Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1127 Cách đồng quy vu tận (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2525 chữ · khoảng 9 phút đọc

“Huynh đệ, tôi chuẩn bị xong rồi” Lý mập mạp cũng hiểu Dương Minh nhất định sẽ làm chuyện rất nguy hiểm nên trầm giọng nói: “Lời thừa tôi không nói. Lần này có thể lao ra thì Lý mập mạp tôi nợ cậu một cái mạng”

Dương Minh cười cười lên xe. Hắn sợ Vương Tiếu Yên đổi ý nên khởi động xe thật nhanh rồi lao tới trước.

Nói thật Dương Minh bình tĩnh như vậy chỉ là để an ủi Vương Tiếu Yên mà thôi. giờ phút này trong lòng hắn rất khẩn trương, dù sao trò chơi khó khăn như vậy thì là lần đầu hắn chơi.

Hỏa tiễn rõ ràng nguy hiểm hơn là súng nhiều. Hơn nữa ở trong khoảng cách nhất định, Dương Minh không thể giết đối phương, mà đối phương lại có thể dễ dàng giải quyết hắn.

Dương Minh một tay khống chế tay lái, một tay cầm súng. Lòng bàn tay hắn lúc này ướt đẫm mồ hôi. Dương Minh chỉ có thể không ngừng chùi lên quần áo để tránh cho ảnh hưởng đến khi bắn súng.

Tầm bắn hiệu quả của súng lục chỉ là 50 mét, khoảng cách lớn nhất chỉ là 100 mét. Chẳng qua khoảng cách từ 50 mét trở nên thì không chính xác về quỹ tích viên đạn.

Dương Minh không thể nào nổ súng trong phạm vi 50 mét, hỏa tiễn trong tay đối phương có tầm xa ít nhất cũng là 200 mét. Cho nên Dương Minh rất có thể còn không thể đến được cách mục tiêu 50 mét thì đối phương đã nổ súng trước.

Dương Minh nhân lúc lái xe liền bắn một phát súng ra ngoài. Hắn không cần biết đối phương có nghe tiếng súng hay không. Bây giờ hai bên coi như đã hiểu rõ ý đồ của nhau. Đối phương nhất định cũng biết Lý mập mạp đã phát hiện ra có người muốn giết mình.

Bởi vì lâu như vậy mà Độc Hạt không liên hệ với Hắc lão tam, điều này đã nói rõ có vấn đề.

Dương Minh vẫn dùng dị năng chăm chú quan sát hướng đi của viên đạn và cự ly. Dương Minh phải nhanh một chút bắn ra vài viên đạn trước khi đến được gần mục tiêu 50 mét, quỹ tích viên đạn và phương hướng cũng nhiều hơn.

Nếu là bình thường thì đạn do cùng một người bắn sẽ có quỹ tích tương tự nhau. Dương Minh chỉ cần nắm rõ được quy luật một viên đạn thì các viên tiếp theo sẽ dễ làm hơn. Chỉ cần dựa theo quỹ tích viên đạn là có thể nhằm chuẩn mục tiêu.

Ba trăm mét, hô hấp của Dương Minh liền trở nên dồn dập. Đây đúng là liều mạng rồi. Dương Minh không thể nào không khẩn trương được. Các lần trước hắn đều giết người dễ dàng, hiếm khi gặp lúc nguy cấp như thế này.

200 mét, Dương Minh không quá để ý đám người kia phản ứng như thế nào. Đúng lúc này hai tên trong xe tải đã dựng đứng hỏa tiễn lên.

Cũng may, bây giờ có thể thấy bọn chúng vẫn chưa định bắn mình. Điều này làm cho Dương Minh yên tâm hơn một chút. Chẳng qua hắn không dám khinh thường, ai biết đến lúc nào xayur ra vấn đề.

150 mét, Dương Minh thấy người bên kia có kẻ nghe điện, sau đó mặt sa sầm lại rồi nói gì đó với mấy tên trong xe tải với giọng Lào. Dương Minh không hiểu được. Ngay sau đó hai tên trong xe liền đừng từ cửa sổ xe tải chuẩn bị nhắm bắn.

Dương Minh lúc này rất giật mình, tim hắn như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. mặc dù không biết người bên kia nghe điện sẽ như thế nào, nhưng có thể khẳng định là liên quan đến cái chết của Độc Hạt.

Độc Hạt đã chết khiến đám người này căm giận, vì thế khiến bọn chúng không muốn đợi xe đến nữa mà đã định dùng hỏa tiễn giải quyết đối phương.

150 mét, đây không phải khoảng cách mà súng lục có hiệu quả. Mặc dù Dương Minh bây giờ có thể nhảy ra khỏi xe nhưng làm như vậy thì các việc lúc trước sẽ uổng công. Ở trong khu rừng mà hắn không biết được hoàn cảnh, Dương Minh căn bản không phải đối thủ của Dương Minh.

Mà trong tay bọn chúng còn có vũ khí hạng nặng, Dương Minh không thể dùng tay chân để chống lại.

140 mét ... 130 mét ... một tên cầm hỏa tiễn lên đã giật giật ngón tay chuẩn bị bắn. Dương Minh lúc này đang rất sợ, chẳng qua hắn vẫn không luống cuống tay chân.

Chỉ còn 10 mét nữa, chỉ còn có mười mét. Chỉ cần kiên trì một chút là sẽ đến tầm bắn của súng lục, cũng chính là thời gian một giây đồng hồ mà thôi.

Chẳng qua thời gian không đợi người. Khi Dương Minh thấy người đàn ông kia động ngón tay thì hắn đã chạm cò súng, cũng chỉ là thời gian nửa giây đồng hồ mà thôi.

Dương Minh đột ngột đẩy xe ra rồi nhắm bắn ngay vào bình xăng xe quân dụng mà nổ súng. Nổ súng xong hắn cũng đã ra khỏi xe, không hề dừng lại một giây.

Đương nhiên đây chỉ là đối với Dương Minh mà nói, nếu là người khác chưa chắc đã làm được như vậy. Bởi vì Dương Minh lúc bắn súng cũng không cần nhắm vào trước, hắn chỉ cần nhắm mắt lại là có thể rõ ràng nhìn thấy mục tiêu.

Sau khi Dương Minh nhảy ra xe, người hắn rất nhanh liền lăn từ trên con đường nhỏ vào rừng.

“Ầm” một tiếng nổ lớn vang lên. Chiếc xe Toyota4500 mà Dương Minh vừa lái đã biến thành quả cầu lửa, khí cực nóng bắn mạnh vào lưng Dương Minh. Xe nổ tung làm đất đá bay loạn lên, cành cây cũng rơi vào người. Dương Minh lúc này tuy đau nhưng hắn vẫn không quá để ý mà tiếp tục lăn ra ngoài.

Dương Minh nhìn chiếc xe quân dụng thì thấy đã là một quả cầu lửa lớn. Hắn nở nụ cười lạnh lùng. Dương Minh đã thành công. Vừa nãy khi nhảy ra khỏi xe, Dương Minh cũng không chắc chắn 100% bắn trúng bình xăng xe quân dụng. Dù sao khoảng cách cũng là tầm bắn lớn nhất của súng lục. Nếu có thể bắn trúng chính là do may mắn mà thôi.

Dương Minh nhìn biển lửa, lúc này đám người kia đã bị cháy không thành hình người. Hắn cười lạnh một tiếng, tạm thời đã được an toàn. Dương Minh không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Chẳng qua từ đây đi tiếp còn nhiều Km nữa. Dương Minh lắc đầu đứng dậy đi về phía sau.

Dương Minh đi rồi, Vương Tiếu Yên vẫn vô cùng lo lắng nhìn theo hướng hắn đi. Con đường mòn chạy trong rừng thẳng tắp không có chướng ngại vật gì, bây giờ lại đang là trời sáng nên Vương Tiếu Yên có thể thấy rõ xe của Dương Minh.

Tâm trạng Vương Tiếu Yên chưa bao giờ khẩn trương như hôm nay, thậm chí lúc đầu khi Vương Tiếu Yên quyết chí bỏ nhà đi cũng không có cảm giác này. Đó là một cảm giác vô cùng lo lắng cho một ai đó, đây là lần đầu tiên Vương Tiếu Yên có cảm giác này. Đến tận bây giờ, Vương Tiếu Yên mới hiểu đây có lẽ là cảm giác yêu một ai đó sao?

Vương Tiếu Yên không thể tưởng tượng được nếu như Dương Minh xảy ra chuyện thì mình sẽ như thế nào?

Đột nhiên Vương Tiếu Yên sợ đến ngây ra. Xe của Dương Minh đã biến thành quả cầu lửa, xe của đối phương cũng thành quả cầu lửa thì Vương Tiếu Yên cũng đã nhìn thấy. Giờ phút này Vương Tiếu Yên thậm chí quên cả tự hỏi, cả người chỉ đứng ngây ra đó không biết gì nữa.

Lý mập mạp cũng nghẹn đến tận yết hầu. Lúc này Dương Minh là hy vọng duy nhất của hắn. Dương Minh còn sống thì hắn sẽ có thể sống sót. Nếu Dương Minh chết cho dù hắn may mắn thoát nạn thì Phương Thiên có bỏ qua cho hắn hay không, hắn cũng không biết nữa.

Dương Minh xảy ra chuyện trong địa bàn của hắn, Phương Thiên có thể không truy cứu sao? Một khi truy cứu thì thủ đoạn của Phương Thiên, Lý mập mạp biết rất rõ. Mâu thuẫn của hắn và Hắc lão tam lớn đến đâu cũng đều là trực tiếp dùng súng giải quyết, còn không giở các thủ đoạn nào khác.

Nhưng Phương Thiên thì khác rồi. Phương Thiên nếu muốn lấy mạng hắn, như vậy Lý mập mạp cũng không biết mình sẽ chết như thế nào nữa.

Vương Tiếu Yên đang tự trách mình. Nếu như không phải nàng muốn làm tổ chức sát thủ lớn nhất thế giới thì Dương Minh cũng không cùng nàng đi mạo hiểm. Nếu Dương Minh thật sự xảy ra chuyện, Vương Tiếu Yên có chút không dám tưởng tượng là mình sẽ đối mặt với những gì Dương Minh lưu lại cho nàng như thế nào?

Nhớ lại thời gian quen biết Dương Minh, cũng đã là một năm rồi thì phải? Chẳng qua hai người ở bên nhau lại chưa đầy một tháng. Hai người mới đầu từ hiểu lầm nhau, đến bây giờ đã thành yêu nhau.

Dương Minh có yêu nàng hay không, Vương Tiếu Yên không quá xác định. Nhưng vào lúc này Vương Tiếu Yên có thể khẳng định mình đã yêu Dương Minh. Nàng không muốn Dương Minh xảy ra chuyện, không muốn Dương Minh bị tổn thương.

Chỉ trong nháy mắt, Vương Tiếu Yên đã nghĩ ra rất nhiều việc. Nếu Dương Minh có thể bình yên quay về thì như vậy nàng sẽ dũng cảm đối mặt với tình cảm này. Dù là gặp khó khăn như thế nào nàng cũng nhất định sẽ kiên trì đến cùng.

Dù ở nhà phản đối Vương Tiếu Yên cũng sẽ không sợ nữa. Vương Tiếu Yên tin rằng mình nhất định sẽ có thể thuyết phục bố, để ông tiếp nhận Dương Minh. Về phần hôn ước kia thì để nó đi gặp quỷ đi.

“Mẹ nó chứ, hai người sao không đi về phía trước tiếp tôi một chút. Mệt chết tôi”

Vương Tiếu Yên đang vô cùng đau buồn lại nghe thấy một giọng nói quen thuộc ở cách đó không xa. Vương Tiếu Yên vội vàng ngẩng đầu lên thì thấy Dương Minh mặt đầy bụn đất đang đi nhanh về phía này.

“Dương Minh” Vương Tiếu Yên đúng là không thể tin vào những gì mà hai mắt mình đang nhìn. Sau khi nàng dụi dụi mắt mới xác định người trước mặt là Dương Minh. Vương Tiếu Yên không thèm để ý đến Lý mập mạp ở bên cạnh mà trực tiếp nhào vào lòng Dương Minh. Nàng nấc ghẹn mà nói: “Thật sự là anh, anh không sao rồi. Tốt quá, tốt quá”

Đây là lần thứ hai Vương Tiếu Yên thổ lộ tình cảm của mình, lần trước là sau khi nàng uống rượu say. Chẳng qua lần này Vương Tiếu Yên rất tỉnh táo, nhưng nàng cũng đã nghĩ thông suốt không cần để ý đến cái nhìn của người khác. Nàng muốn thổ lộ tình cảm và được yêu Dương Minh.

Lý mập mạp vốn chỉ cho rằng Vương Tiếu Yên đi theo nhằm để mọi người không nghi ngờ về đôi yêu nhau đi du lịch, hai người Vương Tiếu Yên và Dương Minh không phải là người yêu chính thức. Bởi vì trước đó Vương Tiếu Yên không hề lộ rõ tình cảm với Dương Minh mà.

Chẳng lẽ hai người này thực sự là người yêu ư? Như vậy tại sao Dương Minh lại còn muốn mang theo Vương Tiếu Yên?

Nếu như thật sự chấp hành nhiệm vụ nguy hiểm gì đó thì mang theo một người phụ nữ ở bên cạnh chẳng phải rất không tiện sao? Chẳng qua đây là chuyện riêng của Dương Minh, Lý mập mạp cũng không tiện can thiệp. Hắn cũng không cho rằng Vương Tiếu Yên nhỏ con như vậy mà có công phu gì. Hắn chỉ cho rằng Vương Tiếu Yên là bạn gái bình thường của Dương Minh mà thôi.

“Được rồi, không có gì, đừng ôm chặt như vậy chứ?” Dương Minh vỗ vỗ Vương Tiếu Yên mà an ủi.

“Cứ ôm đó” Vương Tiếu Yên lại lắc đầu không hề che giấu tình cảm của mình.

“Sau lưng anh bị thương, em mà ôm là anh đau đó” Dương Minh cười khổ nói: “Chờ xử lý xong vết thương chúng ta sẽ về nhà ôm nhau? Cởi sạch quần áo nằm trên giường ôm mới thích chứ”

“Đáng ghét” Vương Tiếu Yên liền đỏ mặt lên, nàng vội vàng thả lỏng Dương Minh ra rồi quan tâm nói: “Anh bị thương ở đâu, để em xem một chút”

“Cũng không có gì đâu, chỉ là lúc xe bị nổ thì có mấy mảnh nhỏ bắn vào lưng thôi” Dương Minh nói: “Chỉ là vết thương ngoài da’

“Vậy thì còn đỡ’ Vương Tiếu Yên gật đầu rồi quay sang nói với Lý mập mạp: “Anh có mang theo thuốc chữa thương không thế?’

“Có, có” Lý mập mạp vội vàng đi tìm hộp thuốc. Lúc này tảng đá trong lòng hắn đã rơi xuống đất. Chẳng qua Dương Minh mặc dù bây giờ không sao nhưng trước mặt không biết chừng còn có nguy hiểm chờ bọn họ.

Vương Tiếu Yên thân là sát thủ nên cũng là cao thủ trong việc băng bó vết thương. Ở rất nhiều tình huống sát thủ là một bác sĩ giỏi. Bởi vì khi làm nhiệm vụ thì bị thương và đâu thể kịp thời đến bệnh viện mà chữa trị, mà lúc này tự mình ra tay sẽ tiện hơn. Nhưng nếu bị thương ở mấy vị trí khó có thể chạm vào như lưng thì cần có đồng bọn ra tay giúp đỡ. Dương Minh bị thương ngoài da mà thôi nên không cần băng bó gì. Vương Tiếu Yên rất nhanh đã bôi thuốc cho Dương Minh. Ngay cả Lý mập mạp cũng không khỏi sợ hãi vì cách làm chuyên nghiệp của Vương Tiếu Yên, không kém gì bác sĩ chuyên nghiệp cả. Lúc này Lý mập mạp mới hiểu được thì ra Vương Tiếu Yên là cao thủ ngành y. Nhưng hắn không ngờ được Vương Tiếu Yên cũng là một gã sát thủ.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 92

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự