Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1113 Chương 1096 Dị năng phá án. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1544 chữ · khoảng 5 phút đọc

Dương Minh ra ngoài, trực tiếp đi tìm Hạ Tuyết.

"Thế nào? Có phát hiện ra gì không?" Hạ Tuyết biết thân phận của Dương Minh, nếu Dương Minh hỗ trợ phá án, vậy thì sẽ giúp không ít.

"Có" Dương Minh nhàn nhạt nói : "Toàn bộ chuyện này là do Tạ Văn Tiến làm..."

Nói xong, Dương Minh bắt đầu kể lại toàn bộ quá trình Lý Một Dược xui khiến đám Tạ Văn Tiến thay đổi lời khai.

Hạ Tuyết càng nghe càng nhíu mày, nhưng mà trong mắt lộ rõ vẻ hưng phấn, nếu Dương Minh nói sự thật, vậy thì lần này có thể là một cơ hội tốt để xử lý một tên luật sư vô lương như Lý Một Dược.

"Những cái này đều là thật?" Hạ Tuyết nghe Dương Minh nói xong, liền hỏi.

Dương Minh gật đầu, khẳng định nói : "Là thật, tách bốn tên này ra, thẩm vấn riêng từng người, rồi dụ rằng ba người kia đã khai hết, đem những chi tiết mà tôi nói lấy ra hù chúng, không tin là chúng không khai"

Thật ra, cái này là thủ pháp thẩm vấn quen thuộc, trong phim ảnh cũng hay nhắc đến, cảnh sát làm cho bọn tội phạm nghĩ rằng đồng bọn đã khai ra, cho nên cũng sẽ thành thật khai báo.

Chiêu này nếu dùng được thì sẽ có hiệu quả to lớn, nhưng điều kiện trước khi sử dụng, đó chính là cảnh sát phải nắm giữ các chi tiết manh mối quan trọng trong vụ án, giống như tình huống này, nếu Dương Minh không thêm vào, thì không có khả năng sử dụng chiêu này. Nhưng mà, Dương Minh có năng lực đọc suy nghĩ của người khác, cho nên những cái không thể đều biến thành có thể.

Hạ Tuyết cũng hiểu năng lực và thủ đoạn khác thường của Dương Minh, nếu không thì cục điều tra sự kiện thần bí cũng sẽ không mời Dương Minh gia nhập. Hơn nữa, Hạ Tuyết cũng biết quy định trong đó, người của cục điều tra hỗ trợ phá án thì bình thường, nhưng quá trình điều tra thì phải bảo mật, tuy rằng Hạ Tuyết rất tò mò, nhưng cũng không hỏi nhiều.

"Được, tôi lập tức thẩm vấn ngay!" Hạ Tuyết gật đầu, hưng phấn nói. Có Dương Minh hỗ trợ, như vậy thì mọi chuyện dễ giải quyết rồi.

Cho dù có xảy ra chuyện, thì vẫn còn Dương Minh chống lưng.

Có những tư liệu này, nếu Hạ Tuyết còn không hỏi ra được gì, thì đó là do năng lực của nàng có vấn đề. Nhưng mà, Dương Minh không lo lắng chuyện này, vì hắn tin tưởng Hạ Tuyết.

Nếu Hạ Tuyết thật sự không có năng lực, thì sẽ không thể ngồi lên vị trí hiện tại này. Trong đội hình sự, một người không có năng lực lên làm lãnh đạo thì rất khó phục chúng, nếu để xuất hiện tình huống này, vậy thì công việc sau này cũng khó làm, cho nên cục trưởng không thể để xảy ra chuyện này.

Dưới sự thu xếp của Hạ Tuyết, mấy người cảnh sát vào trong phòng, không nói nhiều lời liền bắt Tạ Văn Tiến, Tề Chí Đức, Lưu Triệu Quân, Lý Một Dược áp giải ra từng phòng riêng.

Lý Một Dược kinh hãi nói : "Các người làm gì vậy? Tôi là luật sư! Các người không có quyền đối đãi với tôi như thế!"

Hạ Tuyết cười nói : "Bây giờ ông là luật sư, nhưng một hồi có phải là luật sư hay không thì không ai có thể bảo đảm..."

Có Dương Minh giúp đỡ, Hạ Tuyết sẽ không sợ cái gì, dù sao nếu có chuyện thì Dương Minh sẽ ra mặt, nếu Dương Minh không được thì vẫn còn anh hai giúp đỡ, Hạ Tuyết đương nhiên là không sợ rồi.

Nhìn bốn người bị áp giải ra khỏi phong, cảnh tượng này làm cho cha mẹ của Trầm Vũ Tích kinh ngạc, không phải chứ? Tại sao trong nháy mắt mà cả bốn người đều bị áp giải giống như tội phạm vậy?

"Cảnh sát đã thu thập được chứng cớ, bây giờ có thể xác định, Tạ Văn Tiến chính là hung thủ đã gây tổn thương cho Trầm Vũ Tích!" Dương Minh giải thích với cha mẹ của Trầm Vũ Tích.

"A!" Cha mẹ của Trầm Vũ Tích không biết nói gì, nhưng mà bọn họ cũng có thể nghĩ ra được, tất cả đều là do Dương Minh hù dọa có tác dụng, chứ nếu không, tại sao sự tình lại thay đổi?

Tuy rằng không biết Dương Minh làm cái gì, nhưng mà cha mẹ của Trầm Vũ Tích vẫn vô cùng biết ơn Dương Minh

"Tiểu Dương, cảm ơn cậu!" Mẹ của Trầm Vũ Tíchb kích động nói, nếu không có Dương Minh, chuyện này làm sao có thể giải quyết thuận lợi như vậy?

"Con có làm gì đâu, toàn là công lao của Hạ đội trưởng ấy chứ" Dương Minh cười xua tay nói, hắn đương nhiên là sẽ không nhận công lao gì.

"Vậy... chúng ta đi cảm ơn Hạ đội trưởng chứ?" Bà ta do dự hỏi.

"Chờ vụ án điều tra xong rồi muốn cảm ơn cũng không muộn, chúng ta trở về bệnh viện trước đi, Trầm Vũ Tích tỉnh lại mới là điều quan trọng" Dương Minh nói.

"Cũng đúng, cũng đúng..." Nhắc đến Trầm Vũ Tích, cha mẹ của nàng lập tức lộ ra thần sắc lo lắng. Bên này tuy rằng đã có thể đem hung thủ hại Trầm Vũ Tích ra trước công lý, nhưng mà bên kia Trầm Vũ Tích vẫn chưa thoát cảnh nguy hiểm, nếu so ra, Trầm Vũ Tích có thể bình an mới là điều hai ông bà hy vọng nhất. T

Dương Minh chảo hỏi Hạ Tuyết xong, liền lái xe đưa hai ông bà trở về bệnh viện nhân dân số một.

" Lý Một Dược, Tạ Văn Tiến đã khai cung, ông còn muốn nói cái gì không? Ông cũng biết chính sách của chúng tôi rồi, hợp tác thì được giảm nhẹ, chống cự thì sẽ phạt nặng!" Hạ Tuyết ngồi nhìn Lý Một Dược, lạnh lùng nói.

"Nói cái gì? Khai cung cái gì/" Lý Một Dược nhàn nhạt nói, không có vẻ sợ hãi gì cả : "Đối với thủ pháp phá án của các người, tôi còn không rõ sao, lừa tôi mở miệng à? Đừng cho rằng tôi không biết gì!"

Nếu là lúc trước, như vậy Hạ Tuyết khẳng định sẽ tức giận, người như vậy rất khó đối phó. Hắn biết về trình tự phá án, muốn lấy lời khai từ miệng hắn thật sự không có khả năng. T

Có thể khiến cho bọn họ nhận tội, thì phải có bằng chứng tuyệt đối chính xác.

Nhưng mà, bây giờ Hạ Tuyết không lo lắng, nàng rất tin tưởng Dương Minh, nàng nắm chắt rằng hôm nay sẽ bắt Lý Một Dược nhận tội.

"Cốc cốc cốc..." Bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Hạ Tuyết làm ra vẻ bình tĩnh nhìn ra bên ngoài cửa, nói : "Mời vào!"

Một người cảnh sát bước vào, đưa một xấp hồ sơ cho Hạ Tuyết, nói : "Hạ đội trưởng, tiểu tử Tạ Văn Tiến đã khai, lời khai ở đây... cô xem..."

Đương nhiên, tất cả đều được chuẩn bị, trong phòng thẩm vấn của Tạ Văn Tiến, Lưu Triệu Quân, Tề Chí Đức đều có cảnh như vậy, chỉ là vì Lý Một Dược khó đối phó, cho nên Hạ Tuyết mới ra thẩm vấn, còn những người khác thì cảnh sát bình thường cũng có thể đối phó được.

"Ồ, nhanh vậy sao?" Hạ Tuyết gật đầu, cầm lấy xấp hồ sơ.

Lý Một Dược cười cười nhìn Hạ Tuyết và người cảnh sát kia, theo hắn thấy, tất cả chỉ là diễn trò, muốn hù dọa tâm lý của hắn.

Lý Một Dược không tin những người cảnh sát này dám tra tấn bức cung. Dù sao thì cha của Lý Một Dược cũng là một đại nhân vật có uy tín, nếu chuyện này lộ ra, Lý Một Dược đủ tự tin để làm cho cảnh sát không chịu nổi!

Cho nên, hắn không tin cảnh sát có được lời khai giá trị nào.

" Lý Một Dược, lúc này ông không muốn nói gì sao?' Hạ Tuyết cầm lấy xấp hồ sơ, nhìn Lý Một Dược hỏi.

"Diễn trò, diễn tiếp đi, diễn hay lắm!" Lý Một Dược cười nói : "Tôi làm việc cũng mệt nhọc, rồi, đến đây xem các người diễn trò cũng là một loại giải trí!"

"Thật không?" Hạ Tuyết cười nhàn nhạt, sau đó trực tiếp ném xấp hồ sơ cho Lý Một Dược, nói : "Đây là cái gì, ông tự xem đi!"

"Có thể là gì?" Lý Một Dược khinh thường cầm lấy xấp hổ sơ, tiện tay lật xem, nhưng mà, sau khi nhìn kỹ xong, sắc mặt nhất thời thay đổi!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 76

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự