Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1104 Chương 1089 Bị điên thì đến bệnh viện. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1563 chữ · khoảng 5 phút đọc

T

"Cái này...' Tề Chí Đức hỏi : "Vậy làm sao bây giờ? Tam ca, đánh nhau hình như không phải là đối thủ của hắn, tiểu tử này rất là mạnh"

"Đừng có gấp, tao tìm anh họ của tao giải quyết nó!" Tạ Văn Tiến vung tay lên nói : "Làm chết mẹ nó!"

"A! Anh họ của anh có phải là người trong hội quán Tae Kwon Do không?" Tề Chí Đức nghe xong vui vẻ nói : "Anh ấy đánh đến không?"

"Khẳng định là đến! Ai kêu không biết, nhưng tao kêu thì anh ấy nhất định sẽ đến!" Tạ Văn Tiến nói : "Anh họ của tao là phó xã trưởng của hội quán Tae Kwon Do, rất là lợi hại, một đấm có thể đánh chết một con trâu!"

"Mẹ nó! Tốt lắm, tiểu tử này chết chắc rồi!" Tề Chí Đức nghe xong hưng phấn nói : "Tam ca, vậy anh gọi anh họ của anh nhanh lên!"

"Anh họ, em là Tạ Văn Tiến nè..." Tạ Văn TIến móc điện thoại ra, gọi một dãy số : "Anh họ, là như vậy, vừa rồi có một thằng nhãi bố láo với em, lái chiếc BMW mà tưởng mình lợi hại, chặn đường phía trước em không nói, bây giờ còn thừa dịp em đi WC mà phá xe em!"

"Ồ? Còn có người kiêu ngạo vậy sao?" Thằng anh họ của Tạ Văn Tiến nghe xong hỏi : "Vậy mày có nói mày là em họ của tao không?"

"Nói rồi, vô ích!" Tạ Văn Tiến bắt đầu thêm mắm thêm muối : "Tiểu tử này nói rằng, ai đến cũng kệ mẹ! Đừng nói là anh họ, ngay cả cậu họ cũng mặc kệ!"

"Thật không? Hắn có nói vậy à?" Thằng anh họ hiển nhiên đã tức giận, trong trường này mà còn có người không nể mặt hắn sao?

"Đúng vậy, hắn nói, anh mà đến là đạp chết mẹ anh luôn!" Tạ Văn Tiến nói : "Đúng rồi, hắn rất lợi hại, một cước có thể đạp móp xe em!"

"Tính cái gì? Một cước của tao có thể đạp chết một con trâu!" Thằng anh họ nói : "Mày chờ một chút, tao qua chổ mày giải quyết!"

"Đúng vậy, đúng vậy! Anh họ mãi mãi là thần tượng của em!" Tạ Văn Tiến nói : "Em đang ở trước cửa phòng thí nghiệm, anh đến đây đi!"

Cúp điện thoại xong, Tạ Văn Tiến thở phào nhẹ nhõm, cười nói : "Xong rồi! Chỉ cần chờ thôi!"

Một lát sau, có một người mặc bộ quyền phục màu đen của Tae Kwon Do chạy đến khu thí nghiệm này, Tạ Văn Tiến vừa nhìn thấy, hai mắt liền sáng lên, kéo Tề Chí Đức chạy qua.

Vừa rồi, bởi vì Dương Minh ở ngoài, cho nên hai tên này không dám chạy ra, bây giờ có viện binh đến rồi nên Tạ Văn Tiến mới dám đi ra.

Lúc này, Dương Minh cũng đã trở về xe, nhắm mắt nằm nghỉ chờ Tiếu Tình, đương nhiên là cũng không chú ý về tình hình bên ngoài.

"Người đang ở đâu?" Lưu Triệu Quân lên tiếng nói, rất có phong phạm của một cao thủ.

"Ở trong xe kia!" Tạ Văn TIến chỉ tay về hướng BWM x5, nói : "Tiểu tử trong xe, không chỉ chửi em, mà còn nói rằng, ngay cả thiên vương lão tử có đến cũng không làm gì được! Nếu không tin anh cứ hỏi tiểu Tề xem có phải không"

Tề Chí Đức vội vã gật đầu, nhưng mà, Lưu Triệu Quân đã phất tay nói : "Không cần nói nhiều! Giao cho tao!" Nói xong, liền bước lại chổ chiếc BMW.

Thấy đại sự đã thành, Tạ Văn Tiến và Tề Chí Đức cùng nhau thở phào, nhìn về hướng Dương Minh.

"Mẹ kiếp!" Lưu Triệu Quân dùng chân đá mạnh vào cửa xe : "Đi ra, thằng chó!"

Dương Minh khó có được một cơ hội nghỉ ngơi, nhưng lại bị Lưu Triệu Quân quấy rối nên khó chịu.

Đẩy mạnh cửa xe ra, làm cho người bên ngoài xém ngã : "CÓ chuyện gì?" Dương Minh nhìn thoáng qua Lưu Triệu Quân, sau đó nhìn thấy Tề Chí Đức và Tạ Văn Tiến không xa, liền hiểu được, tên này nhất định là do hai thằng kia kêu đến.

Lưu Triệu Quân vừa định ra tay, đột nhiên phát hiện ra Dương Minh rất quen mắt, vô cùng quen mắt, ngẩn người ra, suy nghĩ người trước mắt này là ai! Dương Minh đã đánh hắn vài lần, rồi đập cho xã trưởng Nhâm Kiện Nhân răng rơi đầy đất! Nhớ đến đây, Lưu Triệu Quân nhất thời biến sắc.

Mà lúc này, Dương Minh cũng đã nhận ra Lưu Triệu Quân, nói : "Không phải là xã trưởng của hội quán Tae Kwon Do sao? Thế nào? Tìm tao khiêu chiến? Học được tuyệt chiêu gì sao? Là viện binh à?"

Lưu Triệu Quân hiển nhiên là không có dũng khí ra tay với Dương Minh, ngay cả xã trưởng còn đánh không lại, thì hắn đâu phải là đối thủ của Dương Minh. Trong lòng tức giận, nếu biết là Dương Minh thì hắn sẽ không đến, bây giờ không phải là mất mặt sao?

Nhìn nhìn Tạ Văn Tiến và Tề Chí Đức đang chờ mòng, Lưu Triệu Quân liền thấy xấu hổ!

"Nói!" Dương Minh vốn đã bị Tạ Văn Tiến làm cho khó chịu, thấy Lưu Triệu Quân cứ lắp bắp, nhất thời tức giận : "Mày không có chuyện gì chứ?"

"Không.... không có gì..." Lưu Triệu Quân nhất thời hoảng sợ, cả người run lên, nói : "Tôi... tôi đi..."

"Không có chuyện gì thì đến đập cửa xe tao làm gì? Mày bị điên à?" Dương Minh đương nhiên biết nguyên nhân tại sao hắn xuất hiện tại đây, nhưng mà không vạch trần, loại nhân vật nhỏ như vậy, Dương Minh cũng lười tính toán.

"Đúng ... đúng..." Lưu Triệu Quân nhìn thấy Dương Minh nổi giận, liền gật đầu nói : "Tôi ... tôi bị điên..."

"Bị điên thì đến bệnh viện, đừng đứng ở đây làm gì" Dương Minh trừng mắt với hắn một cái, sau đó ngồi lại trong xe.

Lưu Triệu Quân thấy Dương Minh không truy cứu nữa, vội vã chạy đi, trở về chổ của Tạ Văn Tiến và Tề Chí Đức.

"Anh họ... xảy ra chuyện gì vậy? Sao anh lại không đánh hắn?" Bởi vì cách xa nên Tạ Văn Tiến không nghe được Dương Minh nói gì, cho nên kỳ quái hỏi.

Lưu Triệu Quân do dự một chút, vốn muốn tìm một lý do gì đó, nhưng lại sợ hai thằng nhóc này lại gây phiền phức, lần sau lại có việc tìm mình, vì thế nói : "Hai là người của xã võ thuật, Tae Kwon của tụi tao nước sông không phạm nước giếng, cho nên không thể ra tay được, chỉ có thể gặp nhau trên lôi đài. Chuyện này coi như xong, tuy rằng tao không sợ hắn, nhưng mày cũng biết, trường học rất chú ý đến xung đột giữa hai xã đoàn, lỡ như tao đánh hắn, hắn đi nói lại với nhà trường, như vậy thì tao sẽ bị xử phạt!"

Lưu Triệu Quân nói xong, thầm nghĩ ta là một thiên tài, lý do tuyệt vời như vậy mà cũng có thể nói ra, không chỉ bảo vệ mặt mũi, mà còn có thể tránh phiền phức về sau.

"Thì ra là thế!" Tạ Văn Tiến gật đầu không chút nghi ngờ, trong lòng hắn thì anh họ chẳng khác nào là siêu nhân cả, cho nên không hoài nghi : "Như vậy đành phải buông tha cho tiểu tử này"

"Sau này cũng vậy, tuy rằng xã đoàn Tae Kwon Do của bọn tao rất uy danh, nhưng cũng không thể ỷ thế hiếp người, trường học nếu biết sẽ xử phạt nghiêm khắc! Huống chi tao là phó xã trưởng, càng không thể đi chèn ép các xã đoàn khác!" Lưu Triệu Quân nói : "Cạnh tranh công bằng thì được!"

"Vậy được rồi, anh họ, em sẽ không gây phiền phức cho anh, coi như là tiểu tử đó may mắn!" Tạ Văn Tiến gật đầu nói : "Anh họ, sau này hắn còn bố láo với tụi em nữa không?"

"Hẳn là sẽ không, tao đã cảnh cáo hắn!" Lưu Triệu Quân thuận miệng nói, thầm nghĩ, cái trường này lớn như vậy, cũng không có nhiều cơ hội gặp mặt đâu? Mình có bao nhiêu cơ hội gặp mặt Dương Minh? Nếu Tạ Văn Tiến không gọi mình thì mình đã không gặp Dương Minh rồi!

"Vậy thì tốt rồi!" Tạ Văn Tiến nói : "Được rồi, anh họ, em mời anh đi giải trí! Đúng lúc em và tiểu Tề muốn đến Bất Dạ Thiên, chúng ta cùng đi đi!"

"Đúng vậy, anh họ, tiếp viên ở chổ đó rất xinh đẹp, tam ca đã theo đuổi một người rất lâu! Vừa đúng lúc gặp anh, anh lại đẹp trai phong độ như vậy, chắc sẽ kua dễ như trở bàn tay!" Tề Chí Đức phụ họa theo.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 93

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự