Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1145 Mỏ vàng. (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1658 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Là ai? Đứng lại?" Người canh cửa nhìn thấy đoàn người Dương Minh đi đến, lập tức đi ra ngăn cản : "Nơi này là lãnh địa tư nhân, không được vào, bằng không sẽ nổ súng!"

"Lãnh địa tư nhân?' Dương Minh nghe xong, nhất thời nhíu mày nói : "Lãnh địa tư nhân gì? Ông chủ của các người là ai?"

"Hỏi ông chủ của bọn tao là ai làm gì?" Ngữ khí của thằng gác cửa này khá là xúc phạm : "Nếu mày không đi, tao sẽ gọi người đến!"

"Gọi người?" Dương Minh nhìn thấy một đám quân lính cách đó không xa, cười cười nói : "Nếu như mày có năng lực thì cứ gọi đi!"

"Có chuyện gì vậy, là ai đến gây chuyện?" Một thằng nhìn có vẻ giống thiếu gia chạy từ bên trong ra, nói hắn là thiếu gia cũng có lý do, là bởi vì do mặt hắn trắng quá. ( Ở đây tác giả chơi chữ, tiểu bạch kiểm - tên mặt trắng nhỏ, và cũng để ám chỉ, vì ở đây là châu Phi, mà màu da của dân châu Phi là màu gì?)

Nhưng mà, làm cho Dương Minh kinh ngạc chính là, thằng mặt trắng này lại nói tiếng Hán!

"Các người là người của Hoàng gia?" Dương Minh chần chờ hỏi, theo lời nói của Hoàng VInh TIến thì người của Hoàng gia đã rút về rồi, bên này hẳn là không còn ai.

"Hoàng gia?" Thằng mặt trắng hừ lạnh một tiếng, nói : "Ở đây bây giờ là Lý gia, không có Hoàng gia gì cả"

"À đúng rồi, có phải là Hoàng gia có con nhỏ tên là Hoàng Nhạc Nhạc, thằng anh của tao muốn cưới về làm vợ không? Nhưng mà con nhỏ Hoàng Nhạc Nhạc này chảnh như chó, tao thấy chuyện này không được rồi!" Thằng mặt trắng hừ lạnh nói : "Đừng nói nhiều, mày đến đây làm gì? Rốt cục có chuyện gì không? Không có gì thì cút đi!"

Dương Minh nghe thằng mặt trắng nói xong, nhất thời nhớ ra! Cái gia tộc này Hoàng Vinh Tiến đã nhắc qua, Lý gia ở Singapo, mà thằng mặt trắng này hình như là em trai của Lý Thiên Giai rồi.

Phỏng chừng là ỷ lại quan hệ của tướng quân Kars, cho nên mới chiếm lấy cái mỏ vàng này trước, nêu như Hoàng Nhạc Nhạc chịu gả cho Lý gia, thì như vậy rất tốt, còn nếu không thì bọn họ vẫn có thể giữ lấy mỏ vàng này làm của riêng.

"Thì ra là Lý gia ở Singapo!" Dương Minh hừ lạnh nói : "Mày là em trai của Lý Thiên Giai!"

"Sao mày biết?" Thằng mặt trắng sửng sốt : "Mày là ai?"

"Tao đại diện cho Hoàng gia đến nhập cái quặng mỏ này, bây giờ mày có thể cút đi" Dương Minh nhàn nhạt nói. Hắn không có chút hảo cảm với Lý gia chút nào, nhất là Lý Thiên Giai, đặc biệt chán ghét tên này. Bây giờ thấy được bộ dáng kiêu ngạo của em trai hắn, Dương Minh càng khó chịu, phất tay ý bảo hắn cút đi.

"Mày bị ngu hả? Đại biểu cho Hoàng gia? Mày có thể đại biểu cho ai chứ?" Lý Thiên Vũ tức giận, giơ tay chỉ thẳng mặt Dương Minh nói : "Nếu mày không cút đi thì đừng trách tao!"

"Hoàng Nhạc Nhạc là vợ của tao, cho nên ở đây tao quyết định!" Dương Minh cũng không muốn nói nhảm với Lý Thiên Vũ nữa, trực tiếp nắm lấy cổ áo của hắn, tát cho một cái, thân thể của Lý Thiên Vũ giống như con diều đứt dây, bay cái vèo ra xa, trực tiếp ngã xuống đất.

Thấy Lý Thiên Vũ bị đánh ngã, tên gác cửa liền khẩn trương lên, thổi còi báo hiệu, bắt đầu gọi người.

Bên trong nghe thấy tiếng còi hiệu, lập tức chen chúc chạy ra ngoài.

"Không ai được động, nếu không tao đánh chết hắn!" Lý Cường bước ra nói. Nếu Dương Minh đã ra tay, thì hắn không có lý do gì để đứng đằng sau cả. Trong tay của Lý Cường và những người của hắn đều cầm loại súng mp7a1, loại súng tự động mới nhất, rất hiếm thấy trong quân đội của các quốc gia khác.

Những tên lao ra lập tức choáng váng! Bọn họ đâu phải là đối thủ của những người cầm súng! Bọn họ kinh doanh khoáng sản ở đây, chủ yếu là nhờ vào quan hệ giữa Lý gia và tướng quân Kars, cho nên mới bình an vô sự. Mà những lực lượng xung quanh đây đều biết Lý gia có quan hệ với tướng quân Kars, cho nên cũng không muốn gây phiền phức gì với họ. Cứ như vậy, Lý Thiên Vũ cho rằng nước X chính là thiên hạ của hắn, hắn muốn cái gì thì có cái đó!

Không ngờ rằng Dương Minh mang theo lực lượng vũ trang đến đây, đám người của Lý Thiên Vũ chỉ cầm có cây gậy thôi, làm sao là đối thủ của người ta? Lý Thiên Vũ tuy rằng kiêu ngạo bố láo, nhưng không đến mức ngu si đần độn, biết rõ thực lực của mình kém xa người ta, lấy cứn gđối cực chỉ có kết quả là chết hết, cho nên Lý Thiên Vũ không dám lỗ mảng, sợ đến mức run lên, nói : "Anh hai, em đi, em dẫn những người này đi, ở đây giao cho anh, anh đừng giết em! Em chỉ nghe lời lệnh của gia tộc thôi, không liên quan đến em!"

"Cút nhanh lên!" Nhìn thấy bộ dáng hèn hạ của Lý Thiên Vũ, Dương Minh rùng mình, phất tay nói. Dương Minh cũng muốn trực tiếp giết chết những người này, nhưng mà dù sao thì ở bên Singapo, không biết rõ ý tứ của Hoàng Nhạc Nhạc thế nào, cho nên không dám tùy tiện quyết định.

Lý Thiên Vũ không dám ở lâu, vội vã mang người của hắn rời khỏi quặng mỏ.

"Dương ca, chúng tta/" Lý Cường nhìn Lý Thiên Vũ, hỏi.

"Để chúng đi!" Dương Minh nói : "Những người này tạm thời giữ lại"

Lý Cường gật đầu, tuy rằng không biết vì sao Dương Minh không giải quyết Lý Thiên Vũ, nhưng mà hắn tuyệt đối nghe lời Dương Minh, chờ khi Lý Thiên Vũ dẫn người rời đi đến, liền dẫn người vào bên trong chiếm lấy quặng mỏ.

Lý Thiên Vũ chạy xa khỏi chổ này rồi, thấy phía sau không ai đuổi theo, mới thở phào một hơi, hắn có chút buồn bực, Hoàng gia sao có một lực lượng vũ trang cường đại như vậy? Nếu Hoàng gia mà có thì cần gì phải cầu xin Lý gia? Tuy rằng nghĩ mãi không rõ, nhưng Lý Thiên Vũ cũng không cam lòng, vì vậy hắn bắt đầu ghi hận.

Hắn ở nước X cũng có một lực lượng, nhưng mà cho dù triệu tập lại cũng không phải là đối thủ của người ta, cho nên Lý Thiên Vũ suy nghĩ xong, liền muốn cầu xin sự giúp đỡ của tướng quân Kars. Đối với việc Lý gia chiếm lấy mỏ vàng này, Kars cũng ngầm đồng ý, cho nên Lý Thiên Vũ xin sự giúp đỡ của tướng quân Kars, hẳn là tướng quân Kars sẽ không mặc kệ.

Nghĩ đến đây, Lý Thiên Vũ liền gọi điện cho tướng quân Kars.

"Xin chào, tôi muốn tìm tướng quân Kars" Sau khi điện thoại được chuyển, Lý Thiên Vũ cung kính nói.

"Tướng quân Kars đang họp, xin hỏi là ai vậy?" Người thư ký hỏi.

"Tôi là con trai thứ của Lý gia, Lý Thiên Vũ" Lý Thiên Vũ vội nói : "Phiền cô chuyển lời với tướng quân Kars, nói tôi có chuyện tìm tướng quân"

"Được, chúng tôi sẽ ghi lại" Người thư ký nghe xong liền cúp điện thoại.

Tuy rằng rất gấp, nhưng mà Lý Thiên Vũ cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể yên lặng chờ đợi tướng quân Kars liên hệ với hắn. Nhưng ma chỉ dựa vào quan hệ của Lý gia, thì Kars hẳn là sẽ gọi lại cho hắn. Quả nhiên, sau một tiếng đồng hồ lo lắng, Lý Thiên Vũ đã nhận được điện thoại của tướng quân Kars. Trước đó, Kars đang họp, đang hưng phấn thảo luận với thủ hạ của mình cách tiêu diệt tàn dư của Dayton, cho nên tâm tình rất hưng phấn, chứ nế không, hắn cũng sẽ không gọi điện cho một thằng nhóc của Lý gia.

"Là Lý Thiên Vũ sao? Tôi là Kars" Kars gọi cho Lý Thiên Vũ, nói ngắn gọn!"

"Xin chào, xin chào tướng quân Kars!" Lý Thiên Vũ vội chào hỏi : "Ngài tự mình gọi điện cho tôi, làm cho tôi cảm thấy vinh hạnh"

"Được rồi, nói chuyện chính đi, tìm tôi có việc gì?" Kars không muốn nói nhảm với Lý Thiên Vũ, cho nên trực tiếp nói.

"Chuyện là như vậy, tướng quân Kars, ngài phải làm chủ cho tôi!" Giọng nói của Lý Thiên Vũ rưng rưng như sắp khóc : "Là như vậy, vừa rồi tôi và người của tôi đang ở trong mỏ vàng chơi, nhưng mà có mấy người tự xưng là người của Hoàng gia, mang theo vũ khí đến cướp mỏ vàng của tôi, tướng quân Kars, ngài cần phải giúp tôi đánh đuổi bọn họ, trả mỏ vàng lại cho tôi!"

"Mỏ vàng đâu phải của cậu, còn trả cái gì?" Tướng quân Kars hừ lạnh nói : "Tiền thuế cậu còn chưa nộp cho tôi, bây giờ coi như là tạm thời cho cậu mượn!"

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 94

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự