Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1147 Chương 1117 Quyền sở hữu mỏ vàng. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1406 chữ · khoảng 5 phút đọc

"Lý tiên sinh à, xin chào, xin chào!" Hoàng Hiếu Phương vội nói : "Gọi điện thoại đến, có chuyện gì sao?"

"Mỏ vàng bên nước X, không biết ông đã suy nghĩ thế nào?Tướng quân Kars nói, nếu không giao tiền, thì sẽ thu về!"

"A!" Hoàng Hiếu Phương cả kinh : "Bên kia muốn thu về? Cái này nên làm sao bây giờ!" Lý Chí Thành nghe Hoàng Hiếu Phương nói xong, liền khẳng định được, người bên kia không phải là người của Hoàng gia rồi, nếu không thì Hoàng Hiếu Phương cũng không có phản ứng như vậy.

"Nhanh gom góp tài chính chứ sao" Lý Chí Thành nói : "Còn nữa, chuyện của Nhạc Nhạc thế nào?"

"Bên này tôi đã nắm chặt rồi, ông cứ yên tâm! Tôi lập tức đi khuyên bảo Nhạc Nhạc ngay... nhưng mà chuyện tài chính, ông xem..." Hoàng Hiếu Phương nói.

"Chuyện tài chính, tôi cũng bất lực rồi, ông cũng biết, sản nghiệp của Lý gia rất rộng, muốn gom tài chính lại cũng không phải dễ dàng, cho nên, ông phải tự nghĩ biện pháp thôi!" Lý Chí Thành nói.

"Lẽ nào không có một chút cho chúng tôi?" Hoàng Hiếu Phương hoảng lên, thầm nghĩ, cái gì thế này? Không chỉ muốn con gái của ta làm con dâu ông, mà còn muốn một nửa quyền sở hữu mỏ vàng, bây giờ lại không đưa ra một phân tiền nào, loại chuyện tốt như vậy ông cũng có thể nghĩ ra được à!

"Sợ rằng không được!" Lý Chí Thành bây giờ quyết định ăn tươi nuốt sống Hoàng Hiếu Phương, cho nên không buông tha.

"Được rồi, tôi sẽ nghĩ biện pháp!" Hoàng Hiếu Phương bất đắc dĩ nói, ông thật sự không thể từ bỏ mỏ vàng bên châu Phi, nếu mà như vậy thì Hoàng gia sẽ không còn mặt mũi gì.

"Ừ, ông làm lẹ lên, thời gian không đợi người đâu, đừng để đến lúc tướng quân Kars thu hồi mỏ vàng, lúc đó thì cái gì cũng chậm hết rồi!" Thật ra, Lý Chí Thành cũng rất sốt ruột, ông ta cũng không muốn mất đi một cơ hội kiếm tiền như vậy.

"Tôi hiểu rồi!" Hoàng Hiếu Phương thở dài, cúp điện thoại, dù rất tức giận với cách làm của Lý Chí Thành, nhưng người dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Muốn đứng vững ở nước X, không mượn thế lực của Lý gia là không được. Nghĩ đến đây, Hoàng Hiếu Phương bất đắc dĩ gọi con trai lớn là Hoàng Vinh Thiên vào trong phòng sách.

"Cha, cha tìm con?" Hoàng Vinh Thiên đang muốn đi đến công ty, nhưng lại được lão quản gia thông báo, lão gia chờ hắn trong phòng sa1hc, cho nên Hoàng Vinh Thiên vội vã cởi áo khoác ra, đi vào trong phòng sách.

"Ừ, có chuyện muốn thương lượng với con" Hoàng Hiếu Phương nghiêm túc nói.

"Chuyện gì vậy cha?" Hoàng Vinh Thiên ngồi đối diện cha, kính cẩn nói.

"Chuyện bên châu Phi, chuyện mỏ vàng!" Hoàng Hiếu Phương nói : "Vừa rồi gia chủ của Lý gia Lý Chí Thành gọi điện đến, nói cho cha biết, nếu không giao tiền thuê thì tướng quân Kars sẽ thu hồi mỏ vàng!"

"A!" Hoàng Vinh Thiên nghe xong lập tức cả kinh, hô lớn : "Bên kia muốn thu hồi lại? Hiệp ước của chúng ta trước kia trở thành phế thải?"

"Đúng là vậy..." Hoàng Hiếu Phương cười khổ nói : "Bên kia mỗi lần thay đổi chính quyền, là những hiệp ước cũ đều vô dụng!"

"Nhưng mà bây giờ tập đoàn đang rất khó khăn, căn bản là không thể trả tiền thuê được! Hơn nữa, bây giờ chúng ta còn đang nợ ngân hàng!" Hoàng Vinh Thiên nói.

"Ở chổ Nhạc Nhạc không phải có tiền sao..." Hoàng Hiếu Phương liền nghĩ đến bốn mươi tỷ bồ tệ trong tay Hoàng Nhạc Nhạc.

"Tiền trong tay của Nhạc Nhạc, có khả năng lấy sao?" Hoàng Vinh Thiên cười khổ nói : "Cha, cha đừng làm khó em gái..."

"Vinh Thiên, con nói cái gì vậy? Không phải là con vẫn đứng về phía ta từ đầu sao? Tại sao con lại làm một kẻ phản bội như vậy?" Hoàng Hiếu Phương nghe con trai nói xong, liền sửng sốt, nhất thời nổi giận quát.

"Cha, trước kia con đứng về phía cha, là bởi vì lo lắng cho gia tộc, nhưng bây giờ thấy em gái rầu rĩ không vui, con cũng không đành lòng, Nhạc Nhạc đang bị lợi dụng!" Hoàng Vinh Thiên nói : "Hơn nữa, mỏ vàng bên châu Phi tuy rằng có lợi nhuận rất lớn, nhưng mà thật ra phiêu lưu cũng rất lớn, giống như chúng ta vậy, rõ ràng đã ký hiệp ước với chính quyền cũ, nhưng mà khi chính quyền mới lên, hiệp ước của chúng ta liền vô dụng! Như vậy thì phiêu lưu quá cao, con nghĩ, nếu như nói chuyện với Nhạc Nhạc, dùng số tiền để đó xây dựng lại gia tộc, Nhạc Nhạc nhất định sẽ đồng ý, nhưng mà cầm tiền đổ vào nước X, sợ rằng..."

"Ta làm sao mà không biết chổ khó xử đó! Nếu không , tao cũng đã sớm lấy tiền trong tay của Nhạc Nhạc rồi!" Hoàng Hiếu Phương cả giận nói : "Con có suy nghĩ qua không? Nếu như chúng ta rút lui, thì người trong nước sẽ nhìn chúng ta thế nào? Bọn họ sẽ nói chúng ta vô dụng, sẽ coi thường chúng ta! Sau này làm sao mà Hoàng gia chúng ta sống được?"

"Nhưng mà cha, cái này không phải là vấn đề mặt mũi, mà là quá mạo hiểm rồi!" Hoàng Vinh Thiên có vẻ vẫn còn lý trí : "Cha à, trong khoảng thời gian này con đã suy nghĩ rất nhiều, chúng ta không có năng lực lớn như vậy, nước X căn bản không phải là chổ của chúng ta, cho nên, vấn đề mỏ vàng theo con nghĩ là nên từ bỏ đi! Tuy rằng nhục nhã bên ngoài, nhưng cũng không thể vì mặt mũi mà làm táng gia bại sản được?"

"Cái gì táng gia bại sản? Lúc trước chúng ta không có năng lực, nhưng bây giờ không phải có Lý gia rồi sao?" Hoàng Hiếu Phương vẫn cố chấp nói : "Lý gia có làm ăn tại nước X, có quan hệ với tướng quân Kars, hơn nữa còn có một lực lượng vũ trang cho riêng mình, có hắn ta hỗ trợ, chúng ta không thể kiếm được tiền sao?"

"Lý gia quả thật có quen biết với tướng quân Kars, cái này không sai! Nhưng mà, ai có thể bảo đảm rằng tướng quân Kars sẽ nắm quyền suốt đời? Nếu như có một ngày ông ta bị lật đổ, thì chúng ta không phải là cùng chung số phận sao?" Hoàng Vinh Thiên khuyên.

"Lý gia người ta thì sao? Người ta cũng có một lực lượng riêng vậy?" Hoàng Hiếu Phương nói.

"Bọn họ có lực lượng riêng, cái này con đã xác nhận! Nhưng mà lực lượng của chúng..." Hoàng Vinh Thiên nói đến đây, dừng lại, lắc đầu nói : "Lực lượng của bọn họ nếu ở trong nước thì cũng chỉ là một bang phái mà thôi! Nhưng mà ở nước X thì chẳng là cái gì cả! Lực lượng gì mà còn chưa đến một trăm người, so với các thế lực khác còn kém rất xa! Nếu các lực lượng khác muốn làm gì, thì với một trăm người này căn bản không thể đỡ nổi, dễ dàng bị đột phá!"

"Chúng ta chỉ cần kiếm được tiền, là có thể mở rộng được lực lượng vũ trang ra, mà tướng quân Kars cũng không thể bị lật đổ ngay được! Thừa dịp trong khoảng thời gian này, chúng ta không ngừng lớn mạnh, có cái gì mà không thể?" Hoàng Hiếu Phương kiên trì nói.

"Được rồi, chúng ta thượng lượng với Nhạc Nhạc, để xem em nó có ý kiến gì!" Hoàng Vinh Thiên thấy không thể thay đổi được ý kiến của cha, cũng đành bất đắc dĩ đem trách nhiệm giao cho Hoàng Nhạc Nhạc mà thôi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 79

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự