Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1120 Chương 1101 Tiệc sinh nhật (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2488 chữ · khoảng 9 phút đọc

“Đẹp” Dương Minh không khỏi than thở một tiếng: “Ai có ý này vậy? Ba người càng lúc càng giống chị em”

Trần Mộng Nghiên liền đỏ mặt nhưng không nói gì. chẳng qua Chu Giai Giai đã nói: “Là ý của Mộng Nghiên tỷ”

Dương Minh cũng đoán đây là ý của Trần Mộng Nghiên. Lâm Chỉ Vận sẽ không chủ động làm mấy thứ này, Chu Giai Giai mặc dù có thể nhưng nàng dù sao mới quen với hai người Trần Mộng Nghiên, cũng không tiện để chuẩn bị thứ này.

Cho nên có khả năng nhất chính là Trần Mộng Nghiên, không ngờ cô bé này lại làm mình vui mừng như vậy.

Chủ quán đứng bên nhìn ba cô gái xinh đẹp mặc giống hệt nhau thì rất giật mình. Không biết ba người này có quan hệ gì với Dương Minh. Chẳng qua hắn không có nói gì thêm cả. Dù sao việc này cũng không quan hệ gì đến hắn mà. Người ta đến quán mình ăn tiêu, nhiều chuyện sẽ làm người ta ghét.

Thấy khách của Dương Minh đã đến đông đủ, chủ quán rất tự nhiên lui xuống rồi bảo nhân viên phục vụ dẫn đám người Dương Minh lên tầng hai.

Đây cũng không phải căn phòng sang trọng gì cả. Mặc dù bản thân năm nay đã khác hẳn năm trước nhưng Dương Minh là người hoài niệm nên vẫn lấy căn phòng năm ngoái.

“Mộng Nghiên, anh nhớ sinh nhật năm trước em nói sẽ tổ chức sinh nhật cho anh? Không ngờ đến bây giờ đã thành sự thật” sau khi vào trong phòng Dương Minh liền trêu chọc Trần Mộng Nghiên.

“Em còn tưởng anh gạt em chứ, không ngờ hôm nay đúng là sinh nhật anh” Trần Mộng Nghiên có chút xấu hổ mà nói. Nàng đúng là không ngờ được năm trước mình nói một câu tùy tiện mà năm nay lại biến thành sự thật.

Nhớ lại thì giống như một giấc mơ vậy. Mình và Dương Minh yêu nhau thực ra rất kỳ quái và đột nhiên. Không biết từ lúc nào nàng lại có thể yêu tha thiết một tên học sinh xấu luôn trốn tiết này.

Chẳng qua Trần Mộng Nghiên lại không hề hối hận, ngược lại nàng còn rất đắc ý. Một năm qua, Dương Minh đã thành công rất lớn, đối thủ từng người từng người thua trong tay hắn, mà hắn cũng càng lúc càng mạnh hơn.

Hơn nữa được ông bố Trần Phi chấp nhận và khen ngợi Dương Minh, điều này càng làm Trần Mộng Nghiên thêm kiên định vào tình yêu của mình. Trần Phi vì lý do nghề nghiệp nên nhìn người rất chuẩn, không dễ dàng nhìn trúng ai. Nhưng ông lại có ấn tượng rất tốt với Dương Minh.

Mặc dù Dương Minh vì một số lý do nên có quan hệ với mấy cô gái khác, nhưng Trần Phi lại thấy việc này không thể trách Dương Minh. Bị Vương Chí Đào gài bẫy, Dương Minh lại là một cậu con trai khỏe mạnh, nhiệt huyết thì khó mà tránh khỏi sai lầm.

Quan trọng đó là Dương Minh sau khi nhận sai lầm đã biết nhận trách nhiệm. Bây giờ xem ra Dương Minh làm rất đúng. Mặc dù Trần Phi không biết Trần Mộng Nghiên đã thành chị em với Lâm Chỉ Vận. chẳng qua thái độ lúc đó của Dương Minh đã được Trần Phi tán thành.

“Lão Đại, ba chị dâu, mau ngồi xuống” Trương Tân vào trong phòng liền làm thay nhiệm vụ của nhân viên phục vụ, hắn vội vàng lấy bát từ trên kệ xuống. Điều này làm nhân viên phục vụ ở bên có chút xấu hổ. Cô cũng biết trong phòng này đều là khách quý của ông chủ, chẳng may tiếp đón không chu đáo thì không ổn. Bây giờ còn để người ta tự mình làm thì không phải nói năng lực của cô có vấn đề hay sao?

“Quý khách, cái này để em là được mà”

“Không cần, anh tự làm là được” Trương Tân xua tay mà nói: “Em ra ngoài làm đi. Ở đây không cần em” Thấy Trương Tân cố ý tự mình làm, nữ nhân viên phục vụ cũng không còn cách nào cả. Dù sao người ta thích tự làm thì nhân viên phục vụ cũng đã gặp. Chẳng qua đây đều là cấp dưới lấy lòng cấp trên, mà thoạt nhìn quan hệ giữa Trương Tân và Dương Minh là bạn tốt mà.

Chẳng qua nghe thấy Trương Tân gọi Dương Minh là Lão Đại, có lẽ hai người là anh em kết nghĩa. Cứ như vậy Trương Tân ân cần một chút cũng không có gì không ổn cả. Nữ nhân viên phục vụ liền ra khỏi phòng rồi chạy xuống nhà bếp xem đã chuẩn bị món ăn xong chưa.

“Dương Minh, chúc mừng sinh nhật anh” Mấy cô nàng Trần Mộng Nghiên và Trương Tân chưa kịp mở miệng thì Triệu Tư Tư đã mở miệng nói trước. Hắn đưa cho Dương Minh một cái hộp nhỏ rồi nói: “Đây là quà mừng sinh nhật em”

“Cảm ơn” Dương Minh liền đưa tay cầm: “Không ngờ Triệu Tư Tư lại tặng quà anh đầu tiên. Thằng ranh Trương Tân này kéo kiệt quá”

“Không phải, là anh ấy dặn em chuẩn bị” Triệu Tư Tư ngọt ngào cười nói: “Chẳng qua bọn em không có kinh tế như anh, anh cũng đừng chê đó”

Dương Minh không khỏi thầm gật đầu, Trương Tân có thể tìm vợ như Triệu Tư Tư đúng là may mắn. Xem ra Trương Tân chắc chắn không chuẩn bị quà gì rồi

Với quan hệ của Dương Minh và Trương Tân thì còn lạ gì nhau, cũng không cần quà tặng gì cả. Năm ngoái khi Dương Minh sinh nhật, Trương Tân cũng không tặng quà gì. Cho nên món quà này nhất định là do Triệu Tư Tư tự mình chuẩn bị, chỉ là nói thêm Trương Tân vào để cho hắn mặt mũi mà thôi.

“Đương nhiên không rồi, em và Trương Tân tặng thì dù là một cây bút anh cũng quý” Dương Minh cười cười mở gói ra, thứ bên trong làm cho mắt Dương Minh sáng rực lên.

Không ngờ chính là thứ mà trước đây hắn và Trương Tân đã từng rất thích.

Cầm lấy món quà trong tay, Dương Minh không khỏi thầm than Triệu Tư Tư đúng là có tâm ý. Không ngờ lại tìm được món quà như vậy.

Thực ra quà tặng đối với Dương Minh bây giờ đã không có hấp dẫn gì mấy, cho nên những món quà có tính kỷ niệm này càng làm cho hắn cảm thấy quý trọng.

“Ồ, đẹp quá” ngay cả Trần Mộng Nghiên cũng phải kêu một tiếng: “Tư Tư, bạn làm thế nào mà có vậy?”

“Mình bảo mấy nhà thiết kế ở công ty làm ra mà” Triệu Tư Tư thấy Dương Minh thích món quà nên cũng yên tâm. Dù sao nếu Dương Minh không thích thì cô và Trương Tân đều cảm thấy khó xử.

“Mộng Nghiên, Chỉ Vận, Giai Giai, quà của ba người đâu?” Dương Minh cẩn thận cất món quà Triệu Tư Tư đưa cho mình, sau đó hỏi ba người Trần Mộng Nghiên.

“Quà của bọn em ư, bây giờ chưa thể đưa cho anh. Lát nữa về nhà rồi nói” Trần Mộng Nghiên thần bí nói.

“Không phải là mấy người đi gấp nên quên quà đó chứ?” Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên có chút kỳ quái nên khó hiểu hỏi.

“Hì hì, có phải hay không thì về nhà anh sẽ biết” Trần Mộng Nghiên cười cười không nói nữa.

“Được rồi, chẳng qua không có quà cũng không sao. Đưa người mấy em cho anh là được mà” Dương Minh cười hắc hắc một tiếng. hắn cũng không quá để ý đến quà sinh nhật, chỉ cần có tâm ý của các nàng là được.

Nghe Dương Minh nói như vậy, Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai đều đỏ mặt. Chu Giai Giai còn chưa có quan hệ kia với Dương Minh nên lúc này mặt nàng đỏ nhất.

“Nói gì thế hả, còn có người khác ở đây cơ mà” Trần Mộng Nghiên trừng mắt nhìn Dương Minh mà nói.

“Ha ha, Trương Tân và Triệu Tư Tư cũng không phải người ngoài mà” Dương Minh không biết xấu hổ mà nói.

“Đúng, tao và Tư Tư cũng không phát hiện, không nghe thấy gì mà. Lão Đại, chị dâu, mọi người vừa nói gì thế?’ Trương Tân liền hùa theo: “Xem tai của anh này” Vừa nói Trương Tân vừa xoa xoa lỗ tai của mình.

Trương Tân làm như vậy khiến Trần Mộng Nghiên không nghiêm mặt được nữa, mọi người đều nở nụ cười. Lúc này cửa phòng được mở ra, nhân viên phục vụ mang đồ ăn vào.

Bây giờ chưa phải giờ đông khách, hơn nữa chủ quán đã cố ý dặn dò nên đồ ăn rất nhanh được mang lên, trong nháy mắt đã đầy cả bàn.

Năm ngoái ít người, chỉ có Trương Tân và Dương Minh nên không gọi bao nhiêu đồ ăn. Nhưng năm nay thì khác, người đã có sáu nên Trương Tân cũng gọi nhiều hơn.

“Lão Đại, chúc mừng sinh nhật mày” Trương Tân do dự một chút cũng không thấy từ nào tốt, tốt hơn hết là chúc đơn giản mà thôi. Hắn liền cầm chén rượu lên mà chúc.

“Cảm ơn mày” Dương Minh cũng giơ chén rượu lên cụng ly với Trương Tân, hai người uống cạn.

Trần Mộng Nghiên muốn nhắc Dương Minh uống it một chút, nhưng thấy Triệu Tư Tư không nói gì, hơn nữa hôm nay Dương Minh rất vui nên nàng thôi.

Chẳng qua chủ yếu là Dương Minh và Trương Tân uống. Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai và Triệu Tư Tư chỉ nhấp một chút mà thôi.

Một năm đã trôi qua, Dương Minh lại thêm một tuổi. Đây là một năm biến Dương Minh từ một thằng gần như côn đồ đến bây giờ đã là một người không ai không biết, khống chế thế lực hắc đạo Tùng Giang.

Chỉ là Dương Minh im hơi lặng tiếng nên việc này không cho người ngoài biết mà thôi.

Mới đầu mấy nàng Trần Mộng Nghiên cũng không uống rượu, nhưng khi không khí bữa tiệc tăng vọt. Hơn nữa do Dương Minh và Trương Tân cứ mời mãi nên mấy cô nàng cũng bắt đầu uống nhiều lên.

“Lát nữa chúng ta đi hát thôi” Trương Tân đề nghị.

“Được, chúng ta đến Bất Dạ Thiên đi” Dương Minh cũng hơi say một chút. Hắn hôm nay khá cao hứng nên làm cho người ta dễ say. Nhưng về cơ bản Dương Minh vẫn còn tỉnh táo.

“Đừng, ở đây cũng có phòng hát mà, ở đây đi. Anh nhìn Giai Giai xem, cô ấy sắp ngủ rồi” Trần Mộng Nghiên xua tay mà phản đối.

Dương Minh nghe Trần Mộng Nghiên nói liền nhìn Chu Giai Giai. Quả nhiên không biết từ lúc nào Chu Giai Giai đã nằm gục lên bàn, giống như là uống nhiều mặt đỏ ửng mà ngủ thiếp đi.

Chu Giai Giai uống rượu không giỏi bằng Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Triệu Tư Tư. Lâm Chỉ Vận và Triệu Tư Tư thường xuyên tham gia tiệc rượu của công ty, mặc dù không phải người thích uống rượu nhưng làm giám đốc công ty thì không uống một chén trong bữa tiệc thì sao nhân viên uống vui vẻ được. Cho nên lâu dần hai nàng cũng luyện được một chút. Mà Trần Mộng Nghiên có thể là do di truyền của Trần Phi nên cũng uống được hai chén. Chẳng qua Trần Mộng Nghiên vẫn uống kém hơn Lâm Chỉ Vận và Triệu Tư Tư.

‘Chúc anh sinh nhật vui vẻ, chúc anh sinh nhật vui vẻ” Khi bài hát sinh nhật vang lên, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cầm lấy mic hát mừng Dương Minh. Dương Minh như muốn mê đi. Cảnh này làm Dương Minh không khỏi than thở, nếu như cứ tiếp tục như thế nào thì tốt quá. Chẳng qua Dương Minh biết tính cách của Trần Mộng Nghiên. Nàng có thể nhận Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai chỉ là do một số cơ hội trùng hợp mà thôi. Lâm Chỉ Vận là do Dương Minh hiếp nên dù như thế nào Dương Minh cũng phải có trách nhiệm. Cho nên Trần Mộng Nghiên chỉ có thể chấp nhận để Dương Minh gánh trách nhiệm. Mà Chu Giai Giai lại đỡ đạn cho Dương Minh. Trần Mộng Nghiên về tình về lý không thể lạnh nhạt với Chu Giai Giai. Đây chính là một cô gái vì Dương Minh mà không cần mạng sống.

Cho nên Dương Minh cũng không cho rằng sau khi Trần Mộng Nghiên nhận Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai còn có thể tiếp tục nhận thêm người khác. Dù là Trần Mộng Nghiên đã thừa nhận Lam Lăng và Tô Nhã nhưng đây là chuyện bất đắc dĩ mà thôi.

Bài hát sinh nhật qua đi, mọi người liền thoải mái hơn. Trương Tân và Triệu Tư Tư liền hát mấy bài tình ca, mặc dù Trương Tân hát không hay nhưng do có rượu vào nên hát rất hưng phấn.

Sau khi hai người hát xong liền bắt đầu hét lên bắt Dương Minh và ba cô gái hát với nhau. Nhưng thực tế thì Chu Giai Giai đã say mà ngủ thiếp đi. Vì thế chỉ có Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận cùng hát với Dương Minh.

Dương Minh và Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận hát các bài của Thư Nhã. Bởi vì Tô Nhã không có ở đây nên Trần Mộng Nghiên muốn thể hiện mình rộng lượng một chút.

Đến mãi tối thì bữa tiệc sinh nhật kết thúc. Chu Giai Giai lúc này vẫn mơ mơ màng màng được Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đỡ lên. Nàng hỏi: “Còn uống nữa sao?”

“Không uống, nếu em muốn uống tiếp thì về nhà uống” Dương Minh cười nói.

Chu Giai Giai lúc này mới biết bữa tiệc đã kết thúc nên có chút xấu hổ đi theo mọi người ra khỏi phòng. Dương Minh bởi vì uống ít rượu nên gọi điện cho Bạo Tam Lập bảo hắn đến làm lái xe. Hắn mà lái xe bây giờ không biết chừng lại bị cảnh sát túm.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 102

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự