Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1175 Chương 1135 Sư môn (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2518 chữ · khoảng 9 phút đọc

Coi như là người Trung Quốc cũng không dễ dàng gọi ở tình huống này, huống chi là Lao Feng. Mark muốn điên lên. Hắn không rõ tin tức này sao lại truyền được ra ngoài, đám phóng viên này sao lại biết. Nhưng hắn biết một điểm đó là tin này ngày mai mà xuất hiện trên báo và mạng thì chức Thị trưởng của hắn coi như kết thúc.

Trên trán không ngừng đổ mồ hôi lạnh, Mark không thể không xua tay nói: “Tôi bây giờ phải đi xem tình hình con tôi, có chuyện gì để sau hãy nói”

“Vậy là ngài thừa nhận chuyện trước đó là thật?” phóng viên không chịu bỏ qua cho Mark.

Mark không thèm để ý đến đám phóng viên mà vội vàng đi đến bệnh viện. Vì thế phóng viên liền ghi vào sổ là thị trưởng Mark đã tỏ vẻ cam chịu trước sự thật.

Thấy con mình nằm trong phòng xác lạnh như băng, Mark đúng là muốn điên lên. Chẳng lẽ mình đã sai, tất cả đều do mình tạo thành?

Cùng lúc đó phó Thống đốc bang cũng chạy đến bệnh viện. Nhưng rất bất hạnh là hắn gặp phải đám phóng viên bên ngoài bệnh viện nên bị hỏi đủ loại vấn đề.

Chẳng qua câu hỏi đã trở thành: “phó Thống đốc bang, là ngài sai thị trưởng Mark làm như vậy phải không?” Điều này làm phó Thống đốc bang rất tức giận.

“Phó Thống đốc bang, tôi bây giờ nên làm như thế nào?” Thấy phó Thống đốc bang ở trong phòng xác, Mark như thấy hy vọng của mình nên vội vàng hỏi.

“Hừ” phó Thống đốc bang rất tức Mark. Con mình chết một cách khó hiểu trong bệnh viện, nếu không phải Grib cũng chết thì hắn đúng là muốn cho thằng Mark này một trận: “Tôi có thể làm gì chứ? Nhiệm vụ quan trọng nhất bây giờ là làm sáng tỏ dư luận, sau đó điều tra nguyên nhân sự cố lần này”

“Nhưng đám phóng viên kia” Mark rất lo lắng với việc này. Dù sao chuyện xấu là do hắn làm, hắn là người thao tác cụ thể. phó Thống đốc bang cũng ám chỉ một chút đối với mà thôi.

“Tôi tìm chút quan hệ xem sao” phó Thống đốc bang mặc dù đang rất đau lòng vì mất con, nhưng có một số việc không thể không xử lý. Hơn nữa hắn tốt hơn Mark. Ít nhất hắn có ba thằng con trai, mà Mark chỉ có một thằng con trai.

Rất không may sáng ngày hôm sau rất nhiều báo chí đều đăng lên trang đầu việc Mark can dự vào chấp pháp của cục Công an dẫn đến con mình bị chết.

Mark ngồi trong phòng làm việc đọc báo và mạng thiếu chút nữa làm bệnh tim tái phát. Mà lúc này tiếng chuông điện thoại lại không ngừng vang lên.

“Roft, anh có chuyện gì?” Mark không nhịn được mà nghe điện.

“Thị trưởng, lần này xảy ra chuyện thì ngài phải cứu tôi. Tôi làm cục trưởng mới được một ngày cũng không muốn lập tức mất chức. Nhà của tôi còn mấy đứa con cần phải nuôi, tôi không thể không có việc. Dù ngài giúp tôi một chút, tôi làm một nhân viên cảnh sát bình thường cũng được” Roft thực ra chẳng có năng lực gì ngoài việc nịnh bợ. Khi hắn đọc tin tức trên mạng liền biết mình xong đời rồi. Cho nên hắn vội vàng gọi điện tới cho Mark.

Roft không biết là bây giờ chỗ dựa của hắn cũng không thể tự bảo vệ mình, đâu còn thời gian lo cho hắn? Quả nhiên Mark chỉ nói vài câu lấy lệ: “Được rồi, tôi đã biết. Không có vấn đề gì đâu”

“Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi” Roft tín nhiệm một cách mù quáng vào Mark.

Mark vốn còn ôm một tia hy vọng nhưng thực tế thì áp lực bên ngoài quá lớn, rất nhiều người dân gọi điện đến Văn phòng thành phố hỏi về chuyện này. Rất nhiều người lúc đầu bỏ phiếu ủng hộ Mark cũng hô to là mắc lừa. Trên mạng còn xuất hiện diễn đàn phản đối Mark, đòi tiến hành cách chức Mark.

Dưới áp lực như vậy, Mark không thể không làm đơn xin từ chức, hắn không thể tiếp tục làm Thị trưởng. Trong hội nghị đã thông qua đơn xin từ chức của Mark, cũng đã bỏ phiếu quyết định Locke làm Thị trưởng.

Roft cũng mất chức theo. Giấc mơ trở thành nhân viên bình thường của hắn không thể thực hiện, hắn cùng Mark bị cơ quan điều tra mang đi.

Mà Chase Norton lại một lần nữa quay lại chức cục trưởng.

Tất cả chỉ trong vòng một ngày là kết thúc. Dương Minh mặc dù không hiểu mấy về chính trị, chẳng qua hắn vẫn thấy một điểm đó là toàn bộ đều theo ý của Lao Feng. Thậm chí Lao Feng chỉ hơi ám chỉ một chút mà thôi, tất cả đều có tay chân bên dưới đi làm.

Cùng mất chức còn có phó Thống đốc bang, chẳng qua ai lên thì Dương Minh không quan tâm. Nhưng hắn không cần suy nghĩ cũng dám khẳng định là người của Lao Feng.

Mark lần này coi như cửa nát nhà tan. Chẳng những mất chức Thị trưởng, thằng con trai Grib cũng đã chết. Chẳng qua hắn chẳng có biện pháp gì. Nhất là sau này hắn nghe được có người ám chỉ mình đắc tội gia tộc Feng, hắn chỉ biết oán trời mà thôi.

Lúc này Thư Nhã đã tỉnh lại, nàng nằm trên giường xem thời sự. Dương Minh lúc này đang ngồi cạnh nàng. Vương Tiếu Yên biết ý đi ra ngoài.

“Kẻ muốn hại em đã bị báo ứng” Dương Minh chỉ vào màn hình Tv mà nói.

“Hả? Grib và Jess đều chết khi chữa trị?” Thư Nhã mở to đôi mắt, khó hiểu hỏi: “Sao hai người bọn chúng đều chết?”

“Không chết còn giữa lại làm gì?” Dương Minh thản nhiên nói: “Dám làm hại người của anh, anh cũng sẽ không bỏ qua cho chúng”

“Anh cũng có thế lực ở đây ư?” Thư Nhã không ngu. Grib và Jess nếu bị chết trong điều trị mà không phải bị người ám sát, điều này nói rõ Dương Minh rất có thế lực ở đây. Nếu không thì hắn không thể làm ra kết quả này.

Mà từ chuyện bố của Grib và Jess mất chức có thể thấy thế lực của Dương Minh không hề nhỏ.

“Coi như có một chút, sau này em đi công diễn ở các nơi khác thì nói với anh trước. Anh sẽ bố trí giúp em, như vậy sẽ không bị ai ức hiếp”

Dương Minh nắm tay Thư Nhã mà nói: “Nếu lần này không có anh, em xảy ra chuyện thì anh sẽ như thế nào?”

Thư Nhã nghĩ đến việc này đúng là vẫn sợ. Đây là lần đầu tiên nàng sang Châu Âu công diễn. Trước kia có ảnh hưởng của ông bố nên không xuất hiện chuyện gì. Qua lần này Thư Nhã cũng hiểu rõ sự khổ sở của một ngôi sao.

“Em biết rồi” Thư Nhã buồn bã nói: “Sau này em đều nói cho anh biết”

“Nếu quá vất vả thì em đừng làm ngôi sao nữa. Em ở nhà hát cho mọi người nghe là được mà. Dù sao cũng không thiếu người nghe” Dương Minh cười nói.

“Cô gái lúc trước ... là ai vậy? Sao trước đây em không thấy?” Thư Nhã nghe Dương Minh nói như vậy liền đỏ mặt. nàng đột nhiên nghĩ đến mình là người phụ nữ của Dương Minh nên hỏi.

“Ha ha, cô ấy là một người cộng tác của anh” Dương Minh không giấu thân phận của Vương Tiếu Yên với Thư Nhã. Không biết tại sao trước mặt Thư Nhã, Dương Minh không muốn giấu diếm.

“Thật sự chỉ là cộng tác ư?” Thư Nhã tự nhiên không quá tin, hơn nữa từ ánh mắt mà Vương Tiếu Yên nhìn Dương Minh, Thư Nhã mẫn cảm nhận ra một vài thứ.

“Ách” Dương Minh ngẩn ra một chút. Hắn không ngờ Thư Nhã quan sát giỏi như vậy. Sau khi Thư Nhã tỉnh dậy thì Vương Tiếu Yên đã ra khỏi phòng. Chỉ một lát thì Thư Nhã có thể nhận ra cái gì?

“Anh khẩn trương gì chứ?” Thư Nhã nhìn vẻ mặt của Dương Minh lúc này liền cười nói: “Cô ấy đang cùng anh làm nhiệm vụ ư?”

Dương Minh càng thêm kinh ngạc hơn. Dương Minh mặc dù nói Vương Tiếu Yên là cộng tác của mình, nhưng không nói cộng tác về phương diện nào. Vậy mà Thư Nhã có thể đoán ra. Điều này làm Dương Minh vừa ngạc nhiên vừa bội phục.

“Hì hì, anh không cần kinh ngạc như vậy mà, thực ra em cũng chỉ là đoán mà thôi” Thư Nhã thấy Dương Minh kinh ngạc như vậy liền nói: “Anh nếu đến đây bàn chuyện làm ăn thì nhất định sẽ mang theo Trương Tân hoặc Trần Mộng Nghiên. Mà anh mang theo cô ấy, điều này nói rõ một vài vấn đề. Anh không phải đến bàn chuyện làm ăn. Em lại nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp lại đó, cô ấy chắc sẽ giúp gì anh trong việc này? Các người lần này đi giết ai? Không phải là tên Girb đó chứ?”

“Không phải, lúc trước anh phải đến Châu Phi xử lý một chuyện” Dương Minh nói: “Một nước nhỏ ở Bắc Phi, em có thể chưa nghe thấy”

“Nguy hiểm như vậy ư?” Thư Nhã thở dài nói: “Chẳng qua có một cô gái bên cạnh chiếu cố cho anh cũng là chuyện tốt. Dù sao việc này của anh thì bọn em cũng không giúp được gì”

“Em có thể hiểu cho anh là tốt rồi” Dương Minh không ngờ Thư Nhã lại rộng lượng như vậy, không để ý đến chuyện giữa mình và Vương Tiếu Yên.

Thực ra nếu nói Thư Nhã không để ý gì là không thể, dù sao phụ nữ luôn ghen ghét và ích kỷ mà. Nhưng nàng đã nhiều năm không ở bên Dương Minh, căn bản không chăm sóc gì được cho Dương Minh. Nhất là Dương Minh thường xuyên chạy quanh thế giới, nếu có một người phụ nữ ở bên chiếu cố, điều này cũng làm Thư Nhã bớt lo lắng hơn.

“Cái này có gì mà hiểu hay không chứ?” Thư Nhã cười nói: “EM không phải là loại con gái ghen tuông mù quáng mà. Đưa em đi gặp cô ấy chứ?’

“Bây giờ ư? Em đã khỏe chưa vậy?” Dương Minh có chút lo lắng mà nhìn Thư Nhã.

“Em đâu có bị bệnh gì. Chỉ uống chút thuốc ngủ mà thôi. Chẳng những không khó chịu mà còn ngủ rất ngon, rất thoải mái” Thư Nhã ưỡn ưỡn lưng sau đó nói: “Mấy ngày này đến đây do chênh lệch mũi giờ nên em khó ngủ. Lần này thì hay rồi, em có thể ngủ ngon lành”

“Vậy đây là chuyện tốt của bọn chúng ư?” Dương Minh cười nói: “Sớm biết như vậy thì anh tha cho chúng rồi”

“Ai, người đã chết rồi mà anh còn nói như vậy, đúng là xấu” Thư Nhã cũng không nghĩ quá nhiều chuyện Dương Minh giết người. Dù sao hai tên kia muốn làm hại nàng, Dương Minh giận mới vậy. Hơn nữa tay chân của bố Thư Nhã cũng có đám hắc đạo, nên bình thường Thư Nhã cũng có thể tiếp xúc một chút tin tức.

“Anh đi gọi Yên Yên cho em nhé?” Dương Minh chần chờ một chút rồi nói.

“Vâng” Thư Nhã gật đầu nói: “Anh đi đi”

Dương Minh đứng dậy ra khỏi phòng Thư Nhã. Hắn không biết Thư Nhã tại sao lại vội vàng tìm Vương Tiếu Yên như vậy, chẳng qua hắn vẫn dựa theo lời nàng mà làm.

“Sao rồi?” Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh đi ra liền vội vàng chạy đến hỏi thăm.

“Không có gì, chẳng qua Tiểu Nhã nói muốn gặp em” Dương Minh cảm thấy mình nói có chút xấu hổ.

“Gặp em, gặp em làm gì?” Vương Tiếu Yên có chút sửng sốt mà hỏi.

“Anh cũng không biết. Em vào đi. Tiểu Nhã biết quan hệ giữa hai chúng ta, em không cần phủ nhận. Đúng, đừng có cãi nhau đấy” Dương Minh dặn một câu.

“Cãi nhau gì chứ? Anh nghĩ em là người như thế nào?” Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh rồi đi vào trong phòng.

Về phần hai người nói gì thì Dương Minh có thể dùng dị năng nhìn thấy, nhưng hắn không làm như vậy. Đôi khi cho mấy nàng không gian tự do sẽ tốt hơn. Chuyện gì mình cũng biết thì chẳng phải mất niềm vui của cuộc sống sao?

Dương Minh đi ra ngoài phòng khách thì thấy Lao Feng và vợ đang xem Tv. Dương Minh nhìn thì thấy không ngờ là phim Anh Hùng Xạ Điêu, hơn nữa còn là bản kinh điển năm 1983.

Dương Minh không biết bộ phim này có thuyết minh tiếng Anh hay không, chẳng qua Lao Feng rất giỏi tiếng Trung Quốc, có thể hiểu tiếng Trung Quốc là chuyện không có gì ngạc nhiên cả.

Lao Feng xem rất hưng phấn, nhưng vợ lại không có hứng thú gì với phim đánh nhau. Hơn nữa cô không hiểu mấy tiếng Trung Quốc nên chỉ ngồi cùng xem với Lao Feng mà thôi.

“sư phụ, Thư sư nương không sao chứ?” Lao Feng từ miệng Vương Tiếu Yên mà biết quan hệ giữa Dương Minh và Thư Nhã, cũng hiểu rõ tại sao lúc ấy Dương Minh lại tức như vậy. Cho nên Lao Feng quyết định đã làm phải làm đến cùng, giết chết hai thằng kia cùng với việc khiến bố chúng mất chức.

Chẳng qua Lao Feng rất khâm phục Dương Minh. Ngôi sao Thư Nhã không ngờ là một trong số tình nhân của sư phụ, bảo sao sư phụ lại nhiệt tình với ngôi sao này như vậy.

Đã gọi Vương Tiếu Yên là sư nương, Lao Feng thấy việc gọi Thư Nhã như vậy cũng có chút khó xử. Gọi là sư nương thì không biết chừng là làm loạn, người không biết nghe thấy sẽ như thế nào? Nhưng nếu không gọi là sư nương thì lại tỏ vẻ không tôn trọng. Vì vậy Lao Feng suy nghĩ rất nhiều mới xác định việc thêm họ ở đằng trước. Vì vậy biến thành Vương sư nương và Thư sư nương.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 88

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự