Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1115 Chương 1097 Lời nói dối thiện ý. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1718 chữ · khoảng 6 phút đọc

Nghe tin này xong, thân thể của cha mẹ nàng rõ ràng là run lên, nhưng mà, cha của nàng tương đối lạc quan hơn : "Được rồi, bà à, con gái không bị nguy hiểm đến tính mạng là tốt rồi, liệt thì liệt, chúng ta hầu hạ nó là được, để cho nó đừng đi ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt, rước lấy tai họa!"

Mẹ của Trầm Vũ Tích yên lặng gật đầu, bây giờ cũng chỉ có thể làm như vậy, không biết tiền thuốc men của Trầm Vũ Tích nên xử lý thế nào bây giờ, hiện tại giá thuốc khẳng định không ít, vì vậy sợ hải hỏi : "Tiểu Dương, Hạ cảnh quan còn chưa nói, Tạ Văn Tiến có đền tiền cho Trầm Vũ Tích không?"

"Cái này khẳng định là có, nhưng mà sẽ không nhiều đâu, đại khái cũng chỉ hơn một trăm ngàn mà thôi" Dương Minh đem những gì mà Hạ Tuyết biết nói cho cha mẹ của Trầm Vũ Tích biết.

"Vậy, lúc nào mới bồi thường... bây giờ Vũ Tích nằm viện cũng cần tiền..." Mẹ của nàng kích động hỏi.

"Cái này..." Dương Minh chợt kinh ngạc, tại saoo mẹ của Trầm Vũ Tích lại quan tâm đến tiền bồi thường như vậy, con gái bị thương như vậy còn muốn lấy tiền bồi thường thì có lợi ích gì?

Nhưng mà, sau khi nghĩ đến tình huống của Trầm Vũ Tích một chút, liền hiểu được, mẹ của nàng suy nghĩ không kỳ quái, dù sao gia đình của nàng cũng không khá giả gì, mà tiền thuốc men về sau của Trầm Vũ Tích khẳng định là không thấp, là gánh nặng mà bọn họ không thể chịu nổi! Nghĩ đến đây, Dương Minh vội vã nói : "Hai bác không cần lo lắng về vấn đề tiền, Trầm Vũ Tích là quản lý của Bất Dạ Thiên, coi như là lãnh đạo trung tầng, công ty sẽ gánh vác tiền thuốc men của nàng!"

"A? Chỉ là quản lý vài ngày, còn chưa chuyển lên chính thức, mà công ty cũng chịu sao?" Mẹ của nàng sửng sốt, hiển nhiên là không tin Bất Dạ Thiên lại chịu bỏ tiền.

Đừng nói Bất Dạ Thiên là của tư nhân, ngay cả những doanh nghiệp nhà nước cũng thường mặc kệ tiền thuốc men của nhân viên đấy thôi! Hơn nữa, Trầm Vũ Tích cũng chỉ làm quản lý được vài ngày, ngay cả hợp đồng còn chưa ký, công ty chịu trả sao?

"Đương nhiên là trả" Dương Minh cười cười, liếc nhìn Bạo Tam Lập một cái.

Bạo Tam Lập nhận được ý ngầm của Dương Minh, vội vã nói : "Đây là quy định của công ty, công ty của con là công ty chính quy, nói giữ lời, sao có thể mặc kệ được! Bác gái, bác trai, hai bác yên tâm, Trầm Vũ Tích tốn hết bao nhiêu tiền, chúng con sẽ trả hết, không cần phải suy nghĩ!"

"Cái này..." Tuy rằng mẹ của Trầm Vũ Tích thấy rằng tiền thuốc mẹ quả thật không nên để cho Bất Dạ Thiên trả, bởi vì chuyện nảy quả thật không có liên quan gì đến Bất Dạ Thiên cả, địa điểm xảy ra chuyện cũng không phải ở Bất Dạ Thiên, cho nên dù có ra tòa thì người ta cũng không sợ.

Nhưng mà, Bạo Tam Lập lại chủ động đòi trả, đồng thời còn nói sẽ trả hết tiền thuốc men ề sau, như vậy thì số tiền bồi thường của Tạ Văn Tiến sẽ dùng để nuôi Trầm Vũ Tích, cứ như vậy, hai ông bà cũng sẽ dư dả, đủ để nuôi Trầm Vũ Tích.

Trước đó, bọn họ cũng đã nghe qua bối cảnh của Bạo Tam Lập, còn tưởng rằng Bạo Tam Lập là một người khó tiếp xúc, nhưng bây giờ xme ra, người còn tốt hơn cả lão quản lý dối trá ở khu nhà mình.

"Vậy cảm ơn Bạo tổng..." Mẹ của nàng nói : "Tôi cúi đầu cảm tạ ngài..."

"Đừng..." Bạo Tam Lập hoảng sợ! Tuy rằng Dương Minh phủ định quan hệ giữa hắn và Trầm Vũ Tích, nhưng mà ai biết được chứ. Bạo Tam Lập cảm thấy có vấn đề, nếu không có quan hệ thì tại sao Dương Minh lại nhiệt tình như vậy?

Vội vàng cản mẹ của Trầm Vũ Tích cúi đầu với mình, Bạo Tam Lập nói : "Bác gái, bác đừng làm vậy, con nhận không nổi!" Bạo Tam Lập tuy rằng muốn nói bác là mẹ vợ của Dương ca, nhưng mà không dám nói như vậy, chỉ đành lắc đầu.

"Báo..." Dương Minh vừa định nói Báo tử, đi chuyển tiền đi, nhưng mà thấy cha mẹ của Trầm Vũ Tích vẫn còn ở đây, vì thế liền ngoắc một thằng bên cạnh Bạo Tam Lập, nói : "Anh rút giúp tôi năm trăm ngàn tiền mặt đi! Mật mã là 123456!"

Nói xong Dương Minh móc thẻ ngân hàng ra, hắn cũng không biết người này tên gọi là gì, chỉ thấy quen mắt mà thôi. Nhưng mà, người này tựa hồ như cũng biết thân phận của Dương Minh, không cần Bạo Tam Lập mở miệng, liền vội vàng cầm lấy chi phiếu của Dương Minh, chạy ra máy ATM gần bệnh viện để rút tiền.

Gần mỗi bệnh viện lớn thường có các máy rút tiền tự động, luôn được mọi người ưa chuộng.

Cha mẹ của Trầm Vũ Tích cũng không thấy chuyện này có gì không thích hợp, bởi vì trước đó Dương Minh đã nói, hắn là lãnh đạo mà.

Rất nhanh, người kia đã trở về, mang theo cái túi đựng năm trăm ngàn đưa cho Dương Minh : "Dương ca, đây là năm trăm ngàn"

Dương Minh cầm lấy cái túi tiền, gật đầu nói : "Cực khổ cho anh"

Người kia nhất thời kích động, vốn dĩ hắn có thể làm việc cho Dương Minh đã rất cao hứng rồi, hôm nay Dương Minh còn nói là cực khổ cho hắn, hắn đương nhiên là vô cùng hài lòng.

"Bác gái, đây là năm trăm ngàn" Dương Minh cầm lấy túi tiền đưa cho mẹ của Trầm Vũ Tích : "Tuy rằng công ty đã chịu tiền thuốc men, nhưng mà những thứ khác cũng cần tiền, hơn nữa tiền bồi thường của Tạ Văn Tiến có thể đến chậm, cho nên bác cầm tiền này trước đi!"

Vốn, mẹ của Trầm Vũ Tích đã rất hài lòng về chuyện tiền thuốc men, lúc này thấy Dương Minh đưa tiền cho mình, liền vội vã từ chối : "Cái này sao được, sao bác có thể cầm tiền của con!"

Công ty đã trả tiền thuốc men, ít nhất đã lã làm giảm bớt gánh nặng cho bà, nhưng mà Dương Minh lại đưa tiền cho mình, bà ta làm sao mà dám cầm?

"Vũ Tích là bạn gái của con, nàng gặp chuyện không may, con đương nhiên là phải giúp nàng một cái gì đó" Dương Minh cười nói : "Hơn nữa, công việc của con tương đối nhiều, cho nên chỉ có thể làm phiền bác"

Trong lòng Dương Minh thầm thở dài, cái nà coi như là một lời nói dối thiện ý đi, dù sao thì lúc trở về cảnh cục, cha mẹ của Trầm Vũ Tích cũng đã nghe một lần rồi.

"Cái này..." Quả thật là lúc ở trong cảnh cục, cha mẹ của Trầm Vũ Tích đã nghe Dương Minh nói câu kia. Vốn tưởng rằng Trầm Vũ Tích gặp chuyện không may, có khả năng bị liệt cao, Dương Minh là bạn trai của Trầm Vũ Tích, cũng sẽ không thể giống như trước được, ai lại muốn có một người bạn gái bị liệt chứ?

Hơn nữa, hai người cũng nhìn ra, Dương Minh còn trẻ mà sự nghiệp đã rất thành công, một đứa con trai như vậy, muốn tìm loại gái nào mà không được, hà tất gì cần một người tàn tật?

Cho nên, lúc Dương Minh đưa ra năm trăm ngàn, mẹ của Trầm Vũ Tích rất kinh ngạc, càng kinh ngạc hơn chính là, Dương Minh tự nhiên lại nhấn mạnh rằng Trầm Vũ Tích là bạn gái của mình.

Trong lòng Bạo Tam Lập âm thầm khinh bỉ Dương Minh, mẹ nó, rõ ràng là bạn gái của ngài mà ngài nói không phải, bây giờ lại đi thừa nhận! Nhưng mà, chỉ dám khinh bỉ trong lòng thôi, không dám nói ra ngoài, hơn nữa may mắn là hắn ta vẫn chú ý giải quyết chuyện này.

Ra khỏi bệnh viện, trong lòng Dương Minh có chút lo lắng, tuy rằng chuyện này có thể nói là giải quyết tốt đẹp, nhưng mà kết quả là làm cho một người con gái phải ngồi xe lăn suốt rồi...

Biết kết quả này xong, Dương Minh càng không muốn buông tha cho Tạ Văn Tiến, bất luận là Tạ Văn Tiến bị phán như thế nào, thì Dương Minh cũng sẽ không cho hắn sống tốt....

..............................

Phương Thiên đưa tin tức về bên Kars tướng quân, để cho tổ chức Hắc Hồ Điệp chuẩn bị hành động, chỉ cần thành công thì thù lao đều dễ bàn.

Tướng quân Kars thật sự đã ngồi không yên rồi, trong lòng hắn cũng hiểu, trong giai đoạn nghỉ ngơi lấy lại sức sau cuộc giành chính quyền này, một số kẻ thù đã bắt đầu rục rịch, chuẩn bị ra tay.

Mỗi ngày tướng quân Kars phải sống trong lo lắng chờ đợi, thật ra hắn cũng biết, bị lật xuống khỏi cái ghế này là chuyện sớm muộn, nhưng mà trong lòng ai cũng có hy vọng cả, có thể kiên trì được bao lâu thì tốt bấy lâu.

Nhưng mà, kẻ thù chính trị thì không ít, bị giết một thì lại mọc lên một người khác, mà mỗi lần ám sát hắn lại phải dùng tài nguyên của nước X để trả tiền thù lao, lên làm một tổng thống mà chẳng có gì, vậy có ý nghĩa gì?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 76

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự