Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1135 Đều mang ý xấu. (1).

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1601 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trong một nước nho nhỏ và chật hẹp như vậy, khả năng tồn tại hơn mười tướng, thậm chí là nhiều hơn cũng chẳng sao. So với những quốc gia khác, ám sát một thủ lĩnh ở đây cũng không phải là một việc khó gì, những tên thủ lĩnh này tuy rằng có lực lượng vũ trang mạnh mẽ, nhưng mà chỉ dựa vào hàng nóng để chiến đấu, còn thực lực cá nhân thì chẳng có bao nhiêu cả.

Nhưng mà, cho dù là vậy, cũng không có mấy sát thủ dám nhận nhiệm vụ này, bởi vì sát thủ coi trọng nhất là kỹ xảo, chứ không phải là liều mạng. Bọn họ giết người tuy lợi hại, nhưng mà thường dựa vào hoàn cảnh và những yếu tố xung quanh.

Trong một nơi đầy rẫy chiến loạn như vậy, thì càng chẳng có ai dám nhận nhiệm vụ này, nguyên nhân rất đơn giản, sát thủ tuy rằng có thủ đoạn ám sát cao tay, nhưng mà phần lớn đều không am hiểu xung đột chính diện, nhất là đấu với vũ khí nóng, một đám lính cầm súng bắn một người, cho dù có lợi hại thì cũng bị bắn thành cái mền mà thôi.

Cái này cũng là nguyên nhân mà tên tướng quân Kars dù có ra tiền thưởng cao nhưng cũng chẳng ai dám nhận, ai mà dám lấy mạng ra đùa chứ? Không làm được nhiệm vụ thì thôi, mà chết trong lúc đạn lạc thì mới khổ.

Khi Dương Minh đến đây, điều đầu tiên hắn muốn làm chính là đi gặp tướng quân Kars, dù sao thì Dayton ở đâu hắn cũng không biết, hắn muốn kiếm thêm một chút tư liệu nữa.

Người nước ngoài tại nước X tương đối nhiều, cho nên hai người châu Á như Dương Minh và Vương Tiếu Yên cũng không gây sự chú ý. Những người này cũng giống như bên gia đình của Hoàng Nhạc Nhạc, đến đây để làm ăn. Có rất nhiều người cho rằng, trong một quốc gia đầy chiến loạn này lại là một thiên đường để kiếm tiền, nhưng mà sau khi táng gia bại sản xong bọn họ mới phát hiện ra, quy tắc trò chơi ở đây căn bản không phải là thứ bọn họ có thể theo được.

Ở chổ này, quan hệ, tiền tài đều không dùng, cho dù bây giờ có quen biết với tổng thống tối cao thì sao, nói không chừng hai ngày nữa hắn sẽ bị lật đổ, thì mạng lưới quan hệ xây dựng lâu nay cũng uổn phí.

Mà tiền tài thì càng không dùng được, có tiền nhiều thế nào đi nữa, thì cũng chỉ là bịch tiền di động mà thôi, chỉ có một lực lượng vũ trang cường đại trong tay thì mới có thể đứng vững tại một quốc gia như vậy.

Cho nên, những gia tộc giống như nhà của Hoàng Nhạc Nhạc, đến đây để làm giàu, mà chỉ cần chính quyền thay đổi một cái, là vinh quang của bọn họ cũng đi theo luôn.

Đương nhiên, trừ cái mỏ kim cương của Phương Thiên, bất luận là lực lượng nào lên giành chính quyền, thì bọn họ cũng không ngu đến mức đi đắc tội với vua sát thủ, người như vậy lấy lòng còn không kịp, làm sao mà dám đắc tội? Đắc tội với một người như vậy không có chổ tốt cho họ.

Cho nên, khi tướng quân Kars lên, vẫn không thu hồi lại quặng kim cương, không chỉ như thế, còn tự mình gọi điện đi, làm ra một loạt hành vi biểu lộ, hắn không đắc tội nổi với Phương Thiên.

Tuy rằng tướng quân Dayton ở đâu thì Dương Minh không biết, nhưng mà tướng quân Kars thì dễ dàng tìm được.

Nước X không có giao tiếp nhiều với bên ngoài, cho nên Dương Minh cũng chỉ có thể dựa vào phiên dịch của chính mình mà thôi, không thể lên mạng mà dò tìm được.

Nhưng mà, trước đó Phương Thiên đã lấy bản đồ quân sự của nước X từ chổ của tướng quân Kars, cho nên Dương Minh có thể dễ dàng tìm được thủ độ của nước X, trong thành phố thì tương đối hỗn loạn, dân chúng vì muốn sinh tồn nên đã gia nhập vào các lực lượng có thế lực lớn, chứ nếu không khó mà sống nổi.

Ở đây không có xe buýt hay gì cả, chỉ có những chiếc xe tải cà tàng của quân đội làm phương tiện di chuyển, đương nhiên, những chiếc xe này đã được chính quyền Kars cho phép sử dụng.

Dương Minh và Vương Tiếu Yên đón một chiếc xe như vậy, hỏi rõ phương hướng chạy của xe, xong rồi hai người ngồi phía sau, chiếc xe chạy đến nước X.

Tiền thông dụng ở đây không giống với các nước ở châu Phi, dùng chủ yếu là đô la Mỹ, nhưng mà trước đó Dương Minh cũng đã chuẩn bị một ít rồi, tiền phí ngồi xe mỗi người là ba đô la, còn lại thì coi xa gần mà tính tiếp.

Đây là lần đầu tiên Dương Minh đến một quốc gia chiến loạn như vậy, nhưng mà cũng còn tốt hơn trong tưởng tượng của hắn một chút, Dương Minh vốn tưởng rằng, trong các quốc gia chiến loạn này thì trực thăng máy bay xe tăng chạy ầm ầm, chổ nào cũng là phế tích.

Nhưng mà, bây giờ xem ra thực tế không phải là vậy, tốc độ phát triển của thành phố tuy không cao lắm, đại khái là có nhiều nhà được xây theo kiểu của thập niên tám mươi, nhưng mà cũng ngay ngắn rõ ràng.

Nghĩ đến thời gian các lực lượng vũ trang xung đột với nhau, cũng sẽ chọn những chổ thưa thớt ít người, cho nên không phá hủy hết kiến trúc nơi này.

Chứ nếu không, phá hết các tòa nhà rồ, cho dù có thu được chính quyền thì cũng không phải là chuyện tốt gì, nếu mà xây lại thì phải tốn rất nhiều tiền, cái này đối với một chính quyền non trẻ cần rất nhiều tiền để củng cổ bản thân thì quả thật là một con số trên trời.

Cho nên, dù chính quyền có thay đổi kiểu nào, thì những thành phố tòa nhà này cũng sẽ không bị phá hủy quá nhiều, nhưng dù là vậy thì nhìn hàng quán trên đường cũng rất là vắng vẻ.

Trên đường đi, còn có những người địa phương lái xe, nhưng mà khi bọn họ nhìn thấy Dương Minh và Vương Tiếu Yên thì vẫn tiếp tục đi, không có thấy gì kì lạ.

Bản đồ nước X không lớn, thậm chí là còn không bằng một tỉnh trong nước, cho nên, xe nhanh chóng đến được thủ đô nước X.

Dương Minh và Vương Tiếu Yên xuống xe, đi đến chổ chính phủ của tướng quân Kars, chổ này dễ dàng tìm được, vì chỉ cần hỏi người đi đường là biết.

Cho dù chính quyền có thay đổi, thì tòa nhà cầm quyền vẫn sẽ nằm ở đây.

Lúc đến mới phát hiện ra, tòa nhà này không phải xa hoa, thậm chí là có chút cũ nát, nhưng mà cũng có thể hiểu được, mỗi tổng thống ở đây đều không ngồi được lâu, cho nên cũng không có đầu tư dài hạn xây dựng lại tòa nhà này.

Có thể là một năm, có thể là năm năm, cũng có thể là một tháng, lúc nào thì chính quyền cũ cũng có thể bị thay đổi.

Nhưng mà, trước cửa ra vào đều có binh lính canh chừng nghiêm ngặt, Dương Minh và Vương Tiếu Yên là do tướng quân Kars mời đến, cho nên có thể nghênh ngang đi qua cửa lớn.

Nhưng mà, Dương Minh bây giờ cũng không trực tiếp bộc lộ thân phận, mà chọn cách lén vào trong, cứ như vậy, cũng có thể biểu hiện năng lực của mình và Vương Tiếu Yên, về phương diện khác, cũng có thể tạo thành uy hiếp cho tướng quân Kars, để cho hắn không coi thường mình.

Như vậy, về sau đàm phán về mỏ vàng của Hoàng Nhạc Nhạc, Dương Minh cũng có thể nắm quyền chủ động.

Về phần uy hiếp tướng quân Kars, Dương Minh làm vậy bởi vì còn có một nguyên nhân khác, chỉ là bây giờ chưa phải là thời cơ tốt, cho nên Dương Minh cũng không nói gì với bất kỳ một ai bên cạnh.

Tuy rằng thoạt nhìn lính gác ở đây đều cầm súng và cẩn thận, nhưng mà nếu thật sự nói về mức độ an toàn thì những người này còn kém xa một bảo vệ cửa ở chính phủ một nước lớn.

Những người này đều được chọn ra từ trong quân đội của chính quyền, cũng không được huấn luyện gì cả, cho nên khi Dương Minh và Vương Tiếu Yên đột nhập vào bên trong, cũng chẳng ai phát hiện ra.

Dương Minh móc tư liệu của tướng quân Kars ra coi, là một người châu Âu hơn bốn mươi tuổi, nhưng mà đã thành lập lực lượng vũ trang tại nước X từ rất sớm, rốt cục đến đầu năm nay mới có thể thành công, khống chế được chính quyền nước X.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 99

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự