Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1138 Nhiệm vụ gian nan. (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1509 chữ · khoảng 5 phút đọc

Đây là một chổ trú quân mà xung quanh vô cùng trống trải, gần đó không có bất kỳ một kiến trúc nào, cũng không có chổ để ẩn thân, nếu mà muốn ám sát trong một chổ như vậy quả thật là khó càng thêm khó, trừ phi là dùng tên lửa cho nổ hết toàn bộ, nhưng mà các lực lượng vũ trang ở đây không mua nổi tên lửa, chứ nếu không, cái quốc gia này loạn chắc luôn.

Nhìn thấy địa hình như vậy, Dương Minh và Vương Tiếu Yên trực tiếp bỏ ý định ám sát trong đầu đi, bởi vì điều này là hoàn toàn không có khả năng, trừ phi là biết tàng hình, nếu không thì đã bị người ta quan sát từ một cự ly rất xa.

Giống như bây giờ vậy, Dương Minh còn chưa đến được cửa lớn, thì đã có một chiếc xe jeep cũ nát còn hơn xe của Dương Minh chạy ra, đậu lại cách đó không xa, mấy người lính nhảy xuống xe, ý bảo Dương Minh dừng xe lại.

Dương Minh cũng không muốn gây xung đột gì với họ, bởi vì cái này là một hành động rất không sáng suốt, cho nên Dương Minh làm theo lời của họ, dừng xe,nhảy xuống xe.

"Các người là ai, đến đây làm gì?" Một người hỏi.

"Chúng tôi dự định đến đây đầu tư, chúng tôi muốn gặp tướng quân Dayton!" Dương Minh dùng tiếng anh trả lời, vẻ mặt vô cùng tự nhiên.

Người lính kia nhìn nhìn Dương Minh và Vương Tiếu Yên một hồi, rồi gật đầu nói : "Chuyện đầu tư, các người có thể đến gặp tướng Wilcoxon của cơ quan hành chính"

"Tướng Wilcoxon?" Dương Minh do dự rồi nói : "Là như vậy, chúng tôi không quen biết ai ở đây, cho nên chỉ muốn đến gặp người lãnh đạo cao nhất để dễ nói chuyện"

"Không cần! Tướng quân Dayton bận rộn nhiều việc! Không có thời gian gặp các người!" Người lính kia khoát tay nói : "Nơi này là cấm địa quân sự, các người trở về nhanh lên, nếu như còn đi về phía trước, chúng tôi sẽ nổ súng!"

"Được rồi, nếu vậy thì thôi!" Dương Minh lắc đầu, đi về xe, sau đó khởi động xe đi.

Hiển nhiên là đã thất bại rồi, ngay cả căn cứ của người ta còn chưa đến cửa thì đã bị cản lại rồi, nhưng mà ngẫm lại cũng đúng, Dayton không phải là người mà ai muốn gặp thì gặp.

Quay đầu xe lại, Dương Minh rời khỏi nơi trú quân.

"Thất bại rồi" Dương Minh nhún vai nói, tuy rằng đã sớm dự đoán kết quả này, nhưng mà Dương Minh cũng có chút thất vọng, nế như không gặp mặt trực tiếp được, vậy thì rất khó dùng phương thức khác để vào bên trong.

Dương Minh là một sát thủ, không phải là siêu nhân, mặc dù có sự huấn luyện nghiêm ngặt của Phương Thiên, công phu rất tốt, nhưng không thể một đấu một trăm, vả lại cũng không phải là mình đồng da sắt.

Bây giờ xem ra, mình còn chưa vào được bên trong thì đã bị nhiều người ngăn cản rồi, hơn nữa Dương Minh dùng dị năng nhìn vào trong, cũng thấy được tình hình bên trong, càng đi vào sâu thì càng có nhiều người canh gác, còn hơn cả là quân chính phủ nữa. Nếu muốn lẻn vào, trừ phi là biết tàng hình, hoặc là trốn dưới đất, còn không thì sẽ bị người ta phát hiện ra.

Cái này làm tăng độ khó của nhiệm vụ lên, Dương Minh thỏ dài, nếu như vậy thì phải áp dụng phương pháp khác.

"Cái này cũng không sao cả" Vương Tiếu Yên cười nói : "Chúng ta vừa mới đến ngày đầu tiên, nếu như nhiệm vụ mà có thể hoàn thành đơn giản như vậy, thì cũng không đến lượt chúng ta nhận, đã bị người khác giành mất rồi"

"Em nói cũng đúng!" Dương Minh gật đầu.

Vương Tiếu Yên nói rất đúng, hai người chỉ vừa đến một ngày, cũng không cần phải nóng lòng, trước tiên là cần tìm một chổ nghỉ chân đã, sau đó tính lại kế hoạch khác.

Dương Minh lái xe, đưa Vương Tiếu Yên về lại trấn nhỏ trên đường đi, cũng thuộc về phạm vi thế lực của aaa, khu của uy khắc tốn.

Điều kiện kinh thế ở đây rõ ràng là kém rất nhiều so với ở thủ đô, thoạt nhìn có vẻ khá hoang vắng, bởi vì có rất ít người ngoài đến, nên bên trong đều là người dân địa phương.

Tìm nửa ngày mới tìm được một chổ cho thuê, hoàn cảnh cũng không tệ, Dương Minh giao tiền, sau đó cùng Vương Tiếu Yên đi lên nhận phòng.

Hiển nhiên ở đây đã lâu rồi không ai ở, khách đến trấn này hẳn cũng không nhiều, mà chủ nhân của chổ này cũng không kinh doanh phòng cho thuê, mà là nhà ăn, Dương Minh gọi vài món ăn đơn giản, rồi cùng Vương Tiếu Yên lên phòng kiểm tra.

Tuy rằng chổ này không có khả năng có mấy cái thiết bị quay lén hay nghe lén, nhưng mà cẩn thận vẫn hơn. Đúng là như vậy thật, sau khi kiểm tra không phát hiện ra được gì.

"Xem ra chúng ta quả thật quá cẩn thận rồi" Vương Tiếu Yên cười tự giễu nói : "Ngay cả phòng tổng thống của Kars mà còn không có thì huống chi chỉ là một căn phòng nhỏ ở một cái trấn hẻo lánh này"

Dương Minh cười cười, nhưng mà ra ngoài cẩn thận vẫn tốt hơn, huống hồ hai người bình thường cũng nói về mấy đề tài nhạy cảm, bị người ta nghe thấy thì không tốt.

Sau khi ăn cơm tối xong, Dương Minh gọi điện báo cáo tình hình cho Phương Thiên, Phương Thiên chỉ nói rằng, không cần gấp gáp, cẩn thận làm việc là được, rồi không nói thêm gì.

"Sư phụ của anh nói thế nào?" Dương Minh vừa cúp điện thoại là Vương Tiếu Yên hỏi.

"Dặn chúng ta làm việc cẩn thận, không cần gấp gáp" Dương Minh nói : "Còn có thể nói gì?"

"Ông ta cũng không có cách?" Vương Tiếu Yên hỏi.

"Cái này thì anh không có hỏi, nhưng mà dưới tình huống như vậy, ai mà có cách được?" Dương Minh nói : "Chẳng lẽ chờ aaa đưa đầu ra cho chúng ta giết?"

"Hắn đi ra?" Vương Tiếu Yên nghe Dương Minh nói xong, liền suy tư một chút, rồi trên mặt liền xuất hiện một nụ cười : "Không tồi nha, chờ hắn đi ra! Một chủ ý rất tốt!"

"Chờ hắn đi ra?" Dương Minh ngẩn người : "Ý của em là dụ rắn rời hang?"

Dương Minh đương nhiên không ngu, lập tức hiểu được ý tứ của Vương Tiếu Yên, bởi vì nhân vật như aaa hiển nhiên là không tùy tiện ra ngoài rồi, có rất nhiều chuyện không cần phải tự mình giải quyết, cho nên dù có ra mặt cũng chẳng có ý nghĩa gì.

"Ừ, dụ rắn rời hang!" Vương Tiếu Yên gật đầu, hưng phấn nói : "Chỉ có lúc này mới là cơ hội giết hắn tốt nhất!"

"Suy nghĩ của em cũng tốt, nhưng vấn đề là, dụ hắn ra như thế nào? Bên ngoài có gì hấp dẫn được hắn?" Dương Minh không phải là muốn làm Vương Tiếu Yên quê, chỉ là muốn dụ Dayton ra ngoài không phải là một chuyện đơn giản.

"Cái này đúng là vấn đề đây, cần phải nghiên cứu đã" Vương Tiếu Yên gật đầu : "Dù sao thì vẫn còn thời gian, cũng không cần phải gấp. Nghỉ ngơi trước đã, mấy ngày nay chúng ta không được ngủ ngon chút nào"

Dương Minh gật đầu, để cho Vương Tiếu Yên nằm trên giường, còn hắn dùng điện thoại vệ tinh để gọi cho Lý Cường, kêu bọn họ chuẩn bị một chút, thu dọn mọi chuyện để gặp mình tại châu Phi!

Lý Cường cũng không hỏi nguyên nhân gì, chỉ hỏi cần bao nhiêu người đến, nghe Dương Minh nói là toàn bộ, Lý Cường chỉ trả lời bằng một chữ tốt.

Đối với biểu hiện của Lý Cường, Dương Minh rất hài lòng, cái hắn muốn là sự vâng lệnh tuyệt đối, bây giờ Lý Cường hiển nhiên là đã làm được, vả lại còn tăng thực lực lên rất nhiều.

Nhưng mà, nói đi thì phải nói lại, ở một quốc gia chiến loạn triền miên như vậy sẽ có trợ giúp rất lớn cho việc đề cao thực lực, Dương Minh muốn Lý Cường đến đây, là cũng vì muốn cho bọn họ mạnh lên.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 85

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự