Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1103 Chương 1089 Bị điên thì đến bệnh viện. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1637 chữ · khoảng 5 phút đọc

" Dương Minh? Chị đang ở trong trường" Tiếu Tình nói : "Sao thế, có chuyện gì à?"

"Trong trường? Em đang ở trước cửa văn phòng của chị nè, chị đang ở đâu?" Dương Minh hỏi.

"Trong phòng thí nghiệm, gần đây mới bắt đầu nghiên cứu về một đề tài internet mới, tương đối khó, cho nên đang lên mạng để coi tài liệu, em chờ chị một chút, đại khái là khoảng nửa tiếng nữa là xong" Tiếu Tình nói.

"Vậy được, em chờ chị ở bên phòng thí nghiệm nha. Đúng lúc có vài thứ cần hỏi chị, hẳn là cũng cần thiết bị trong phòng thí nghiệm" Dương Minh nói, bởi vì chiếc điện thoại này quá đặc biệt, cho nên cần phải mượn một số thiết bị đặc biệt, không có khả năng giải quyết trong văn phòng được.

Đi ra khỏi văn phòng của Tiếu Tình, Dương Minh chậm rãi lái xe về hướng phòng thí nghiệm, tốc độ cho phép chạy trong trường chỉ có 20km/h thôi, nhưng mà ít có người tuân thủ, nhưng Dương Minh tương đối coi trọng các quy tắc, bởi vì có người thường hay vị những chuyện nhỏ như vậy mà hối hận không kịp.

Nhưng mà, tuy rằng Dương Minh muốn, nhưng người ta không muốn, phía sau nhất thời truyền đến tiếng xe ô tô, khi Dương Minh nhìn qua kính xe, thì thấy một chiếc xe khác đang hùng hổ lao lên, bởi vì đường trong trường rất nhỏ, chỉ đủ một chiếc xe chạy mà thôi, xe phía sau không thể nào vượt qua được.

Dương Minh nhìn nhìn cái biển báo trên đường, vẫn hạn chế tốc độ là 20km/h, cho nên vẫn giữ tốc độ như cũ, nhưng chiếc xe phía sau thì không nhịn được, nhấn còi xe liên tục, mà hình như là còi xe này đã được chế lại, có âm lượng kinh hồn, nếu tố chất của Dương Minh không tốt thì nhất định đã bị hù hết hồn.

"Tin tinnnnnnnnnnnnnn...." Chiếc xe phía sau vẫn tiếp tục nhấn còi, làm cho ngay cả người đi đường xung quanh cũng lộ ra vẻ chán ghét, nhưng mà người lái xe vẫn không để ý, tiếp tục nhấn còi.

Loại còi xe có mức đề xi ben cao như vậy thường chỉ được dùng cho các loại xe tải lớn hoặc là xe lửa mà thôi, hơn nữa không cho phép sử dụng trong thành phố chứ đừng nói là dùng trong sân trường.

Có lẽ chủ xe đã gắn thêm một cái còi xe bình thường vào, lúc có cảnh sát thì nhấn còi bình thường, khi không có cảnh sát thì dùng còi xe tải. Giống như những chiếc xe của cảnh sát giao thông vậy, thường gắn thêm loa phóng thanh vào, khuếch đại mức âm lượng lên một cách kinh hồn.

Đương nhiên, Dương Minh vẫn không bị ảnh hưởng bởi tiếng còi xe của hắn, vẫn chậm rãi chạy từ từ như cũ.

Ra khỏi đường một chiều là đến ngay phòng thí nghiệm, Dương Minh dừng xe lại tại bồn hoa ven đường, tuy rằng mùa đông lạnh không có hoa, nhưng mà nó đã được các sinh viên đắp tuyết, dù không chuyên nghiệp nhưng vẫn mang theo khí tức của mùa xuân.

Dương Minh dừng xe, chờ Tiếu Tình xong việc, đúng lúc đó có một chiếc Audi Q7 lao đến chặn đầu Dương Minh, còn chiếc sau lưng thì đậu ngay bên cạnh của Dương Minh, giống như là chặn đầu chặn đuôi không cho Dương Minh chạy vậy.

"Tinnnnnnnnnnnnnn...." Chiếc xe đằng sau lại nhấn còi xe, sau đó nhảy xuống xe, thị uy :" "Tiểu tử, không phải mày rất ghê gớm sao? Tao xem mày xuống xe thế nào! Thằng chó, cản đường tao, bây giờ tao cản đường mày! Tưởng lái BMW là ngon lắm sao!"

Dương Minh nhíu mày, nhìn nhìn thằng thanh niên có vẻ giống bệnh tâm thần kia, mở cửa sổ nói : "Mày uống lộn thuốc hả?"

Thằng này nhìn thấy Dương Minh, liền bước quanh xe Dương Minh hai vòng, rồi nói : "Mẹ kiếp, bốn số tám? Biển số giả à" Nói đến đây, hắn vẫy tay với thằng ngồi trong chiếc Audi Q7, nói : "Đức tử, mày lái xe đi, đụng chết mẹ nó"

Thằng lái chiếc xe phía trước hiển nhiên là bạn của thằng đằng sau rồi, trực tiếp đụng vào phía trước Dương Minh, làm cho xe của Dương Minh bị lấn vào trong, bên trái của Dương Minh là chiếc xe gắn còi, bên phải là bồn hoa, phía trước là chiếc Audi Q7, phía sau là cổng vào phòng thí nghiệm.

Lại là một thằng nhãi bước xuống khỏi chiếc Audi Q7, trang phục nhìn có vẻ màu mè, không thèm nhìn Dương Minh một cái, trực tiếp đến vỗ vai thằng kia, nói : "Tam ca, thằng ngu như vậy, đừng để ý đến nó làm gì, không cần thiết"

Nói xong, hai thằng bước vào bên trong phòng thí nghiệm.

Thằng đi trước là Tạ Văn Tiến, đi theo phía sau là Tề Chí Đức, cả hai đều là sinh viên khoa dự bị đại học của đại học Tùng Giang. Cái khoa dự bị này dùng cho những người muốn vào đại học, nhưng lúc thi không đậu, phải trả tiền vào. Vào dự bị một năm, sau đó mới được lên năm nhất, lúc đầu khoa dự bị cũng không có một khu riêng, nhưng về sau bị dỡ bỏ, bây giờ phải xác nhập với khoa khác.

Hai tên này vừa rồi mới ăn thịt dê nướng trước cửa xong, uống cả đống nước vào, bây giờ mắc tiểu, cho nên mới sốt ruột nhấn còi xe như vậy, mà Dương Minh thì vẫn cứ từ từ lái xe, làm cho Tạ Văn TIến tức giận, vì thế cùng với Tề Chí Đức kiếm chuyện với Dương Minh.

Hai tên đều là con nhà có tiền, bình thường vô cùng ngang tàn, không ai dám chọc, hôm nay thấy Dương Minh có ý giống như là xúc phạm mình, cho nên Tạ Văn Tiến liền giận dữ. Tuy rằng thấy xe của Dương Minh đang ngồi cũng thuộc loại cao cấp, nhưng Tạ Văn Tiến là bá vương vườn trường, nên không coi Dương Minh ra gì. Dương Minh vốn không muốn làm gì Tạ Văn Tiến cả, cũng chẳng muốn gây phiền phức với hắn làm gì, nhưng tên này được một bước tiến thêm một trăm bước nữa, nên Dương Minh chẳng cần phải để ý nhiều nữa.

Mở cửa xe ra, trực tiếp nhảy ra ngoài, sau đó đi đến chiếc xe của Tạ Văn TIến, đạp mạnh một cái, làm cho cái cửa kính xe của hắn nứt ra.

Tuy rằng cái kính xe vô cùng rắn chắc, có luôn cả thiết bị chống va đập, nhưng mà vẫn không thể nào chịu nổi một đạp của Dương Minh, một người cao to như cây đại thụ còn bị Dương Minh đạp ngã, chứ đừng nói chỉ là một tấm kính.

"Beng..." một tiếng, cửa kính đã bị Dương Minh đạp nát, sau đó đạp thêm một cái nữa, toàn bộ cái kính trước bay xuống luôn.

Sau khi đạp nát xong cái cửa kính, Dương Minh nhảy vào trong xe, dùng cái chìa khóa vạn năng của mình ra, tra vào ổ, nổ máy xe.

Hắn lái chiếc xe này lui ra xa một chút, sau đó nhắm ngay vào mông chiếc Audi bên cạnh chiếc BMW của mình.

Hắn nhấn ga lao mạnh từ xa lại, tông một cái rầm thật lớn, làm cho chiếc Audi văng đi một khúc.

Tuy rằng chiếc Audi này đã cài thắng tay, bị chiếc xe tông mạnh vào đằng sau, cũng chỉ tổn hại một chút thôi, nhưng mà nếu như vậy thì không có gì đáng nói.

Dương Minh tiếp tục nhấn ga, tông cho chiếc Audi lao thẳng vào tường, cái đầu xe đập mạnh vào trong tường cái rầm, móp méo đến thảm hại.

Sau đó, hắn nhảy xuống xe, nhìn nhìn chiếc Audi, cảm thấy không công bằng, vì thế bước lại đạp mạnh vào cửa xe, ngay cả cái cửa kính cũng nát bét.

Tạ Văn Tiến và Tề Chí Đức sau khi giải quyết vấn đề sinh lý xong, đang đi ra khỏi phòng thí nghiệm.

"Mẹ nó, nghẹn chết lão tử" Tạ Văn Tiến hùng hổ nói : "Không biế thằng ngu kia thế nào rồi, ha ha"

"Nếu không vội vã đi tán gán, thì đã đập chết mẹ nó rồi" Tề Chí Đức cũng nói. Hai tên này bá đạo đã quen rồi, cho nên không coi Dương Minh ra gì.

"A!" Lúc Tạ Văn Tiến nhìn thấy tình cảnh ngoài cửa, nhất thời cả kinh.

"Tam ca, chiếc xe..." Tề Chí Đức cũng hoảng sợ, đúng lúc thấy Dương Minh đang đạp cửa xe.

Hai tên này tuy ngang ngực, nhưng chỉ dám bắt nạt sinh viên trong trường, hôm nay nhìn thấy Dương Minh hung dữ như vậy, nhất thời teo lại. Nhưng tên này chủ yếu chỉ dám bắt nạt kẻ mạnh, thấy một cước của Dương Minh lợi hại như vậy, xém tí đã đái trong quần luôn, đến bị đạp vào người, không thành tàn thì cũng phế.

"Cái này..." Tạ Văn Tiến không biết nên là sao, dù sao đây không phải là vấn đề dùng nắm đấm có thể giải quyết được.

"Tam ca, hay là chúng ta báo cảnh sát?" Tề Chí Đức cẩn thận nói, hiển nhiên là đã sợ hãi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 105

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự