Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1121 Chương 1101 Tiệc sinh nhật (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2498 chữ · khoảng 9 phút đọc

Bạo Tam Lập nói chuyện với chủ quán liền cố ý nói đến chuyện đám lưu manh đến đây gây sự. Sau khi nghe chủ quán nói, Bạo Tam Lập rất khó hiểu. Hắn không ra lệnh cho đám đàn em làm như vậy mà.

Bây giờ thu nhập của công ty bảo vệ Danh Dương, Bất Dạ Thiên và Thiên thượng nhân gian đều rất khả quan, không cần phải làm mấy chuyện như bảo kê để lấy tiền nữa. Huống hồ công ty địa ốc Danh Dương cũng đang khởi động.

Bạo Tam Lập có thể khẳng định có đám người giả danh hắn mà đến đây lừa bịp. Chẳng qua không thể không nói đám người kia nắm trúng thời cơ và tâm lý mọi người. Bởi vì những người này không thể tự mình đi tìm Bạo Tam Lập. Đầu tiên bọn họ không thể dễ dàng gặp Bạo Tam Lập, thứ hai bọn họ cũng không dám đi.

Điều này làm Bạo Tam Lập cười khổ một tiếng. Hắn cũng hiểu chuyện này nếu không xử lý tốt thì sẽ tạo ảnh hưởng rất không tốt đối với công ty bảo vệ Danh Dương. Bây giờ có kẻ lấy danh nghĩa công ty đi lừa tiền, Bạo Tam Lập tự nhiên không thể trơ mắt mà nhìn được.

“Ông chủ, anh cứ yên tâm. Ngày mai tôi dẫn người tới đây đợi xem ai dám đến đòi tiền” Bạo Tam Lập nhìn chủ quán buồn rầu mà nói.

‘Hả, anh?” Chủ quán nghe Bạo Tam Lập đột nhiên nói như vậy liền có chút khó hiểu, chẳng qua lập tức có phản ứng mà nói: “Người anh em, anh là cảnh sát ư? Ai, đều do tôi lắm miệng. Đây là quy tắc ngầm trong ngành của chúng tôi. Anh đừng động vào nếu không tránh được ngày mai cũng không tránh được ngày kia, sớm muộn tôi cũng bị tội mà thôi. Dù sao tôi cũng không định kinh doanh nhà hàng này nữa, đang tìm người để bán. Bây giờ không cần gì khác, tôi chỉ cần ổn định mà thôi”

Đây đúng là suy nghĩ thật của chủ quán. Bởi vì một mình hắn đúng là không thể tiếp tục kin hắn doanh, một là do hắn sợ gây phiền phức. Đám lưu manh đó đâu dễ chọc vào. Đúng thế, cảnh sát làm cho bọn chúng sợ chạy, nhưng hôm sau, hôm sau nữa thì sao? Không biết chừng khi cảnh sát không có đây thì bọn chúng quay lại thì sao. Chủ quán không dám làm như vậy. “Ha ha” Bạo Tam Lập nghe xong chủ quán nói vậy liền cười ha hả, sau đó đưa danh thiếp của mình cho chủ quán mà nói: “Đây là danh thiếp của tôi, yên tâm đi. Ngày mai có tôi ở đây thì anh không có việc gì đâu”

Chủ quấn vội vàng cầm danh thiếp nhìn thoáng qua nội dung liền giật mình. Mặc dù cái tên Bạo Tam Lập có chút xa lạ nhưng danh hiệu bên trên thì hắn lại hiểu rõ.

Tổng giám đốc công ty bảo vệ Danh Dương, đương nhiên Bạo Tam Lập còn có một vài danh thiếp khác ở Bất Dạ Thiên, Thiên thượng nhân gian gì đó. Chẳng qua chủ yếu vẫn là lấy danh nghĩa công ty bảo vệ.

“Hả?” Chủ quán giật mình, vội vàng run rẩy nói: “Báo ca, ngài là Báo ca?”

Bạo Tam Lập gật đầu mỉm cười nói: “Những người đó không phải người của tôi. Cho nên anh cứ yên tâm, việc này cứ giao cho tôi xử lý”

Chủ quán vừa muốn nói lời cảm ơn thì đã thấy Bạo Tam Lập quay đầu đi chỗ khác.

Lúc này Dương Minh đang cõng Chu Giai Giai rồi cùng Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Trương Tân, Triệu Tư Tư đi tới. Bạo Tam Lập thấy thế liền vội vàng đi lên đón mà nói: “Dương ca”

Chẳng qua Bạo Tam Lập lại phát hiện mình cũng chẳng giúp được gì. mình không thể nào cõng phụ nữ của Dương ca mà? Vì thế hắn đành đứng ngây ở đó không biết nên làm gì cho tốt.

“Anh ra mở cửa xe đi” Dương Minh gật đầu nói.

Bạo Tam Lập nghe thấy thế liền như trút được gánh nặng, hắn liền vội vàng đi ra ngoài cửa nhà hàng.

Lần này Bạo Tam Lập lái một chiếc xe Audi đến, đây là xe mà Dương Minh yêu cầu mua. Đúng thế, một Tổng giám đốc công ty suốt ngày lái chiếc xe cũ kỹ thì cũng không ra thể thống gì. Dù hắn không cần thì cũng phải chú ý hình ảnh công ty chứ?

Dù sao xe của một Tổng giám đốc công ty cũng đại biểu thực lực của công ty, đây là chuyện không có biện pháp, rất nhiều khách hàng đều nhìn trúng điểm này. Nếu như xe quá cũ kỹ thì người ta cho rằng anh không có thực lực.

Đi theo Bạo Tam Lập đến đây còn một chiếc xe khác. Bởi vì Trương Tân uống hơi nhiều rượu nên không thể lái xe về được, chỉ có thể ngồi xe về. Mà chiếc xe của Bạo Tam Lập không thể ngồi quá nhiều người.

Trương Tân và ttt lên xe đằng sau, Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai lên xe Audi. Dương Minh ngồi ở vị trí tay lái phụ còn ba nàng Trần Mộng Nghiên ngồi ở ghế đằng sau.

Không gian trong xe Audi rất rộng, ghế phía sau khá lớn. ba cô gái lại nhỏ nhắn xinh xắn nên dù ngồi ba người vẫn không chặt, hoàn toàn có thể ngồi thêm người nữa.

Bởi vì có ba người Trần Mộng Nghiên trong xe, Bạo Tam Lập cũng không nói về chuyện lúc nãy mình trao đổi với chủ quán. Chẳng qua nếu Dương Minh đã dặn hắn xử lý chuyện này, Bạo Tam Lập xử lý xong thì nhất định sẽ báo cáo kết quả với Dương Minh.

Dương Minh từ trên phòng đi xuống cũng đã thấy Bạo Tam Lập đang nói chuyện với chủ quán, hắn cũng đại khái đoán được là vì chuyện vừa nãy nên Dương Minh cũng không hỏi nhiều. Bạo Tam Lập biết rõ chỗ ở bây giờ của Dương Minh nên rất nhanh đã đến tiểu khu Hoa Thương.

Dương Minh cùng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đưa Chu Giai Giai đã ngủ say vào biệt thự. Chuyện hôm nay khá đặc biệt, trước đó Chu Giai Giai đã xin nghỉ nên không cần quay về trường đại học.

Sau khi lên lầu, Dương Minh đưa Chu Giai Giai vào phòng, sau đó mới xuống lầu. Lúc này Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đã đi tắm. Dương Minh cũng biết tối nay nhất định sẽ xảy ra chuyện gì đó. Không biết hai cô bé này chuẩn bị món quà gì cho mình nhỉ?

Dương Minh ngồi trên sô pha mà suy nghĩ. Ngày mai hắn sẽ xuất phát đi Châu Phi, không biết nên giải thích với Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận như thế nào? Lần này mình đi không biết bao lâu nhưng lại không thể nói thật với các nàng.

Dương Minh đang nhắm mắt suy nghĩ thì đột nhiên đèn trong phòng khách bị tắt, trong tai truyền đến một bài nhạc. Hai thân hình xinh đẹp xuất hiện giữa phòng khách, đó là Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận.

Lúc này Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đã thay bộ quần áo bình thường, mặc bộ đồ rất gợi cảm, chỉ có áo ngắn và quần sóc, các nơi khác đều lộ hết ra. Mà trên eo các nàng còn có một chiếc thắt lưng vàng rực.

Theo điệu nhạc vang lên, hai người cũng bắt đầu nhảy. Nhìn hai nàng múa bụng, Dương Minh cảm thấy máu mình muốn sôi lên. Hắn dù như thế nào cũng không ngờ được món quà hai nàng chuẩn bị lại là như vậy. Một điệu múa tuyệt đẹp lại ở ngay trong nhà mình. Chỉ có một mình hắn được xem, Dương Minh nghĩ lại cảm thấy có chút đắc ý.

Thân hình Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận rất đẹp, mặc dù không thể so sánh với Vương Tiếu Yên thường xuyên tập luyện nhưng cũng đẹp rồi.

Cho nên kết hợp với ánh đèn mờ ảo, hai người đang lắc lắc eo vô cùng gợi cảm làm cho Dương Minh muốn bay lên.

Chẳng qua mặc dù hai người nhảy rất đẹp nhưng Dương Minh lại cảm thấy động tác lại không hòa hợp, hình như không phối hợp. Không biết hai cô bé này trước đó có tập luyện không? Chẳng lẽ không phát hiện sao?

Điệu nhạc kết thúc, Trần Mộng Nghiên cùng Lâm Chỉ Vận ngồi ở hai bên Dương Minh. Có lẽ trước đó uống không ít rượu nên ngay cả Lâm Chỉ Vận vẫn hay xấu hổ mà giờ phút này cũng to gan hơn.

“Sao, anh thích món quà này không?” Trần Mộng Nghiên dán sát người vào bên cạnh Dương Minh, mặt nàng đỏ ửng rồi ngọt ngào hỏi.

“Đương nhiên là thích” Dương Minh vội vàng gật đầu. Hắn thầm nghĩ sau này mỗi ngày hai nàng đều như vậy với mình thì tốt quá.

“Em và Lâm muội muội tập ở một trung tâm thể dục ở gần công ty đó. Trong công ty có rất nhiều nhân viên có thể học viên ở đó. Em và Lâm muội muội cũng đăng ký” Trần Mộng Nghiên nói: “Chẳng qua điệu nhảy này là dành cho ba người. Ai ngờ Giai Giai lại dễ say như vậy, tốn công dạy cô ấy rồi” T

Dương Minh nghe xong Trần Mộng Nghiên nói mới tỉnh ra. Bảo sao mình trước đó cảm thấy không quá hài hòa, thì ra là có nguyên nhân như vậy. Điệu nhảy này là dành cho ba người, bây giờ biến thành hai người tức là ít một người nên tự nhiên không phối hợp rồi.

“Không sao, chờ Giai Giai tỉnh thì mấy em biểu diễn một lần nữa là được mà” Dương Minh nghiêm túc nói.

“Tốt quá nhỉ, hôm nay là sinh nhật anh nên cho anh ngạc nhiên, sau này đừng hy vọng” Trần Mộng Nghiên nói.

“Vậy sau này hôm nào cũng là sinh nhật anh” Dương Minh cười nói.

“Không đứng đắn gì cả. Được rồi, quà đã tặng xong, em mệt rồi nên đi nghỉ đây. Đêm nay để Lâm muội muội cùng anh” Trần Mộng Nghiên nói. “A” Lâm Chỉ Vận sửng sốt nói: “Mộng Nghiên tỷ, trước đó không phải đã nói là chị sao?” Trước đó hai người đúng là đã bàn bạc rõ ràng, đêm nay do Trần Mộng Nghiên cùng với Dương Minh, nhưng Trần Mộng Nghiên nói đến miệng lại cảm thấy không thể nói được. Bây giờ nàng mới có thể cảm nhận Hoàng hậu khó xử như thế nào. Sợ Dương Minh nói nàng lòng dạ hẹp hòi nên không ngừng phải thể hiện mình rộng lượng. Như vậy Trần Mộng Nghiên chỉ có thể tự hy sinh bản thân mà thôi: “Hai người không cần tranh cãi nữa, hôm nay cùng nhau đi” Dương Minh nói xong liền ôm lấy hai nàng vào lòng.

“Anh nói bậy gì thế” Trần Mộng Nghiên đỏ mặt mà nghĩ đến chuyện lần trước.

“Không nói bậy mà, cũng không phải chưa làm vậy mà. Lần trước không phải rất tốt sao?” Dương Minh cười ha hả mà nói.

“Lần trước là do không biết nên mắc mưu của anh, lần này đương nhiên sẽ không rồi” Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh mà nói: “Người ta vẫn chưa tính sổ với anh đó”

“Ai, thực ra Mộng Nghiên này, em cảm thấy anh có phải là người hoang dâm không?” Dương Minh đột nhiên có mưu kế, hắn không còn vẻ cợt nhả nữa mà thay vào đó là bộ mặt nghiêm túc: “Con người của anh luôn đứng đắn và nghiêm chỉnh mà. Em thấy đó, anh và em ở bên nhau lâu như vậy, anh là người như thế nào chẳng lẽ em không biết? Trước kia khi học cấp ba, anh vẫn luôn nâng niu em mà” Trần Mộng Nghiên nghe xong Dương Minh nói không khỏi thầm mắng đúng là biết nói bậy. Hồi cấp ba mình đã là bạn gái hắn đâu? Lúc đó quan hệ giữa hai người chỉ là bạn học bình thường mà thôi, hắn đương nhiên phải nâng niu mình rồi. Mà sau đó hắn không phải lừa mình giúp hắn thủ dâm trong rạp chiếu phim sao? Món nợ này mình vẫn chưa tính sổ rõ ràng với hắn. Chẳng qua thấy Dương Minh nghiêm túc như vậy, Trần Mộng Nghiên thật ra có chút tò mò, không tiện để nói phá lời này của Dương Minh, vì thế phối hợp hỏi: “Vậy hôm nay sao anh lại không đứng đắn. Đừng nói cho em biết là sau khi anh uống rượu nên nghĩ loạn ư?”

“Hôm nay hả” Dương Minh thở dài nói: “Ai, thực ra chuyện là như thế này, mai anh phải đi ...”

“Đi? Anh muốn đi đâu?” Trần Mộng Nghiên sửng sốt rồi vội vàng hỏi. Mà Lâm Chỉ Vận mặc dù không mở miệng nói nhưng cũng vô thức cầm chặt tay Dương Minh, cũng khẩn trương nhìn hắn.

“Anh đi Châu Phi” Dương Minh liền nói ra mưu kế của mình: “Sáng mai anh sẽ đi”

“Đi Châu Phi? Anh đi Châu Phi làm gì?” Trần Mộng Nghiên khó hiểu hỏi.

“Là một người bạn tìm giúp anh, anh đến đó xem giá cả quặng kim cương và quặng vàng. Công ty chúng ta không phải kinh doanh châu báu sao? Muốn Phương Thiên, muốn làm lớn thì phải có tài nguyên. Nếu không thì luôn bị người khác khống chế tài liệu, chẳng may ngày nào đó xảy ra vấn đề, nguồn cung cấp nguyên liệu bị mất thì công ty chúng ta sẽ rơi vào trạng thái tê liệt hoàn toàn” Dương Minh liền giải thích.

“Cho nên công ty chúng ta muốn liên tục phát triển thì phải có nguồn cung cấp do mình khống chế. Đây chính là cơ hội tốt, anh định đi dò xét”

“Hả” Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều kêu lên một tiếng rồi hỏi: “Em nghe nói bên Châu Phi rất loạn, thường xuyên có chiến tranh. Nếu anh đi ...”

“Yên tâm đi, anh đi đến nơi bình thường, không phải là mấy quốc gia đánh nhau đó”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 98

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự