Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1156 Chương 1122 Buổi biểu diễn ở châu Âu. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1572 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Không thành vấn đề, cái này để tôi lo!" Kars vội nói : "Sau này ngài cứ yên tâm, Hoàng gia có chuyện gì, cứ đến gặp tôi, tôi sẽ ra mặt giải quyết cho"

"Haha, có những lời này của ông là được rồi!" Dương Minh cười cười, xem ra về sau Hoàng gia có thể sống tốt tại đây rồi, không bao giờ phải sợ hãi nữa.

"Chỉ là một cái nhấc tay thôi à, cho dù không có tôi, thì Dương tiên sinh vẫn có thể đối phó được mà" Kars cũng cười nói. Xem ra bây giờ quan hệ của mình và Dương Minh cũng tiến triển không tệ, nếu như có khả năng, thì Kars vẫn muốn tiếp tục như vậy mãi.

Nhưng mà dù sao thì Dương Minh cũng không thể ở mãi châu Phi được, chỉ cần có những lời này của Kars thì Dương Minh cũng yên tâm hơn.

Hai người trò chuyện với nhau cũng vui vẻ, buổi tối, Kars mở tiệc chiêu đãi Dương Minh, Vương Tiếu Yên và đám người Lý Cường, tuy rằng ở đây chiến loạn nhiều, vật chất thiếu thốn, nhưng mà bữa tiệc vẫn khá là phong phú.

Chỉ là, rau quả ở đây thì ít, thịt cá thì lại nhiều, đại khái là có vẻ như bởi vì ở đây không trồng rau được, toàn là nhập từ nước ngoài vào.

"Dương tiên sinh, mong rằng chúng ta kết bạn lâu dài, cuộc sống sau này sẽ hợp tác vui vẻ" Lúc này mặt của Kars đã rất hồng rồi, có lẽ ông sẽ là một vị tướng nắm chính quyền nước X lâu nhất, nếu như vẫn có thể hợp tác với Dương Minh, thì ông ta vẫn có thể ngồi trên cái ghế tổng thống này.

Ngoài ra, sau này có thể bỏ hai chữ tướng quân rồi,chính thức trở thành tổng thống! Kars nghĩ đến đây, hai mắt vui đến nổi híp lại luôn.

Kars đã uống rất nhiều rượu, nhưng mà Dương Minh vẫn chưa thấm vào đâu, trong một quốc gia chiến loạn như vậy, Dương Minh phải luôn giữ tỉnh táo, Kars cũng không ép buột, dù sao thì ông ta cũng biết thân phận của Dương Minh, đại khái là Dương Minh không muốn để rượu bia làm ảnh hưởng đến năng lực.

Nhưng mà, Dương Minh cũng không hạn chế Lý Cường, để cho hắn ta đối ẩm với Kars. Bữa tiệc cũng khá là vui vẻ, mọi người đều rất vui, nhất là Kars, nằm ngủ mà miệng vẫn cười.

Sáng ngày hôm sau, Lý Cường dẫn người đến nhận hai mỏ vàng và một mỏ kim cương, việc này cũng không cần Dương Minh quan tâm, đám người Lý Cường có thể tự làm được.

Dưới sự thúc dục của Lao Feng, Dương Minh và Vương Tiếu Yên đành phải lên đường đến châu Âu, tuy rằng lần này Dương Minh và Vương Tiếu Yên không có hộ chiếu hợp pháp, nhưng mà đối với Lao Feng, những thứ này không có vấn đề.

Ai dám đến kiểm tra khách của Lao Feng? Thậm chí là lúc thuyền của Lao Feng cập bến, những nhân viên ở đây đều bỏ hết mọi công việc, chạy ra ngoài, xếp thành hai hàng nghênh đón Lao Feng.

Tổng giám đốc cảng cũng đã nhận được thông báo, đã ra đứng cùng với nhân viên của mình, mang theo cái bụng phệ của mình, đứng phát biểu với mọi người : "Một lát nữa mọi người phải tỉnh táo một chút,chiếc thuyền của tộc trưởng gia tộc Feng cập bến, chính là vinh quang của bến tàu chúng ta, nếu Lao Feng tiên sinh hài lòng, thì chủ tịch sẽ khen thưởng chúng ta, nhưng nếu Lao Feng tiên sinh không hài lòng, thì tất cả mọi người bao gồm cả tôi, đều phải cuốn gói rời đi! Có nghe không?"

"Nghe rồi!" Những người nhân viên đều đồng lòng trả lời, bọn họ ít nhiều gì cũng biết về gia tộc của Lao Feng, tuy rằng gia tộc Feng không phải là lãnh đạo trực tiếp của bọn họ, nhưng mà gia tộc này chính là cổ đông lớn của bến cảng, ngay cả chù tiền cũng phải cúi đầu trước người của gia tộc Feng, cho nên tộc trưởng của gia tộc Lao Feng đương nhiên là càng quan trọng hơn.

Không ai dám chậm trễ, hưng phấn đứng ở bến tàu, đơi thuyền của Lao Feng cập bến.

"Còn nữa, nghe nói Lao Feng tiên sinh có một vị khách quan trọng, các người cần phải biểu hiện tốt hơn, đừng làm cho vị khách của Lao Feng tiên sinh không vui!" Tổng giám đốc nhắc nhở.

Vừa dứt lời, thì đã có tiếng còi tàu từ xa truyền đến, ông giám đốc liền hối mọi người lẹ lên, nghiêm túc đứng thành hàng.

"Sư phụ, sư mẫu, đây là quê hương của con, thấy thế nào?' Lao Feng đứng trên boong tàu, lấy lòng với Dương Minh và Vương Tiếu Yên.

"Ừ, cũng không tệ, không khí tốt lắm" Dương Minh nói, quả thật ở đây tốt hơn ở nước X nhiều, không nhiều khói lửa.

" Tộc trưởng, bến cảng chuẩn bị tốt rồi, bây giờ có thể cập bến, hay là ở trên thuyền ngắm cảnh biển ?" Lex thấy Lao Feng đang nói chuyện với Dương Minh và Vương Tiếu Yên, không dám tùy tiện, cho nên mới hỏi.

"Sư phụ, sư mẫu, người thấy thế nào?" Lao Feng không biết ý tứ của Dương Minh thế nào, nên hỏi.

"Đương nhiên là cập bến rồi, phong cảnh ở đây tuy rằng đẹp, nhưng chưa đến nổi làm mất ăn mất ngủ" Dương Minh cười nói.

Lex vội vã trở về dặn dò mọi người chuẩn bị cập bến.

Dương Minh, Vương Tiếu Yên và Lao Feng dùng lối đi khách VIP của bến cảng để đi vào, không đi cùng những người khác, bởi vì, đi vào bằng lối này thì không ai dám kiểm tra Dương Minh và Vương Tiếu Yên cả, do đó có thể thấy được lực ảnh hưởng của Lao Feng rồi. Dương Minh cũng tự nhận rằng bản thân hắn không thể dùng một tay che trời tại Tùng Giang như vậy được.

Mà Lao Feng thì danh chính ngôn thuận mang theo hai người nhập cư trái phép lên bờ, không có ai dám đến kiểm tra.

Ra khỏi cảng, có một chiếc Bingley đang đợi, loại xe này trên thế giới chỉ có hai mươi chiếc, mà giá cả cũng không hề rẻ chút nào, khoảng hai triệu bảy trăm ngàn bảng Anh thôi à, mà lại thấy một chiếc ở đây, đủ để thấy thế lực của Lao Feng lớn như thế nào rồi.

Xe chậm rãi khởi động, qua khỏi khu náo nhiệt, sau đó chạy về hướng ngoại ô, Lao Feng cũng là người thích yên tĩnh, cho nên sẽ không ở trong thành phố náo nhiệt.

Dù sao thì muốn mua sắm hay làm gì đều có người khác làm, Lao Feng cũng không cần phải ra ngoài, cho nên ở đâu cũng thế mà thôi, nhưng mà không khí tại ngoại ô tốt hơn, yên tĩnh hơn, thích hợp để luyện võ/

Đi qua một nông trại, chiếc xe quẹo vào một đường nhỏ, trên đường có một cái bảng viết rất rõ, đây là đất tư nhân, không được phép thì cấm vào.

Hai bên đường nhỏ bốn phía đều là cánh đồng hoang vu, xuyên qua cửa sổ có thể thấy được rất nhiều người đang làm vườn, đây cũng thuộc về lãnh địa riêng của gia tộc Feng.

Đi đến phía trước nữa, thì thấy một nông trường nhỏ, cũng có trồng một số rau dưa và hoa quả. Nhìn thấy cuộc sống như vậy làm cho Dương Minh cũng ảo tưởng.

Nếu có một ngày, mình cũng có thể giống như Lao Feng, có một trang viên tư nhân như vậy, nếu như nói cho Lao Feng biết, ông ta nhất định sẽ bỏ vốn ra giúp Dương Minh xây một trang viên, nhưng mà đây không phải là ý muốn của Dương Minh.

Dương Minh muốn thông qua nỗ lực của bản thân để thực hiện tất cả, mà kế hoạch tại châu Phi lần này, là bước đầu tiên. Nếu như có thể tiến hành thuận lợi, thì nguyện vọng của mình sẽ không còn gặp nhiều khó khăn.

Bên ngoài trang viên, có thế thấy được nhiều người hầu và người làm công, khi xe của Lao Feng đi qua, bọn họ đồng loạt bỏ hết việc trong tay xuống, đứng thẳng lưng dậy, chỉnh tề ngay ngắn chờ xe của Lao Feng đi qua.

Nhưng mà, khi vào bên trong trang viên lại thấy rất ít người hầu cùng người làm công, có lẽ là do Lao Feng muốn yên tĩnh, không muốn bị người khác quấy rối.

Nhất là Lao Feng còn muốn luyện võ, ông ta không thích bị người nhìn, sợ những người hầu này sẽ học lén võ nghệ của mình, cho nên trong biệt thự chỉ có lão quản gia và mấy người hầu thôi, ngoài ra không cho phép người khác tùy tiện ra vào

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự