá là khó, chỉ có thể cải tạo thể chất của lão từ bên trong. Đúng, lúc trước tôi đưa lão phương thuốc, lão có dùng không vậy?” Dương Minh hỏi.

“Tôi uống hàng ngày” Lao Feng vội vàng gật đầu nói: “Thuốc này có hiệu quả rất tốt. Tôi rõ ràng cảm nhận được thân thể của mình khỏe mạnh hơn trước rất nhiều”

“Ừ, tôi cũng nhìn ra được, cho nên lúc này tôi đã đổi một phương thuốc thích hợp cho lão” Dương Minh nói với Lao Feng: “Lão đi lấy giấy bút tới đây, tôi viết phương thuốc mới cho lão”

“Vâng” Lao Feng vội vàng đứng lên đi tìm giấy bút. Thực ra việc này y hoàn toàn có thể sai người làm nhưng Lao Feng thấy mình tự làm vẫn hơn.

Dương Minh căn cứ theo tình hình hiện nay của Lao Feng mà đổi phương thuốc cho y. Lao Feng rất kích động cầm lấy. Phải biết rằng phương thuốc này rất quan trọng, mình nếu không may mắn gặp được sư phụ Dương Minh thì dù bỏ bao tiền cũng không thể lấy được.

Hơn nữa cách điều chế này quá quý giá. Dương Minh có thể dựa vào tiến triển của y mà viết phương thuốc mới đúng là không dễ dàng gì. Nghĩ đến đây Lao Feng có chút vui mừng vì mình đã mời Dương Minh đến Châu Âu chơi.

Mặc dù có một vài chuyện không thoải mái xảy ra, chẳng qua bây giờ đã được giải quyết. Tin rằng sư phụ rất hài lòng với phương án xử lý này.

“sư phụ, phương thuốc này vợ tôi có thể dùng không?” Lao Feng do dự một chút rồi nói. Dù sao Lao Feng thay đổi nhiều như vậy thì vợ y cũng thấy rõ. Mới đầu vợ Lao Feng còn ghét cái mùi thuốc khó chịu đó, nhưng có người phụ nữ nào không thích đẹp, không muốn mình càng trẻ đẹp hơn. Nhất là thấy Lao Feng càng lúc càng khỏe ra khiến vợ Lao Feng rất lo lắng.

Chẳng qua vợ Lao Feng uống trộm thuốc liền nôn ra. Chuyện này sau khi Lao Feng biết liền vô cùng tức giận, y nghiêm khắc mắng vợ mình một trận. Nói cho vợ Lao Feng biết phương thuốc kê cho từng người riêng. Thuốc Trung Quốc khác thuốc Tây, đó là dùng cho từng người. Hơn nữa nam và nữ là âm dương khác nhau, thuốc đâu thể uống loạn. Nôn ra là còn may, không biết chừng sẽ chết.

Vợ Lao Feng đâu có biết nhiều như vậy, nghe Lao Feng nói mà vô cùng hoảng sợ, cô không ngừng may mắn mình còn sống sót. Nhưng Lao Feng mặc dù mắng vợ mình làm loạn nhưng cũng muốn bà vợ sống lâu như mình, nên y mới mặt dày mà hỏi sư phụ.

Vợ Lao Feng thấy Lao Feng lúc này còn không quên mình nên rất hạnh phúc, trong mắt đầy tình cảm.

“Ha ha, cái này nhất định không được. Chẳng qua tôi có thể căn cứ theo tình hình vợ lão mà kê một đơn thuốc cùng một kế hoạch huấn luyện đơn giản” Dương Minh nghe xong liền cười nói.

“Hả” Lao Feng và vợ đều rất vui vẻ. vợ Lao Feng bây giờ cũng hiểu rõ tầm quan trọng của đơn thuốc này nên không ngừng cảm ơn Dương Minh.

“Em còn ngẩn ra gì nữa?” Lao Feng đang thầm mắng vợ mình không có ánh mắt. Y trừng mắt nhìn vợ mà nói: “May quỳ xuống bái kiến sư phụ đi”

Đây là cơ hội ngàn năm có một, Lao Feng sao có thể bỏ qua. Dương Minh không dễ dàng gì thu đồ đệ. Hôm nay coi như thả lỏng một điểm, không ngờ đã đưa ra một phương thuốc và kế hoạch huấn luyện cho vợ y, đây có khác gì sư phụ cơ chứ. Cho nên Lao Feng lập tức ra hiệu cho vợ mình bái sư.

Vợ Lao Feng không nghĩ nhiều như Lao Feng, lúc này nghe Lao Feng bảo cô đi bái sư liền có chút sửng sốt. Chẳng qua cô lập tức hiểu rõ ý của Lao Feng, nhưng trong lòng lại có chút không như ý. Đây không phải cô ngại quỳ xuống với Dương Minh, mà là cô sợ Dương Minh từ chối.

“Nghĩ gì thế, mau làm đi” Lao Feng không nhịn được mà giục. Y nhìn ra Dương Minh sẽ không từ chối, hơn nữa sẽ đồng ý. Lao Feng sợ lát nữa Dương Minh sẽ đổi ý nên không ngừng giục vợ mình.

“Vâng, vâng” vợ Lao Feng vội vàng quỳ xuống trước mặt Dương Minh: “sư phụ trên cao xin nhận một lạy của đệ tử” Những lời này cô suốt ngày cùng Lao Feng xem trên Tv nên nhớ rất kỹ.

Sau khi vợ Lao Feng cung kính dập đầu ba cái, Dương Minh khẽ gật đầu nói: “Được rồi, cô đứng lên đi”

Vợ Lao Feng thở dài một tiếng. Cô vừa nãy sợ nhất là Dương Minh từ chối. Bây giờ Dương Minh nói như vậy tự nhiên đã đồng ý nhận cô làm đệ tử.

“Ha ha, chúc mừng em, sư muội” Lao Feng rất vui vẻ, đối với việc Dương Minh có thể nể mặt mình như vậy khiến y rất hưng phấn.

“Cái gì mà sư muội?” Chẳng qua vợ Lao Feng chưa kịp có phản ứng nên khó hiểu hỏi.

“Anh vào sư môn trước nên làm đại Sư huynh, em là tiểu sư muội” Lao Feng giải thích: “Sao em ngu như vậy nhỉ”

“Hì hì, thì ra là như vậy” vợ Lao Feng nghe xong cũng cười cười.

Dương Minh căn cứ tình hình của vợ Lao Feng mà kê một đơn thuốc cho cô, sau đó cũng cho cô một kế hoạch huấn luyện đơn giản, bảo cô tập luyện trước mấy tháng rồi xem tiến triển thế nào rồi tính tiếp.

Vợ Lao Feng vội vàng cảm ơn. Lao Feng cũng rất cảm kích Dương Minh, trong lòng càng cảm thấy mình càng phải thêm kính trọng với Dương Minh. Không phải nói sư phụ như cha sao. sư phụ giao công phu cho mình, mình dù như thế nào cũng phải báo đáp chứ.

Thực ra đối với Dương Minh mà nói đây chỉ là việc quá đơn giản mà thôi. Những việc Lao Feng đã làm sớm bồi thường lại hết cho Dương Minh rồi. Nhưng Lao Feng lại không cho rằng như vậy. Y cho rằng việc mình làm quá nhỏ nhoi, mà Dương Minh truyền thụ công phu cho mình mới là thứ đáng quý nhất.

Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân, Dương Minh ngẩng đầu lên thì phát hiện Thư Nhã và Vương Tiếu Yên đang sóng vai đi lên.

Trước mặt Lao Feng, Dương Minh vẫn gọi Tô Nhã là Thư Nhã. Chẳng qua việc này hơi loạn nên Dương Minh dứt khoát gọi nàng là Tiểu Nhã.

“Tiểu Nhã, Yên Yên, sao hai em lại ra vậy?” Dương Minh có chút ngạc nhiên, Thư Nhã sao không nằm thêm lúc nữa.

“Em nằm mãi nên khó chịu, em muốn ra ngoài đi dạo một chút” Thư Nhã cười nói: “Em chưa thấy cảnh đêm Châu Âu bao giờ. Yên Yên đề nghị chúng ta ra ngoài đi dạo”

“Cũng được” Dương Minh cảm thấy Thư Nhã cũng nên ra ngoài hít thở không khí, thả lỏng một chút. Bây giờ chuyện kia đã giải quyết xong, không sợ có người gây phiền phức cho bọn họ.

“Tôi đi chuẩn bị xe” Dương Minh muốn ra ngoài, Lao Feng tự nhiên là nhân vật đi theo. Mặc dù hắn trước mặt người khác lại là kẻ hô một tiếng bao người nghe theo.

Dương Minh gật đầu không từ chối. Nếu mình cứ mãi khách sáo với Lao Feng sẽ khiến y cảm thấy áp lực, cho rằng mình không thật tâm thu y làm đệ tử. Cho nên Dương Minh dứt khoát không thèm để ý. Chỉ có thể để Lao Feng làm tròn nghĩa vụ đệ tử thì y mới yên tâm.

Chiếc xe ba khoang Bentley sang trọng ra khỏi trang viên của Lao Feng. Người lái xe chính là Lao Feng, ngồi bên cạnh y là vợ. Mà Dương Minh, Vương Tiếu Yên và Thư Nhã ngồi phía sau xe.

“Dương Minh, người lái xe đằng trước là người gia tộc Feng?” Vừa nãy có mặt Lao Feng nên Thư Nhã định hỏi lại thôi. bây giờ chỉ có mấy người ở đằng sau nên Thư Nhã có thể hỏi Dương Minh.

“Đúng thế, y là tộc trưởng Lao Feng” Dương Minh gật đầu nói: “Người anh nói chính là y. Sau này em ở Châu Âu gặp bất cứ phiền phức gì cũng có thể tìm y, không cần khách khí”

“Hả, thật là ông ta?” Thư Nhã giờ phút này nghe thấy Dương Minh khẳng định như vậy không khỏi giật mình. Nàng dù như thế nào cũng không ngờ tộc trưởng gia tộc Feng cao cao tại thượng lại làm người lái xe cho Dương Minh.

“Không có gì đáng kinh ngạc cả, không nghe thấy y gọi em là Thư sư nương sao?” Dương Minh cười nói: “Y là đệ tử của anh, vợ của y cũng vừa mới bái anh làm sư phụ, sau này em mà khách khí với y, y lại cảm thấy anh muốn đuổi y vậy. Cho nên em tuyệt đối không nên để y cảm thấy lo lắng”

“Hì hì ...” Thư Nhã nghe Dương Minh nói như vậy liền che miệng cười hì hì. Dương Minh càng lúc càng thần bí. Mặc dù mình biết nhiều chuyện của Dương Minh nhưng mấy việc này thì nàng không biết.

Nếu như sớm biết Dương Minh quen Lao Feng, như vậy nàng căn bản không cần tham gia tiệc rượu hôm nay.

“Anh còn gì không nói với em không?” Thư Nhã hỏi Dương Minh.

“Việc nhỏ thì nhiều lắm. Hay là em không làm ngôi sao nữa, ở lại bên cạnh anh. Đến lúc đó em sẽ biết tất cả mà” Dương Minh cười cười mà nói.

“Cái này sợ là không được rồi. Nếu như không làm cũng cần có quá trình” Thư Nhã có chút bất đắc dĩ thở dài nói: “Cho em một chút thời gian, tin em. Em sẽ rời khỏi giới giải trí mà”

“Ừ, anh hiểu’ Dương Minh gật đầu. Hắn cũng biết nhân vật công chúng như Thư Nhã không phải muốn rời khỏi là rời khỏi được ngay, dù như thế nào cũng phải có một giai đoạn chuyển giao.

Lao Feng mặc dù rất nổi tiếng nhưng không nhiều người đã từng gặp y. Hơn nữa những người này đều là người trong giới thượng lưu. Mà bây giờ Lao Feng lại như một lão già bình thường đi cùng vợ ở trên đường. Hai người như đôi vợ chồng trung niên không có gì đặc biệt cả.

Mà Dương Minh lại ôm Vương Tiếu Yên và Thư Nhã đi trước, trông hắn rất giống một tên thiếu gia, nhưng thật ra cũng không có gì ngạc nhiên. Phải biết rằng khi trời tối thì trên đường có không ít tên thiếu gia trái ôm phải bế như Dương Minh.

“Đã lâu không có cảm giác bình thường như thế này” Lao Feng thở dài một tiếng cầm tay vợ đi tới trước. bình thường mỗi khi ra khỏi nhà không cả một đội xe thì là có rất nhiều bảo vệ, y không hề có cảm giác tự do nào cả.

“Đúng thế, thì ra cảm giác yên lặng lại thích như thế này” qư cũng đã nhiều năm không có cảm giác nhẹ nhàng như thế này. Sau khi gả cho Lao Feng, cô gần như không có cuộc sống này.

“Ha ha, chẳng qua cũng chính là đi theo sư phụ và Vương sư nương thì mới có được cảm giác an toàn như thế này. Ở cạnh hai người đó thì một đội bảo vệ cũng không bằng” Lao Feng có chút đắc ý mà nói.

Dương Minh và Vương Tiếu Yên thật ra không cần hóa trang. Nhưng Thư Nhã là nhân vật của công chúng nên lúc này không thể không đeo chiếc kính râm to che nửa khuôn mặt. chẳng qua như vậy cũng không giấu được vẻ xinh đẹp của nàng. Khi đi trên đường có không ít tên trẻ tuổi đưa mắt nhìn.

“Dương Minh ... anh nhìn người kia xem” đột nhiên Vương Tiếu Yên đi bên cạnh Dương Minh liền véo véo tay hắn, nhẹ nhàng nói.

Thực ra không cần Vương Tiếu Yên nhắc thì Dương Minh cũng chú ý thấy. Ở cách mấy người không xa có một người đàn ông áo đen, người này không ngờ lại là Charles mà bọn họ đã gặp ở Tùng Giang.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 118

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự