Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1125 Bị tập kích trên đường.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 3018 chữ · khoảng 10 phút đọc

“1 lúc nữa sẽ có thuyền đến đón chúng ta xuống xe thư giãn 1 chút ăn 1 chút đồ” Lý mập đỗ xe ở bãi cỏ gần bờ sông nói.

Vừa mở cửa xe 1 luông hơi nóng lập tức phả vào mặt, Dương Minh cười khổ lắc đầu ngồi xe hai mấy tiếng đi mất hơn nửa cái bản đồ từ bắc xuống nam nhiệt đọ thay đổi quá lớn cái áo khoác hiện giờ ko mặc được nữa rồi.Cũng may Dương Minh và Vương Tiếu Yên đã có chuẩn bị trước cởi bỏ áo khoác bên trong mặc sẵn áo sơ mi dài tay nóng thì xắn lên lạnh lại kéo xuống rất là tiện.Vì thời gian gấp nên trên đường đi cũng ko có dừng nghỉ Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên trên xe cũng chỉ uống nước mặc dù Lý mập cũng nhắc 2 người ăn nhưng hắn ta ko ăn 2 người cũng ko thể mặt dầy mà ăn được.Dù sao thì 2 người cũng là sát thủ xuất thân đã trải qua sự huấn luyện nghiêm khắc nên sức chịu đựng ko thể thua kém Lý mập được.Nên bây giờ 3 người mới lấy đồ ăn ở sau xe ra phần lớn là đồ ăn nhanh mà Lý mập mua ở siêu thị trước lúc đi.

“Uống rượu ko?” Lý mập mở 1 chai bia Tùng Giang giơ lên hỏi.

“Ko uống” Dương Minh xua tay nói:”Tôi ko thích uống rượu”

“Vậy tôi ko khách sáo nha” Lý mập cũng ko nói nhiều “Ực”trực tiếp đưa chai bia lên tu 1 hơi,trên mặt lập tức lộ ra vẻ hưng phấn:”Sướng thật đã lâu ko được thưởng thức hương vị bia thuần khiết thế này,ở bên nước Y bia căn bản là ko có vị gì.”

“Bên Quảng Tây ko có bia à?” Dương Minh nhìn bộ dạng sảng khoái của Lý mập tò mò hỏi.

“Có,nhưng tôi ko thường sang đây còn thuyền thì để chở người chứ đem chở bia thì lãng phí.” Lý mập nói:”Chờ sang đến bên đó thì cậu sẽ biết bia ở bên đó khó uống như thế nào?”

Dương Minh cười cười cầm lấy 1 cai Hamburger bóc cái vỏ bên ngoài ra dù sao thì Hamburger cũng tương đối dễ ăn.mà Dương Minh là đi làm nhiệm vụ chứ ko phải đi hưởng thụ ăn nhiều lại có chút khó chịu nên ăn vừa đủ là được rồi.Mà Vương Tiếu Yên còn ăn ít hơn 1 hộp sữa 1 gói bánh qui 3+2 Khang sư phụ mà bánh còn ko ăn hết.

“2 người các ngươi sao lại ăn ít thế?” Lý mập thấy 2 người đã ăn xong còn mình vẫn đang thưởng thức cái đùi gà nhắm với bia.

“Ha ha,đây là thói quen của chúng tôi.” Dương Minh cười nói:”Ở bên ngoài ăn uống thích nhanh chóng gọn nhẹ”

“Ài,thuyền phải 1 lúc nữa mới đến được.Nhiều đồ ăn thế này ko ăn thật đáng tiếc,các ngươi ko ăn ta đành ăn 1 mình vậy.”

“Anh ăn đi ,ko cần để ý đến chúng tôi.”nói xong liền đứng dậy muốn cùng Vương Tiếu Yên đi vòng vòng vì đây là lần đầu đến Quảng Tây nhưng cũng chỉ là dừng trong chốc lát.

“Đừng đi quá xa,ở đây cũng có đầu gấu,ta cũng có quen biết nhưng có nhiều việc cũng ko giải quyết được nên tốt nhất đừng để xảy ra chuyện gì.” Lý mập thấy Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên chuẩn bị đi dạo liền đề nghị.

“Yên tâm đi” Dương Minh cười nói:”Chúng tôi chỉ ở quanh đây thôi ko rời khỏi tầm mắt của anh đâu.”

“Vậy thì được rồi” Lý mập gật đầu.

Dương Minh và Vương Tiếu Yên sợ gì cái loại đầu gấu cùng Vương Tiếu Yên đi dạo cũng là dụng ý của Dương Minh để tránh phải để ý đến sự an toàn của nàng vì người có thể làm nàng bị thương la rất it nhưng nàng lại có thể làm bị thương rất nhiều người.Cho nên Dương Minh cũng thả lỏng đi cùng Vương Tiếu Yên ra phía bờ sông trong long có chút cảm giác thích thú.”Cảm giác thế nào?Có mệt ko?” Dương Minh hỏi.

“Vẫn tốt,lại còn có chút hưng phấn” Vương Tiếu Yên nói nhưng đó là lời nói thật,lần đầu tiên nhận nhiệm vụ lớn như vậy nói ko hưng phấn thì là giả.

“Quen là được mà dù sao về sau cũng còn nhiều nhiệm vụ phải làm.” Dương Minh nói:”Hi vọng ko xảy ra chuyện gì bất trắc.”Tâm trạng lúc này của Vương Tiếu Yên Dương Minh có thể hiểu cũng giống như lần đầu tiên mình đi chấp hành nhiệm vụ cũng có những lo lắng ko đâu.Lúc này bờ sông Bắc Luân rât yên lặng đây ko phải là cảnh điểm du lịch ko có người qua lại đó cũng là lí do bọn họ chọn chỗ này để vượt biên.

Lúc này bên bờ sông nghe thấy tiếng máy nổ từ phía xa vọng đến có 1 chiếc tầu chở khách tầm trung đang hướng đến phía bờ sông. Lý mập nghe thấy cũng vội vã đứng lên.Nghĩ chiếc thuyền này là đến bọn mình chỉ có vài người thôi làm gì phải đi 1 chiếc thuyền to như vậy kiếm 1 cái thuyền nhỏ là đủ rồi Dương Minh có chút buồn bực.Nhưng ngay sau đó Dương Minh liền biết nguyên nhân.Sau khi hạ ván tàu Lý mập liền lên xe nổ máy đi thẳng xe lên tàu. Dương Minh và Vương Tiếu Yên cũng tiến đến phía chiếc tầu vừa lúc Lý mập từ trên xe bước xuống nói với Dương Minh:”Vừa định gọi 2 người thì 2 người đã đến rồi.”

“Ân,nhìn thấy tầu đến chúng tôi liền đi qua.” Dương Minh nói:”Xe này là anh đem từ nước Y đến?”

“Đúng vậy,ở bên này tôi ko có xe nên đem xe của mình từ nước Y sang đây cho tiện.” Lý mập nói.

Dương Minh nhìn Lý mập thật có chút dở khóc dở cười hắn ngay cả người cũng vượt biên sang đây mà xe cũng là đưa lậu sang được.Sau khi Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên lên tàu liền có 1 người mặt rỗ kéo ván tàu lên sau đó cùng đi vào 1 khoang.

“Đây là lão Hố người nước Y là trợ thủ của tôi ở bên đó” Lý mập chỉ vào người mặt rỗ giới thiệu với Dương Minh:”Vì lúc bé bị bệnh sau khi chữa khỏi liền bị rỗ chúng tôi bên này đều gọi là lão Hố.”

“Lão Hố?” Dương Minh nhìn người mặt rỗ cái tên này thật có chút ấn tượng nha.

Lão Hố nhìn Dương Minh cười 1 cách than thiện rồi vội vàng quay đi làm việc của mình.

“Lão Hố là người ko thích nói chuyện nhưng là người rất “chì” lúc đánh nhau với các bang hội khác hắn đều là người xông lên đầu tiên.” Lý mập giới thiệu với Dương Minh xem ra Lý mập rất coi trọng lão Hố.

Lý mập chuyên tổ chức vượt biên nên hắn nắm rất rõ thời gian và địa điểm lúc nào có người đi tuần chỗ nào có thể đi được.Từ chỗ này sang nước Y cũng ko xa lắm có thể bơi sang được nhưng có tàu ở đây tội gì phải bơi cho mệt. Dương Minh trầm mặc ngồi trên ván tàu nhìn tầu ừ từ rời xa cố thổ tuy rằng đây là lần thứ 2 hắn xuất ngoại nhưng lần này với lần trước ko giống nhau.Lần trước là ngối trong thùng hang ko nhìn thấy cảnh vật bên ngoài tuy rằng Dương Minh có dị năng có thể nhìn ra bên ngoài nhưng hắn cũng ko cố ý nhìn.Mà lần này lại khác ngồi trên tàu mắt nhìn rõ rang tàu rời đi trong long Dương Minh ít nhiều có chút ko thoải mái.

“Huynh đệ,đây là lần đầu tiên xuất ngoại?”nhìn bộ dạng trầm ngâm của Dương Minh Lý mập cười cười hỏi.

Dương Minh lắc đầu nói:”Là lần đầu tiên ngồi trên tàu đi.”

“ha ha từ từ sẽ quen thôi,thật ra cũng ko có gì giống như tôi hồi trẻ 1 ngày ngồi tàu đi qua đi lại cũng mấy lần giờ đã quen rồi.” Lý mập cười nói:”Hơn nữa vào đời nhà Tống nước Y cũng là 1 phần của chúng ta,cũng ko có gì khác biệt là mấy sang đến bên đó cậu sẽ thấy nhất là ở vùng nông thôn.”

Dương Minh cười cười con người Lý mập này cũng được Dương Minh âm thầm lưu ý nếu cảm thấy Lý mập tốt như vậy hắn sẽ ko ngại mà tiếp tục giữ quan hệ dù sao thì đây cũng là quan hệ mà Phương Thiên giới thiệu cho hắn sau này phải dựa vào bản thân mà tiếp tục duy trì.Không biết lúc nào tàu đã cập bờ nhìn thấy Lý mập đang cười nói vui vẻ Dương Minh cũng thở dài nhẹ nhõm. Dương Minh trong long cũng có chút ko đành lòng lần này cùng lần trước đều là vượt biên nhưng nhìn dáng vẻ của Lý mập hiển nhiên đã luyện thành thói quen đơn giản giống như ăn 1 bữa cơm vậy.Lên bờ Lý mập cũng lái xe của mình xuống lúc ở trên tàu lão Hố đã mang biển số thay bằng biển số xe quân đội của nước Y.Nước Y là nước nghèo xe con tương đối it đặc biệt là xe cao cấp như Toyota 4500,nhưng trong quân đội các nước thì xe này lại khá phổ biến nên dung biển số quân đội sẽ ko quá bắt mắt.

“Đây là biển thật?” Dương Minh thuận miệng hỏi.

“Biển thì là thật nhưng ko có giấy tờ.” Lý mập cười nói:”Tìm chút quan hệ lúc làm việc cũng cũng dễ dàng hơn bên kia nhiều. Chỉ cần anh có tiền nơi này sẽ biến thành thiên đường của anh.”

Dương Minh đối với hoàn cảnh ở đây cũng ko hiểu nhiều lắm nhưng cũng có xem qua nhiều lời bình luận trên mạng nói nước Y là thiên đường của người có tiền, chỉ cần có tiền muốn làm gì cũng được.Lúc này nới đây chỉ là để Dương Minh quá cảnh đi nước thứ 3 nên cũng ko có thời gian mà đi nghiên cứu cái vấn đề ăn chơi nhảy múa ở đây.

Lý mập quay người bô lô ba la dung tiếng nước Y nói gì đó với lão Hố,lúc đâu lão Hố lắc đầu ko chịu sau đó ko biết Lý mập nói cái gì lão Hố mới miễn cưỡng gật đầu đồng ý nhưng lại đưa cho Lý mập 1 vật. Lý mập nói với lão Hố xong liền nhảy lên xe sau đó Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên cũng lên xe.

“Tôi bảo hắn ở lại đây ko cần đi theo chúng ta nhưng hắn nhất định ko nghe đòi đi cùng.”sau khi lên xe Lý mập nói:”Sau đó ta phải lấy danh nghĩa ông chủ ra lệnh cho hắn thì hắn mới chịu.”

Dương Minh thất ko nghĩ tới Lý mập sẽ giải thích với mình những lời vứa nói cũng lão Hố nhất thời cũng có chút ngạc nhiên nhưng cũng hiểu được Lý mập muốn chiếm được hảo cảm của mình.

“Người này rất trung thành,ko tồi a.” Dương Minh gật đàu tự đáy lòng nói.

Có thể nhìn ra con người lão Hố ko thích nói nhiều nhưng lúc cần thiết cũng dám liều mạng a.

“Đúng vậy bằng ko tôi cũng ko để cho hắn theo tôi nhiều năm như vậy.” Lý mập cười nói:”Dù sao hắn cũng là nguời nước Y nếu ko phải như vậy tôi đã ko thể tin tưởng hoàn toàn ở hắn.”

Xe chạy trên con đường lầy lội của nước Y , Dương Minh ko biết đây là chỗ nào hắn cũng chưa đi qua nước Y cũng ko quen thuộc hoàn cảnh nơi này đành phải dùng trí nhớ của mình ghi nhớ lại lộ trình đã đi qua.Tuy rằng con người Lý mập có thể tin tưởng được nhưng than là 1 sát thủ Dương Minh lúc nào cũng cẩn thận quan sát.

“Đoàng”tứ trong rừng vang lên tiếng nổ nhưng Dương Minh nghe xong vẻ mặt liền ngưng trọng vì hắn biết đây ko phải tiếng pháo mà là tiếng súng nổ.Lúc huấn luyện ở Châu Âu hắn cũng từng trải qua huấn luyên ở trong phòng nghe tiếng súng để nhận biết là do loại súng nào phát ra.Cho nên tiếng sung và pháo nổ hắn có thể nhận biết rõ rang.Tuy tiếng sung này ko thật rõ ràng nhưng Dương Minh có thể đoán được đây là từ khẩu sung trường bắn ra.Đây là 2 loại âm thanh ko giống nhau Dương Minh nghiêng đầu liếc nhìn Vương Tiếu Yên 1 cái,thấy nàng nhíu mày Dương Minh tin rằng nàng cũng đã phát hiện ra.Hai mắt nhìn nhau ko nói gì.

“Nới này rất loạn sao?” Dương Minh thấy Lý mập ko phát hiện ra liền hơi.

“Cũng tốt.Nơi này thực ra cũng ko loạn như cậu nghĩ đâu.” Lý mập có chút kì quái nói.

“Súng ống rất loạn đúng ko?” Dương Minh hỏi.

“Cái này thật ra trong tay các cựu binh đều có súng.” Lý mập gật đầu nói.

“Vừa rồi chính là tiếng súng” Dương Minh thản nhiên nói.

“A?Thật ko?” Lý mập cả kinh,lập tức cảnh giác nói:”Đây là địa bàn của tôi ko có người dùng súng làm loạn a.”

Nhìn thấy Lý mập có chút khẩn trương Dương Minh có chút bất đắc dĩ:”Tôi mơ hồ nghe thấy được,có lẽ từ nơi rất xa truyền đến.”

Lý mập gật đầu ko nói gì nhưng Dương Minh có thể cảm nhận được rằng Lý mập đã đề cao cảnh giác ko nói cười như lúc trước nữa.Bọn họ mỗi ngày đều sống trong nguy hiểm người ngoài tuy nhìn thấy họ có vẻ tiêu sái nhưng tự trong lòng Lý mập hiểu đươc hắn có rất nhiều kẻ thù.

“Đoàng”

Tiếng đạn lại vang lên nhưng lần này là rất gần tựa hồ vừa bay xẹt qua bên cạnh.Lúc này ko cần Dương Minh nói Lý mập cũng đã nghe thấy rất rõ ràng,lập tức cảnh giác,dừng xe tay thò vào thắt lưng lấy khẩu súng lục mà lúc mới vào nước Y lão Hố đưa cho hắn.

“Đoàng đoàng”2 tiếng nổ liên tiếp vang lên ngay bên cạnh xe.

“Nằm sấp xuống” Dương Minh lấy tay đè đầu Lý mập xuống,lúc này cả người hắn đều nằm đè lên vô lăng,mà Vương Tiếu Yên ko chờ Dương Minh nhắc đã nằm xuống rồi.

“Đoàng”lại 1 tiếng súng nữa vang lên lần này đã bắn trúng tấm kính chắn gió tuy ko xuyên qua được nhưng cũng để lại 1 vết rạn

“Kính chống đạn?Cũng chắc chắn lắm.” Dương Minh cười cười.

Lý mập thấy Dương Minh vẫn có tâm tình cười cho được cảm thấy bội phục còn hắn thì ko cười nổi. Lý mập ko thể ngờ được hôm nay lại có người phục kích hắn.”Chống đạn nhưng chịu được bao lâu thì ko rõ...” Lý mập hiển nhiên đối với kính chống đạn ko tin tưởng nhiều lắm.

“Gặp kẻ thù?” Dương Minh thản nhiên hỏi.

“Có lẽ ... con mẹ nó ta nghĩ nhất định là tên Hắc Lão Tam kia làm.” Lý mập gật đầu hung tợn nói.Tuy rằng Dương Minh ko biết Hắc Lão Tam là loại người gì nhưng cũng đoán được chắc là giống Lý mập cùng làm trong nghề.Người ta nói cùng nghề thành oan gia mà.

Lúc nói chuyện với Lý mập Dương Minh vẫn chú ý đến động tịnh bên ngoài xe chợt thấy 1 bóng người chạy về phía này liền nói”Đưa súng cho tôi.”

“A?” Lý mập sửng sốt nhưng cũng đưa súng cho Dương Minh từ giờ phút này hắn hạ quyết tâm tất cả đều tin tưởng Dương Minh,cái này đều là xuất phát từ sự tin tưởng của hắn đối với Phương Thiên mà ra.

Sự việc hôm nay rất quái dị,Ngay sau khi mình đón bọn họ liền bị phục kích tuy rằng Lý mập cũng hiểu chuyên này ko có quan hệ với Dương Minh nhưng trong lòng cũng có chút nghi ngờ.Cho nên lúc này Dương Minh muốn hắn đưa súng hắn cũng rất là mạo hiểm nhưng hắn cũng nghĩ mạng mình là do Phương Thiên cứu nếu ko có Phương Thiên 20 năm trước mình đã chết rồi nên ko suy nghĩ gì nữa.Nếu Dương Minh thực muốn giết hắn thì cũng xem như đem cái mạng mình trả lại cho Phương Thiên nên hắn cũng sảng khoái mà đưa súng cho Dương Minh.

Dương Minh thấy được vẻ do dự của Lý mập đương nhiên hiểu được tâm trạng của hắn nhưng cũng ko nói gì. Dương Minhcầm súng trong tay,tay kia thì để lên tay nắm cửa. Lý mập kinh ngạc nhìn Dương Minh ko biết hắn muốn làm cái gì.Sau khi cầm súng hắn cũng ko có hành động gì chỉ bên ở 1 bên lo lắng suông.Bỗng Dương Minh động hắn mở cửa xe bắn 1 phát rông nhanh chóng đóng cửa xe lại,hành động nhanh như chớp tất cả ko đến 2 giây.Lúc Dương Minh đóng cửa xe lại bên ngoài mới truyền đến 1 tiếng kêu thảm thiết. Lý mập kinh ngạc đến cực điểm giết người nhanh đến như vậy sao, Lý mập muốn nói cái gì đó nhưng nhìn thấy Dương Minh vẫn lẳng lặng nằm đấy liền đem lời định nói nuốt vào trong bụng.

“Đi thôi chỗ này chỉ có mình hắn,đã xử lý xong rồi mau đi thôi.” Dương Minh ngồi dậy nói.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 95

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự