Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1096 Chương 1083 Nội chiến. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1330 chữ · khoảng 4 phút đọc

Rất nhanh, cảnh sát đã chạy đến hội triển lãm, người dẫn đội đương nhiên là Trần Phi, tuy rằng buổi triển lãm này là phi chính phủ, nhưng mà lực ảnh hưởng rất lớn, làm cho cảnh sát rất quan tâm, lúc này xảy ra chuyện lớn như vậy, đương nhiên là phải dốc toàn lực.

Dương Minh kể đại khái lại tình huống lúc nãy xong, Trần Phi liền mang bốn người còn sống đang nằm trên mặt đất đi, lúc đó cũng có lấy lời khai của vài người khác, cũng ko khác gì mấy so với lời khai của Dương Minh, nhất là ba người một nhà kia, liên tiếp cảm tạ Dương Minh, rồi còn muốn làm cảnh sát làm bằng khen giấy khen cái gì khen đó cho Dương Minh, làm cho hắn dở khóc dở cười.

Để ko bị ảnh hưởng đến buổi triển lãm cho nên sau khi cảnh sát chụp ảnh hiện trường xong thì người của Danh Dương liền nhanh chóng thu dọn lau rửa sạch sẽ.

Đối với Dương Minh, Trần Phi rất là bội phục, ông tự nhận ra, dưới tình huống như vậy ông tuyệt đối ko có khả năng giết ba bắt sống bốn tên cướp như vậy, nhưng Dương Minh làm được. Tuy rằng quá trình bắt người Dương Minh kể rất hàm hồ, hỏi những người khác thì người ta cũng nói rằng tên Lex và đồng bọn đột nhiên ngất xỉu, nhưng mà Trần Phi ko có hỏi nhiều.

Trần Phi biết thân phận của Dương Minh là gì, nếu thật sự bất tài thì Hạ Băng Bạc cũng sẽ ko cần tốn công tốn sức chạy đến đây thuyết phục Dương Minh gia nhập vào cục điều tra thần bí. Cái này liên quan đến một số chuyện cơ mật, nên Trần Phi ko dám mở miệng hỏi.

Tuy rằng khu triển lãm đã được hồi phục lại như cũ, nhưng mà nó vẫn ko thể che dấu được mùi máu trong ko khí.

Dương Minh cũng ko đem chuyện vừa rồi nói cho Lâm Chỉ Vận và Trần Mộng Nghiên nghe, hắn ko muốn để cho các nàng lo lắng, cho nên khi hai nàng hỏi xảy ra chuyện gì, hắn bắt đầu cái điệp khúc kinh điển của mình : "Tay ăn hiếp người già, chân bắt nạt trẻ nhỏ, dùng Dương thị phi thối làm cho đám cướp quỳ hết xuống đất! Mọi người đều cúng bái chồng của hai em, xưng anh là đại anh hùng!"

Nếu Dương Minh nói thật, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận sẽ ko nghi ngờ gì cả, nhưng mà bây giờ hắn dùng cái kiểu nói đùa cợt của mình, hơn nữa nghe là biết nổ rồi!

Trần Mộng Nghiên nghe xong liền nói : "Anh nói bậy bạ cái gì đó, cái gì mà cúng bái! Em nghe nói bọn cướp có cầm súng, hơn nữa có bảy người, toàn bộ đều là những tên cao lớn che mặt, mấy chiêu phi thối của anh mà có thể dẹp hết sao?"

"Có cầm súng sao?" Dương Minh nghe xong cười hắc hắc, ko phủ định cũng ko khẳng định.

"Anh rốt cục là có mặt ở đó hay ko?" Trần Mộng Nghiên dở khóc dở cười nói : "Nghe cách nói chuyện của anh, tựa hồ như anh trốn ở một bên, làm hại em và em Lâm lo lắng cho anh nửa ngày!"

"Haha, thật ko?" Dương Minh gãi gãi da đầu, cười gượng nói : "Mặc kệ nó, ko nói cái này nữa"

Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận nhìn thấy Dương Minh như vậy, đều cho rằng hắn đang nói bậy, lúc đó hắn căn bản là ko có mặt, cho nên đều thở dài một hơi.

Đến trưa, toàn bộ hội triển lãm đã trở nên bình an lại, nhưng mà kiểm tra cửa ra vào thì càng nghiêm ngặt hơn, trước đó là dùng máy dò kim loại thì bây giờ đổi thành cởi áo khoát ra kiểm tra, hơn nữa người kiểm tra lúc đầu là người của Danh Dương đã được đổi lại thành cảnh sát.

Tuy rằng đây là hoạt động dân gian, nhưng mà xảy ra chuyện như vậy, Trần Phi báo cáo đặc biệt lên cấp trên, và phái cảnh sát đến hỗ trợ bọn họ.

Bảo an của Danh Dương ko có quyền soát người, cho nên để cảnh sát đứng đây càng thêm danh chính ngôn thuận.

Chỉ là ko có xuất hiện thêm nhân vật khả nghi nào hết cả, ngay cả khách hàng cũng trở nên ít đi, thưa thớt rất nhiều, đại khái là có lẽ vì chuyện hồi sáng, cho nên làm cho lòng người sợ hãi, ko dám ở lại lâu, rời đi hết.

Cảnh sát điều tra nhanh chóng có kết quả, bốn người bị bắt sống có hai người quốc tịch châu Phi, một người Thái, và một người Ý.

Tên người Ý chính là Lex, là một tên tội phạm bị truy nã quốc tế, ba tên còn lại cũng ko phải loại tốt làm gì, cũng đều là tội phạm cấp quốc tế, cho nên Trần Phi trực tiếp liên hệ với interpol.

Bốn người cũng ko mạnh miệng, vào trong cảnh cục đã khai toàn bộ, nhanh chóng biết mọi chuyện. Hai người thủ hạ thuộc về một tổ chức lính đánh thuê Châu Phi, mà Lex và đồng bọn của hắn sau này mới đến, được thủ lĩnh tổ chức thu xếp, phối hợp với nhau. Hai bên chẳng ai biết ai, chỉ cùng hỗ trợ nhau hoàn thành nhiệm vụ.

Mà bọn họ chấp hành nhiệm vụ do "cấp trên" an bài, đối với bọn họ mà nói, ko biết ai đã thuê, cũng ko biết đang làm việc cho ai!

Hơn nữa, vụ án cướp ngân hàng trước đó cũng là do chúng làm, Trần Phi đã có được một manh mối quan trọng, cũng giống như Dương Minh suy đoán, bọn chúng cướp ngân hàng ko phải vì tiền, mà là vì mệnh lệnh của chủ!

Về phần số tiền cướp được, bọn chúng nhìn còn phát chán nữa. Nếu hoàn thành nhiệm vụ lần này thì bọn chúng sẽ có tiền thù lao là một trăm triệu đô mỹ.

Cho nên, khi cướp được tiền trong ngân hàng, bọn chúng liền làm theo lời của chủ, ném túi tiền đi.

Còn việc khai ra tổng bộ của tổ chức, bọn chúng cũng rất thành khẩn, cũng là do làm công ăn lương, nên bọn chúng ko cảm thấy khai ra địa điểm của tổ chức có gì ko thích hợp cả. Bởi vì tổ chức của chúng nằm ở Bắc Phi, nơi đó quanh năm chiến loạn, bọn chúng sinh tồn trong đó và phát triển, cho dù có người khác biết thì cũng chẳng thể làm được gì.

Dương Minh nghe Trần Phi nói kết quả xong, cũng chỉ biết cười khổ, cũng may là Dương Minh đã dự liệu kết quả này, cho nên cũng ko thất vọng nhiều. Dù saoo thì Dương Minh đã đoán được, với sự chuyên nghiệp của những người này thì ko đi cướp ngân hàng đơn giản như vậy được, bọn họ hẳn phải là lính đánh thuê, hơn nữa Lex cũng từng nói qua, bọn chúng làm việc vì tiền.

Điều làm cho Dương Minh kinh hãi chính là, đối phương có thể thuê cả tổ chức lính đánh thuê đối phó mình, cái này đã nói rõ là đối phương rất có thực lực.

Có một điều Dương Minh có thể khẳng định rằng, người đứng sau lưng đám người này và người đứng đằng sau vụ Bất Dạ Thiên ko phải là một người, bởi vì nếu đổi lại là những người này, phỏng chừng bọn chúng đã thành công rồi!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 88

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự