Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1114 Chương 1097 Lời nói dối thiện ý. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1646 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trong hồ sơ kia là lời khai của Tạ Văn Tiến, có ký xác nhận của hắn... Nếu như không phải Tạ Văn Tiến và những tên khác khai ra, thì chỉ bằng vào suy đoán của cảnh sát thì không có khả năng biết được....

Lý Một Dược làm luật sư thay đen đổi trắng không phải một hai lần, nhưng mà bị vạch trần lại là lần đầu tiên. Hắn không thể nào nghĩ ra được, Tạ Văn Tiến tại sao lại khai toàn bộ nhanh như vậy? Lẽ nào nó không biết, sau khi nó nói xong, thì cái gì đang đợi nó sao? Loại án cưỡng hiếp này nếu bị phán tù, thì ít nhất cũng là mười năm, hơn nữa, cái đó là tình huống người bị hại không chết, còn nếu người bị hại mà tử vong thì không biết sẽ phán thế nào.

Vốn Lý Một Dược không coi vụ án này ra gì, bởi Trầm Vũ Tích không có bối cảnh, chỉ là tiểu nhân vật thôi! Đến lúc đó, chỉ cần cho cha mẹ nàng một chút tiền, tin rằng rất dễ đối phó.

Nhưng mà, trong chuyện này Lý Một Dược không ngờ Dương Minh lại xuất hiện, người này rốt cục là ai? Trong toàn bộ sự kiện, hắn đóng vai gì?

Lý Một Dược đã lăn lộn trong giới luật sư Tùng Giang nhiều năm, chưa từng gặp qua người này. Nhưng mà, có vẻ như Dương Minh có quen biết với cảnh sát, thậm chí là vô cùng quen thuộc. Lý Một Dược có một cảm giác không tốt, tựa hồ như Dương Minh cũng là người của cảnh sát, nghĩ đến chổ này, hắn nhất thời nhíu mày.

"Không có khả năng hay có khả năng, thì trong lời khai đã ghi rõ, ông tự xem đi" Hạ Tuyết chỉ vào xấp hồ sơ nói : "Ông không thừa nhận cũng không được"

Lý Một Dược không nói gì, ứa mồ hôi lạnh ra, mức độ chính xác của lời khai làm cho hắn ta cũng phải sợ! Cái này quá tỉ mỉ rồi! Thậm chí ngay cả lời nói dối lúc đầu của Tạ Văn Tiến cũng có ghi bên trong.

Nhìn xong xấp hồ sơ này, Lý Một Dược chỉ biết là xong đời rồi, thân là luật sư mà làm giả sự thật, bị phán một hai năm không phải là vấn đề, mà quan trong nhất là tiền đồ luật sư sẽ bị hủy, sau này sẽ không còn cơ hội thu tiền đen nữa.

Nhưng mà, nếu nó đã đến, thì cũng không còn cách giải quyết, dù sao thì trước đây thu tiền đen cũng nhiều rồi, không làm luật sư nữa cũng không đến mức chết đói.

"Tôi không có gì để nói" Lý Một Dược nhàn nhạt nói, hắn ta cũng không muốn cãi cái gì nữa, vì là luật sư, hắn rất rõ điểm này, bằng chứng trước mặt tuyệt đối chính xác, có cãi cái gì cũng vô dụng.

"Vậy ông thừa nhận tất cả những chuyện trên đều là thật?" Hạ Tuyết vui vẻ hỏi, không ngờ rằng chứng cứ do Dương Minh cung cấp lại có lực tác động như vậy, sau khi Lý Một Dược nhìn xong không nói gì liền nhận tội.

"Quá trình trước đó tôi không rõ!" Lý Một Dược bây giờ chỉ còn cách trốn tránh phần lớn trách nhiệm : "Còn cái này, quả thật là do tôi xúi dục đám người Tạ Văn Tiến làm vậy"

"Vậy nói cách khác, ông còn không biết rõ sự thật, mà đã trợ giúp đương sự thay đổi lời khai?" Hạ Tuyết hỏi.

Lý Một Dược gật đầu, điểm này hắn không thể phủ nhận được, không có khả năng cãi, nhưng mà, chỉ dựa vào những cái này để định tội thì tội của hắn không lớn.

Sau khi trực tiếp ký tên vào khẩu cung, Hạ Tuyết kết thúc thẩm vấn, nàng ta quả thật rất bất ngờ! Bởi vì từ lúc vào làm cảnh sát đến giờ, vẫn còn chưa gặp qua một vụ án nào mà giải quyết thuận lợi như vậy.

Nếu cứ như vậy, mỗi lần thẩm vấn có Dương Minh tham gia, vậy thì công việc sau đó chẳng phải là thuận lợi sao? Nhưng mà, đây chỉ là suy nghĩ của Hạ Tuyết mà thôi, Dương Minh không có rãnh rỗi đến giúp mình hoài được, cho dù có thì cũng sẽ không đến hỗ trợ mãi được, dù sao mọi chuyện vẫn phải dựa vào chính mình, không nên có tâm lý ỷ lại.

Bên kia, quá trình thẩm vấn Tạ Văn Tiến càng thuận lợi hơn, chỉ cần đe dọa một chút, nói Tề Chí Đức đã khai cung rồi, đồng thời đem lời khai cho Tạ Văn Tiến nhìn một lần, hắn ta liền khai sạch.

Vốn, hắn cũng không muốn khai, hắn vẫn ôm hy vọng vào Lý Một Dược, tiếp tục giằng co. Dù sao chuyện này nếu xét ra thì là một tội rất lớn, hắn cũng rõ ràng mình sẽ không chạy thoát cảnh tù tội.

Cho nên, lúc đầu Tạ Văn Tiến còn làm theo lời của Lý Một Dược, lặp đi lặp lại là không biết, dù sao không nói trọng điểm là được!

Nhưng mà, không ngờ rằng Tề Chí Đức và Lưu Triệu Quân lại khai ra? Tạ Văn Tiến khi chưa thấy lời khai, còn tưởng rằng là cảnh sát hù dọa, nhưng mà sau khi hắn nhìn thấy lời khai xong, liền choáng váng muốn xỉu ngay!

Những lời khai này không phải là sự thật sao? Hơn nữa một chi tiết cũng không sai! Tạ Văn Tiến tức đến nổi muốn chửi mẹ kiếp, trước đó còn thề rằng có chết cũng không nói, bây giờ vào cục cảnh sát chưa đến nửa tiếng mà đã khai sạch sẽ?

Bọn mày nói ra, thì bọn mày nghĩ rằng sẽ không có chuyện gì? Bọn mày cũng là đồng mưu! Nghĩ đến đây, Tạ Văn Tiến tức giận muốn trút sang cho Lưu Triệu Quân, nói rằng toàn bộ kế hoạch là do Lưu Triệu Quân bày ra.

Người cảnh sát lấy lời khai của Tạ Văn Tiến giật mình, việc này không có ghi trong hồ sơ, nếu như Tạ Văn Tiến nói thật, thì Lưu Triệu Quân cũng là đồng mưu.

Mà bên Lưu Triệu Quân và Tề Chí Đức kia, chuyện của bọn chúng vốn không lớn, tối đa là bị phạt án treo mà thôi, khi nhìn thấy lời khai của Tạ Văn Tiến, hai người bọn chúng cũng không quanh co nữa, khai sạch ra.

Đến lúc này, vốn có một luật sự tham dự, một vụ án mà người bị hại còn chưa tỉnh lại mà được phá một cách dễ dàng.

Đương nhiên, công lao của Dương Minh trong đó không thể không nói, nhưng mà, Hạ Tuyết lại không nói ra, những người khác đều rất bội phục suy đoán của Hạ Tuyết, nhưng bọn họ không biết cái này thật ra là do Dương Minh cung cấp.

Mà Tạ Văn Tiến có nằm mơ cũng không ngờ rằng, chuyện của hắn bị bại lộ lại bởi vì chính hắn, nếu không phải hắn bị Dương Minh đọc suy nghĩ, thì chuyện này sẽ không được giải quyết nhanh như vậy, hắn còn đang oán trời trách đất chửi mắng Lưu Triệu Quân, thật là buồn cừi!

Chuyện này sau khi được giải quyết thuận lợi, Hạ Tuyết liền gọi điện thông báo cho Dương Minh biết, còn đám người Tạ Văn Tiến bị xử như thế nào, thì không phải là do bên Hạ Tuyết quản lý.

Kết quả này đã nằm trong dự liệu của Dương Minh, hắn cũng không tin rằng một người có tố chất yếu kém như vậy mà có thể chống đỡ được, cho nên sau khi đưa ra bằng chứng mà hắn vẫn chưa chịu thừa nhận, vậy thì quả thật rất khó hiểu. Loại người này Dương Minh chưa từng gặp bao giờ.

Đứng trên góc độ bình thường mà nói, suy đoán thì không có khả năng xác thật như vậy, cho nên, Tạ Văn Tiến thậm chí cũng không hoài nghi, cúi đầu nhận tội.

Cúp điện thoại xong, Dương Minh thở dài, đám người Tạ Văn Tiến bị pháp luật xử lý thì sao? Có thể đổi lấy Trầm Vũ Tích khỏe mạnh không? Hiển nhiên là không thể.

" Tạ Văn Tiến đã khai, hắn có ý đồ cưỡng hiếp Trầm Vũ Tích, nhưng không thành do Trầm Vũ Tích đã nhảy lầu" Dương Minh nói cho cha mẹ của Trầm Vũ Tích biết.

Kết quả này mặc dù hơi trầm trọng, nhưng cũng đủ làm cho cha mẹ của Trầm Vũ Tích cảm kích, dù sao thì kết quả này cũng nằm ngoài mong đợi của họ.

Quả nhiên, khi Dương Minh nói ra chuyện này, cha mẹ của nàng đều lộ biểu tình kinh ngạc, bọn họ không ngờ chuyện này lại được giải quyết một cách nhanh chóng như vậy.

Mà chuyện này, thật ra cũng không nằm ngoài suy đoán của mọi người, một cô gái xinh đẹp, đột nhiên nhảy lầu, trên quần còn có dấu vết bị xé, vậy còn có thể là nguyên nhân gì?

Đối với sự trừng phạt dành cho Tạ Văn Tiến, cha mẹ của Trầm Vũ Tích rất vui mừng, lúc đầu nhìn thấy nụ cười dối trá của Lý Một Dược, bọn họ thậm chí cho rằng vụ án này đã hết hy vọng, nhưng thật không ngờ chỉ chưa đầy một tiếng đồng hồ mà Tạ Văn Tiến đã nhận tội rồi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 90

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự