Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1105 Chương 1090 Xung đột tại Bất Dạ Thiên. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1817 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Như vậy sao được?" Tạ Văn Tiến lắc đầu nói : "Thiếu anh rồi thì còn ý nghĩa gì! Hơn nữa, chổ đó rồng rắn lẫn lộn, có anh họ là một cao thủ tọa trấn, bọn em cũng yên tâm hơn"

"Cái này..." Lưu Triệu Quân bị Tạ Văn Tiến và Tề Chí Đức thổi phồng như thế, trong lòng cũng bắt đầu lung lay, điều kiện gia đình của hắn không bằng Tạ Văn Tiến, cha mẹ chỉ làm ăn kinh doanh nhỏ, năm ngoái lại gặp phải nguy cơ tài chính, bởi vì phải đền hợp đồng cho người ta, cho nên Lưu Triệu Quân có tiền tiêu vặt ít đến đáng thương.

Những chổ ăn chơi xa hoa như Bất Dạ Thiên, Lưu Triệu Quân đã muốn đi từ lâu, đương nhiên là trong lòng rất muốn, nhưng ngại cái cảm giác không làm gì mà được thưởng kia nên không đi, nhưng mà thấy Tạ Văn Tiến cứ lôi kéo mãi, nên cũng không còn lo lắng nhiều, gật đầu nói : "Vậy được rồi!"

Dương Minh ngồi ở trong xe, nhìn đoạn đối thoại của ba người này, lắc đầu liên tục, nghe Lưu Triệu Quân nói dối để giữ gìn mặt mũi như vậy, trong lòng càng thêm khinh bỉ, vì thế không tiếp tục nghe nữa.

Tề Chí Đức và Tạ Văn Tiến hiển nhiên là không thể lái xe được rồi, xe đã thành như vậy, một lát đành phải kêu xe tải đến câu đi, nhưng mà trong nhà Tạ Văn Tiến tương đối có tiền, cho nên móc điện thoại ra gọi một cú là có người của cha đem xe đến cho hắn.

Đa số các công ty kinh doanh đều dùng các loại xe Audi cả, bởi vì nó vừa đẹp vừa tiện, không có khả năng dùng mấy chiếc xe thể thao được, làm gì có công ty nào đi đưa đón khách bằng xe thể thao? Thứ nhất là nó chở quá ít người, thường chỉ có hai người, thứ hai là không chính quy.

Sau khi nhận được xe, Tạ Văn Tiến ngồi vào chổ lái, còn Lưu Triệu Quân vả Tề Chí Đức thì ngồi phía sau.

"Nhưng mà, tam ca, xe của em?" Tuy rằng Tề Chí Đức cũng có tiền, nhưng mà vẫn còn kém Tạ Văn Tiến rất nhiều, tuy rằng nói có tiền nhưng không có nghĩa là có thể tùy tiện đòi tiền được.

Tạ Văn Tiến nhìn sắc mặt của anh họ một chút, thấy anh họ không nói gì, vì thế nói : "Ai nha, được rồi, tao dùng tiền của mình để sửa Không cần mày xin tiền của nhà!"

"Vậy thì tốt quá, cảm ơn tam ca!" Tề Chí Đức đương nhiên không dám đòi tiền sửa xe từ Dương Minh rồi, nếu Tạ Văn Tiến đã chịu bỏ tiền thì Tề Chí Đức cũng không nói thêm gì.

Tạ Văn Tiến cũng không nghĩ nhiều, căn bản là không hoài nghi lời nói của Lưu Triệu Quân, dù sao trường học cũng không phải là xã hội, không có khả năng đánh đánh giết giết được, đi ra ngoài đường thì không sao, nhưng trong trường thì khác, cần phải kín đáo lại một chút.

Huống chi, Lưu Triệu Quân đã nói, đối phương là người của võ thuật xã, nếu như có xung đột thì không thể nào là xung đột cá nhân đơn giản được, đến lúc đó hai xã đoàn đánh nhau, trường học không có khả năng không can thiệp được.

"Đúng rồi, anh họ, em nghe nói có một sinh viên Thái Lan đến khiêu chiến chúng ta, xã đoàn của anh có tham gia không?" Tạ Văn Tiến hỏi.

Lưu Triệu Quân đỏ mặt, chuyện này thì bên trường học có đi tìm bọn họ, nhưng mà bên trong chẳng ai dám ra nhận khiêu chiến, ngay cả xã trưởng cũng không dám nhận, chứ đừng nói là người khác.

Nói trắng ra, xã đoàn của bọn họ trên cơ bản chỉ là để hù dọa những sinh viên khác mà thôi, nếu như mà nhận loại, chắc chắn sẽ thất bại.

""Người ta khiêu chiến võ thuật truyền thống, là chuyện của võ thuật xã, người ta cũng đãu có khiêu chiến với Tae Kwon Do đâu!" Công phu nói nhảm của Lưu Triệu Quân phải nói là đã đạt đến mức thượng thừa rồi, chỉ cần câu nói đầu tiên là đã phủi hết mọi liên hệ trên người xuống : "Tae Kwon Do của tụi tao tuy rằn glo75i hại, nhưng nói thế nào cũng là hàng ngoại nhập, nếu tụi quyền Thái muốn khiêu chiến thì đã đến gậy đám bổng tử kia rồi, hà tất gì khiêu chiến với bọn tao?"

"Nói cũng phải!" Tạ Văn Tiến gật đầu nói : "Vậy... cái tên vừa rồi có tham chiến hay không?"

"Ai biết được?" Lưu Triệu Quân nhớ đến cảnh Dương Minh đánh nhau, trong lòng nhất thời rung lên, tên Dương Minh này nếu lên võ đài, chắc chắn sẽ giành chiến thắng như đúng rồi, bởi vì hắn ta chẳng bao giờ để lộ ra võ thuật của mình cả, làm sao mà sinh viên đánh quyền Thái kia có thể nhìn ra chứ?

Nghĩ đến đây, Lưu Triệu Quân bỗng đỏ mặt, chẳng lẽ mình lại thua kém người ta sao?

Nếu Dương Minh thua thì mới tốt, như vậy thì mặt mũi của hắn cũng sẽ không còn.

Trở lại con đường một chiều khi nãy, Tạ Văn Tiến vẫn tiếp tục nhấn còi xe như thế, nhưng mà lần này thì khác, đây không phải là chiếc xe của hắn, cho nên tiếng còi cũng không quá mức chói tai.

...............

Tạ Văn Tiến đậu xe vào bãi của Bất Dạ Thiên, rồi ba người đi vào torng, nhưng mà, lúc Tạ Văn Tiến gửi xe, cảm thấy không giống như lúc xưa, nghĩ rằng do mình lái xe dởm, nên chẳng ai thèm để ý, vì thế cảm thấy mất mặt.

Nhưng mà, Lưu Triệu Quân thì không nghĩ vậy, ngược lại còn cho rằng rất là hãnh diện, bởi vì có rất nhiều người phải đi bộ, ngay cả xe cũng không có.

"Hoan nghênh quý khách" Cô tiếp viên đứng ở cửa nhìn thấy ba người Tạ Văn Tiến đến, lập tức chào hỏi theo thường lệ.

"Ơ?" Tạ Văn Tiến nhìn thấy tiếp viên lần này đã đổi, nhất thời sửng sốt, nhíu mày hỏi : "Trầm Vũ Tích chạy đi đâu rồi?"

"Được thăng lên làm quản lý rồi" Cô tiếp viên nói.

"Ồ?" Tạ Văn Tiến lại sửng sốt, nói : "Sao lại được là quản lý vậy?" Tuy rằng hắn không có quen biết gì nhiều trong Bất Dạ Thiên, nhưng cũng biết rằng, được lên làm quản lý là thăng qua rất nhiều cấp, Trầm Vũ Tích không có bối cảnh gì cả, nếu không thì cũng sẽ không đi làm tiếp viên ở cửa ngay từ đầu được.

Cho nên, khả năng duy nhất là Trầm Vũ Tích đột nhiên tìm được một chổ dựa vững chắc, nhưng mà, chỉ là tiếp viên ở cửa thì tìm chổ dựa nào chứ? Vì thế, khả năng lớn nhất là Trầm Vũ Tích đã trở thành tình nhân của một đại nhân vật nào đó.

Mà Tạ Văn Tiến vẫn theo đuổi Trầm Vũ Tích đã khá lâu rồi, còn tưởng rằng cô gái này rất là thuần khiết, nhưng không ngờ chỉ là vẻ giả tạo thôi. Nhưng mà, hắn vẫn cảm thấy nhục nhã, bởi vì luận gia thế thì hắn không kém gì ở Tùng Giang, gia đình cũng là triệu phúc, cũng thuộc về hàng công tử quần là áo lụa, mà Trầm Vũ Tích kia vẫn không chịu theo hắn, nhưng hôm nay lại trở thành tình nhân của người khác, thử hỏi trong lòng Tạ Văn Tiến làm sao mà dễ chịu được?

Sắc mặt của hắn liền trầm xuống, hỏi : "Trầm Vũ Tích có phải là đã bị người khác bao rồi không?"

"Không có" Cô tiếp viên này bình thường cũng thu ít tiền của Tạ Văn Tiến, để cho Tạ Văn Tiến theo đuổi Trầm Vũ Tích, bình thường thông qua nàng để lấy tin, nhưng mà bữa nay cứ thấy cô ta ấp a ấp úng mãi, làm Tạ Văn Tiến lập tức hiểu rằng đã có vấn đề.

"Rốt cục là có chuyện gì? Cô làm ở Bất Dạ Thiên lâu hơn Trầm Vũ Tích, nhưng tại sao nàng ta được lên làm quản lý, còn cô thì không? Hơn nữa, một tiếp viên như cô ta thì sao có khả năng làm quản lý được?" Tạ Văn Tiến cau mày hỏi.

"Tạ thiếu gia, tôi thật sự không biết, ngài cũng đừng làm khó dễ tôi" Cô tiếp viên này quả thật không biết gì cả, cũng có nghe vài tin đồn khi Trầm Vũ Tích được thăng lên làm quản lý, nói rằng Trầm Vũ Tích được một đại nhân vật coi trọng, là nhân vật mà Báo ca tôn kính!

Nếu mà có một nhân vật như vậy thật sự, tiếp viên bình thường làm sao mà dám bình luận bậy bạ? Ngay cả Báo ca còn phải tôn kính, lỡ chọc giận người ta thì ai mà biết được hậu quả sẽ như thế nào?

"Thế nào? Coi thường tôi đúng không?" Tạ Văn Tiến nhất thời nổi giận, loại cảm giác bị người ta coi thường này làm cho hắn cực kỳ khó chịu, vốn hồi nãy đã bị Dương Minh làm cho nhục mặt rồi, cho nên lúc này mượn cơ hội để phát tiết.

"Không phải, Tạ thiếu gia, tôi thật sự không biết, ngài cũng biết rồi, loại chuyện này, tôi chỉ là một tiếp viên nhỏ thôi, làm sao mà biết được?" Cô tiếp viên đau khổ nói.

Quản lý sảnh cũng nghe ngoài cửa xôn xao, vì thế đi lại, nhìn thấy Tạ Văn Tiến đang nói cái gì đó với cô tiếp viên, vì vậy bước lại hỏi : "Tiên sinh, xin hỏi ngài có chổ nào không hài lòng với cách phục vụ của chúng tôi?"

Tuy rằng Bất Dạ Thiên có bối cảnh hùng hậu, nhưng mà không hề ỷ thế hiếp người, khi dễ khách hàng, mà ngược lại là càng tôn trọng những người đến đây hơn, nhưng mà, nếu có người đến gây chuyện thì lại khác.

Đương nhiên, có những trường hợp khách hàng không hài lòng với cách phục vụ, nhưng chỉ cần bọn họ không quá đáng và hợp lý, quản lý sẽ lập tức xử lý ngay, nhưng nếu mà càn quấy thì chỉ có chết.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 97

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự