Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1148 Chương 1118 Hoàng Nhạc Nhạc thỏa hiệp. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1576 chữ · khoảng 5 phút đọc

Cho nên, sau khi nghĩ đến vấn đề then chốt xong, Hoàng Vinh Thiên liền thay đổi suy nghĩ, cũng không muốn ủng hộ phương pháp được ăn cả ngã về không của cha nữa. Nhưng mà bây giờ ra cha đã quá cố chấp rồi, hơn nữa còn làm nghiêm trọng hóa vấn đề lên. Lớp trẻ bây giờ có một cách suy nghĩ khác so với người của thế hệ trước, người của thế hệ trước đều thích phô trương mặt mũi ra, nhưng mà Hoàng Vinh Thiên du học từ Mỹ trở về, cho nên cũng không coi trọng mấy cái thứ ảo ảo đó. Sợ rằng một mình mình không thể khuyên can được, Hoàng Vinh Thiên liền gọi điện cho em trai, kêu Hoàng Vinh Tiến chạy về nhà, có chuyện quan trọng cần thương lượng.

"Đại ca, sao vậy? Em đang cùng bạn tổ chức một buổi đấu giá, dự định đem đồ của em ra bán một phần, giảm bớt áp lực kinh tế cho gia đình!" Hoàng Vinh Tiến nói.

Nghe em trai nói xong, Hoàng Vinh Thiên có chút cảm động, dù sao trước giờ em trai hắn đều không quan tâm đến công việc làm ăn của gia tộc, chỉ trầm mê vào bảo vật mà thôi, nhưng mà không ngờ lúc gia tộc gặp nạn, hắn cũng đứng ra, bán đi những món đồ yêu dấu.

"Vinh Tiến, em khoan bán mấy món đồ của em đi, cho dù có bán, cũng không kiếm được bao nhiêu tiền, nhanh về nhà thảo luận đại sự đi!" Hoàng Vinh Thiên nói : "Cha chuẩn bị lấy tiền của Nhạc Nhạc, tiếp tục đầu tư vào mỏ vàng bên châu Phi, anh muốn dùng số tiền này để củng cố lại công việc làm ăn, nhưng mà cha không chịu nghe, cho nên anh mới gọi cho em, để em về khuyên!"

"A! Tiền của Nhạc Nhạc sao có thể dùng để đầu tư mỏ vàng? Cái này không phải nói giỡn chứ?" Hoàng Vinh Tiến tức giận nói : "Anh chờ một chút, em lập tức về ngay!"

"Ừ, em về nhanh đi, đừng lâu quá, sợ cha không chờ được, tự mình đi gặp Nhạc Nhạc!" Hoàng Vinh Thiên nói.

"Được, em hiểu rồi, em trở về ngay" Hoàng Vinh Tiến cúp điện thoại, rồi nói chuyện với bạn mình, bảo rằng ở nhà có chuyện, rồi vội vã lái xe về nhà. Cũng may đều đang ở Singapo, không xa nhà, chứ nếu không thì sẽ cản không kịp.

Hoàng Nhạc Nhạc đang buồn chán muốn chết, mỗi ngày chỉ có một việc làm duy nhất chính là chơi Bubble, hoặc là các trò webgame khác, nàng cũng không biết ngày tháng như vậy sẽ kết thúc khi nào, ở trong lòng nàng, nàng chỉ hy vọng Dương Minh có thể nhanh chóng giải quyết chuyện này.

"Nhạc Nhạc!" Hoàng Vinh Thiên đi vào phòng của Hoàng Nhạc Nhạc, nhìn thấy em gái đang chơi game, bất đắc dĩ thở dài, trải qua một khoảng thời gian này, hắn cũng hiểu được Hoàng Nhạc Nhạc cũng có chút đau khổ.

"Đại ca" Hoàng Nhạc Nhạc ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hoàng Vinh Thiên, kêu lên một tiếng, rồi lại tiếp tục chơi game.

"Nhạc Nhạc, cha vừa tìm anh, ý của ông là muốn lấy tiền của em ra, đầu tư vào mỏ vàng ở nước X" Hoàng Vinh Thiên ngồi xuống ghế, nói.

"Không được, em sẽ không đem tiền đầu tư mỏ vàng đâu" Hoàng Nhạc Nhạc cự tuyệt mà không ngẩng đầu lên, nói : "Đại ca, nếu anh muốn khuyên em, thì đừng nên tốn sức nữa"

Hoàng Vinh Thiên cũng cảm giác được, trong khoảng thời gian này, quan hệ của Hoàng Nhạc Nhạc và hắn đã có chút bất hòa. Tuy rằng hai người không cùng một mẹ sinh ra, nhưng mà nói như thế nào thì cũng là anh em, hơn nữa Nhạc Nhạc còn là con gái nữa, hồi còn nhỏ, Hoàng Vinh Thiên cũng rất yêu thương Hoàng Nhạc Nhạc. Chỉ là sau khi lớn lên, phải bận chuyên của gia tộc, cho nên đã quên cô em gái này, nhất là lần này, càng làm càng sai, làm cho quan hệ anh em trở nên căng thẳng.

"Em gái, em không nên hiểu lầm, kỳ thật chuyện này anh cũng không tán thành" Hoàng Vinh Thiên lắc đầu nói. Hoàng Vinh Thiên lắc đầu nói : "Em gái, thật ra trong khoảng thời gian này, anh cũng hiểu được việc ép em gả cho Lý Thiên Giai thật sự rất quá đáng với em, cho nên đại ca xin lỗi"

"Ơ?" Hoàng Nhạc Nhạc sửng sốt, có chút kinh ngạc ngẩng đầu lên, nhìn Hoàng Vinh Thiên : "Đại ca, anh đang nói thật chứ?"

Nhìn ánh mắt hoài nghi của con gái, Hoàng Vinh Thiên cười khổ thở dài, xem ra hình tượng đại ca của mình trong lòng Hoàng Nhạc Nhạc đã hoàn toàn bị hủy diệt rồi.

"Đương nhiên là sự thật! Vừa rồi anh có khuyên cha, nếu như dùng số tiền này để củng cố lại công ty thì Nhạc Nhạc sẽ đồng ý, chứ còn chuyện đầu tư vào mỏ vàng, chắc là không được đâu! Dù sao loại chuyện mạo hiểm này, chúng ta đã nếm thử một lần, nếu còn muốn thử lần thứ hai, đó chính là kẻ ngu si!" Hoàng Vinh Thiên nói.

"Đại ca, anh nói không sai, nếu dùng số tiền này đầu tư cho tập đoàn thì em sẽ không do dự, nhưng mà đầu tư vào mỏ vàng ở châu Phi, thì em sẽ phản đối" Hoàng Nhạc Nhạc kiên quyết nói : "Hơn nữa, em cũng sẽ không gả cho tên Lý Thiên Giai kia!"

"Chuyện của Lý Thiên Giai, là anh suy nghĩ không chu toàn" Hoàng Vinh Thiên nói : "Trước đó, anh cho rằng em gả vào một nhà giàu, sẽ là tốt cho em, ít nhất là em có thể sống giàu sang, nhưng mà nghĩ lại, em đã có người mình thích rồi, anh cũng không muốn chia rẽ hai đứa. Nhất là khi nghe bạn trai của em lợi hại như vậy, có thành tựu trong giới cờ bạc, nếu như sinh ý của gia tộc tập trung vào trong giới cờ bạc thì cũng có thể xem là một lựa chọn tốt!"

Nghe đại ca khen Dương Minh, Hoàng Nhạc Nhạc cũng cao hứng, sự lạnh lùng đối với đại ca trước kia, cũng không phải do tức giận. Kỳ thật, Hoàng Nhạc Nhạc cũng không có thù ghét gì Hoàng Vinh Thiên cả, chỉ hơi giận một chút mà thôi. Bây giờ đại ca nghĩ thông suốt rồi, hơn nữa cũng đã xin lỗi, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc cũng không tức giận nữa. Hai người đang nói chuyện thì Hoàng Vinh Tiến đẩy cửa vào, nói : "Đại ca, Nhạc Nhạc, rốt cục có chuyện gì?"

"Anh hai!" Hoàng Nhạc Nhạc cùng anh hai Hoàng Vinh Tiến tương đối thân cận hơn, thấy anh hai đã về, nhất thời vui vẻ. Hoàng Vinh Thiên nhìn hai anh em thân thiết, thầm nghĩ, sau này Hoàng Nhạc Nhạc có thân thiết với mình như vậy hay không? Sau khi lớn lên, xem ra mình đã quên mất cảm thụ của em gái rồi. Nghĩ đến đây, Hoàng Vinh Thiên quyết định suy nghĩ cho em gái, không ép nó làm những chuyện nó không thích nữa.

Hoàng Vinh Tiến gật đầu, nhanh chóng ngồi xuống bên cạnh Hoàng Vinh Thiên, sau đó dùng ánh mắt hỏi thăm nhìn hai người.

"Là như vậy, cha dự định dùng số tiền của Nhạc Nhạc để đầu tư cho mỏ vàng ở châu Phi!" Hoàng Vinh Thiên giải thích.

"Vậy anh có khuyên cha chưa?" Hoàng Vinh Tiến nhíu mày : "Nếu như mà mất nữa, không phải là tiêu sao?"

"Thì biết là vậy!" Hoàng Vinh Thiên thờ dài nói : "Anh đã khuyên rồi, nhưng mà cha không nghe, còn kêu anh đi gọi Nhạc Nhạc đến phòng sách, cha muốn tự mình nói chuyện với Nhạc Nhạc. Bây giờ cũng đến lúc rồi, em đã trở về, chúng ta cùng đi đi, chứ để cho cha chờ lâu quá, mắc công cha tự tìm đến Nhạc Nhạc nữa!"

"Vậy chúng ta đi lên lầu đi!" Hoàng Vinh Tiến gật đầu nói : "Nhạc Nhạc, một hồi cha có nói thế nào, em cũng không được đồng ý, không nên lấy tiền ra, biết không?"

"Dạ" Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu, không cần Hoàng Vinh Tiến nói, nàng cũng sẽ không lấy tiền ra một cách đơn giản như vậy, ba người cùng đi lên lầu, đến phòng sách của cha, gõ cửa, liền nghe được giọng nói của cha : "Mời vào"

Hoàng Hiếu Phương nhìn thoáng qua Hoàng Vinh Thiên, rồi thấy Hoàng Vinh Tiến, và Hoàng Nhạc Nhạc ba người cùng vào, nhất thời có chút kỳ quái : "Vinh Tiến cũng về sao?"

"Dạ, vừa mới về, nghe nói có chuyện cần thương lượng, cho nên đi theo" Hoàng Vinh Tiến nói.

Hoàng Hiếu Phương gật đầu nói : "Lần này quả thật là đại sư, liên quan đến sinh tử tồn vong của Hoàng gia chúng ta

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 79

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự