Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1083 Người đàn ông có đủ tư cách yêu tôi. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1724 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Thật ra ba điểm hoàn toàn có thể biến thành một điểm" Tôn Khiết chậm rãi nói : "Đó chính là có người thù oán công ty của cậu, muốn mượn cơ hội này để hại cậu, điểm này có thể nhận thấy được việc tổ chức buổi triển lãm tại Tùng Giang. Quả thật theo như lời cậu nói, Tùng Giang không phải là một thành phố lớn, thứ nhất không trực thuộc trung ương, thứ hai không phải là tỉnh thành gì, thứ ba càng không phải là một địa điểm du lịch. Hiệp hội châu báu Hoa Hạ vì sao lại tổ chức buổi triển lãm tại đây? Cái này khẳng định là có chuyện"

"Cho nên, theo suy đoán của tôi, có người đã dùng tiền mua chuộc người của hiệp hội châu báu, làm cho hiệp hội phải tổ chức buổi triển lãm tại Tùng Giang, mà Tùng Giang chỉ có một công ty bảo an lớn là Danh Dương, cho nên, tất cả các gánh nặng này, tự nhiên sẽ rơi xuống đầu Danh Dương"

"Còn hại cậu thế nào, căn cứ theo suy đoán của tôi chính là trực tiếp trộm lấy, hoặc là lấy trộm từ bên trong, sau đó bắt cậu bồi thường, nếu cậu bồi thường không nổi, thì danh tiếng của Danh Dương không chỉ tụt dốc, mà cậu cũng sẽ không còn mặt mũi gì cả. Và nếu cậu có thể đền nổi, thì cũng phải chịu tổn thất rất lớn"

"Cho nên, hiệp hội đã giao hết quyền cho Danh Dương, bởi vì bọn họ không muốn chia xẻ trách nhiệm này"

"Đây là phân tích của tôi, ba điểm hoàn toàn có thể hợp thành một, như vậy, mục đích của đối phương cũng rõ ràng hơn nhiều"

Dương Minh không ngờ Tôn Khiết lại suy nghĩ sâu sắc như vậy, chỉ trong một thời gian rất ngắn mà đã có thể đoán ra được ý đồ của đối phương! Hơn nữa, phân tích của Tôn Khiết trên cơ bản vô cùng có đạo lý.

"Thì ra là thế!" Dương Minh gật đầu, chân thành nói : "Tiểu Khiết yêu đấu, cảm ơn em, em thật lợi hại!"

Tôn Khiết hiếm khi nào nghe Dương Minh nói chuyện khiêm tốn như vậy, không khỏi bật cười đắc ý : "Biết là tốt rồi, về sau đừng chơi âm mưu quỷ kế trước mặt tôi là được, giả dạng làm người khác tìm tôi nói chuyện phiếm, loại chuyện ngu ngốc này đừng nên làm nữa"

Dương Minh cười khổ một tiếng, thật không ngờ chỉ một ke hở thôi mà Tôn Khiết có thể lôi ra thân phận thật của mình, chứ nói chuyện với Triệu Oánh một thời gian lâu như vậy, mà nàng đâu có biết gì về thân phận thật của hắn đâu?

"Nếu đã đoán được ý đồ của đối phương, vậy bước tiếp theo chúng ta nên làm gì?" Bây giờ cho dù Dương Minh đã đoán được ý đồ của đối phương, nhưng mà vẫn chưa nghĩ ra đối sách thích hợp, dù sao thì Dương Minh vẫn chưa gặp qua trường hợp này.

"Chúng ta cái gì? Có quan hệ gì với tôi?' Tôn Khiết hỏi ngược lại.

"Đương nhiên là có, anh là chồng của em, anh gặp phiền phức, phải đền tiền, thì chồng nợ vợ trả!" Dương Minh nói.

"Hình như cậu có rất nhiều vợ mà? Các nàng nhiều người như vậy, có thể đồng tâm hiệp lực trả nợ thay cậu được mà" Tôn Khiết bĩu môi nói.

"Ặc... các nàng đều là người không có tiền" Dương Minh cười cười : "Cho đến đến lúc đó khẳng định là em lo"

Tôn Khiết nhướng mày lên, hiển nhiên là không tin Dương Minh nói rồi : "Nếu như cậu sợ thì thôi, không đứng ra tổ chức nữa, cùng lắm là bỏ tiền ra đền hợp đồng thôi, cũng không có gì"

"Vì một cái cây mà bỏ cả cánh rừng sao?" Dương Minh cười khổ nói : "Tất cả cái này chỉ là suy đoán của chúng ta, hơn nữa tránh được một lần thì còn tránh được lần hai sao? Nếu như vậy thì công ty khỏi làm ăn nữa"

"Nếu cậu đã quyết định, vậy thì hỏi tôi làm gì?" Tôn Khiết cười nói : "Nếu bọn họ không làm gì thì sẽ không có vấn đề, nếu như thật sự đúng như tôi suy đoán, vậy thì cậu..." Tôn Khiết làm ra động tác cắt cổ.

Giết người? Dương Minh sửng sốt, không ngờ Tôn Khiết nói chuyện giết người này lại dễ dàng như vậy, liều mạng y như Vương Tiếu Yên.

"Nếu bọn họ dám ra tay, thì cậu cứ việc thoải mái" Tôn Khiết nhàn nhạt nói : "Đương nhiên, nếu không phải là bất đắc dĩ, cũng không cần phải giết người, cậu bắt được người của họ, nắm được nhược điểm của họ, đương nhiên sẽ có thể đàm phán với họ. Giữ người đòi tiền chuộc, bọn họ cũng không thể làm gì, nếu thật sự làm lớn chuyện, thì bọn họ sẽ không có lợi, cho nên cậu hoàn toàn có thể mượn cơ hội này để lấy tiền của bọn họ"

Dương Minh nghe Tôn Khiết nói xong, âm thầm cắn lưỡi, cô nàng này ngực to nhưng não không hề nhỏ, thật ra còn ghê gớm hơn cả mình! Biện pháp này mà cũng có thể nghĩ ra!

"Chỉ cần quản lý nghiêm mật, canh giữ đống châu báu đó cẩn thận, thì hẳn là không có vấn đề chứ?" Tôn Khiết nghe xong liền liếc nhìn Dương Minh nói : "Nếu như mọi chuyện chỉ đơn giản như vậy, thì cậu thật sự làm tôi thất vọng rồi"

Làm em thất vọng, em cũng đâu có nắm chắc mọi chuyện đâu? Dương Minh nghe xong không khỏi cười khổ, tuy rằng Dương Minh có thế lực rất lớn tại Tùng Giang, nhưng vẫn không nắm chắc được 100% nữa là, trừ phi là dùng dị năng quan sát tình huống của buổi triển lãm 24/24 thì được, nhưng mà cái này là điều không thể rồi!

"Người đàn ông của tôi còn kém hơn tôi, vậy thì tôi yêu hắn làm cái gì?" Tôn Khiết nhún vai nói : "Cái này coi như là một cuộc khảo sát năng lực của cậu, nếu như thất bại thì đừng mong rằng sẽ được 3P 4P gì nữa, không có lần thứ hai đâu"

Dương Minh nghe xong, trên trán đầy mồ hôi luôn, cô nàng Tôn Khiết này còn mạnh hơn mình nữa, mình tối đa cũng chỉ muốn 3P thôi, còn nàng dám nghĩ đến cả 4P, đúng là vô địch! Xem ra mình chỉ phải cố gắng thôi, nếu không, ngay cả 2P cũng không có nữa là.

Dương Minh tin rằng Tôn Khiết nói được là làm được, với cá tính mạng mẽ của nàng, sẽ không cho phép người đàn ông của mình là một phế vật, điều này Dương Minh cũng hiểu.

Từ nhỏ đã lớn lên trong một gia đình cường thế, chính cô ta cũng rất cường thế, cho nên không thể chấp nhận được một người đàn ông yếu kém.

"Vậy em tắm rửa sạch sẽ chờ anh đi" Dương Minh thầm nghĩ, cho dù lần này phải liều mạng cũng phải hoàn thành chuyện này.

"Mạnh miệng lắm" Tôn Khiết bĩu môi nói : "Mong rằng thật sự làm được!"

Tuy rằng trong giọng nói của Tôn Khiết có chút hời hợt, nhưng trong lòng lại rất chờ mong, Dương Minh là một người có năng lực, bởi vì có thể thâu tóm quyền lực của cả hai thành thị Cát Đốn và Tùng Giang luôn, không thể nói Dương Minh không có năng lực đượ.c

Tuy rằng Cát Đốn và Tùng Giang không lớn như Đông Hải,, nhưng mà cha cần đến mười năm để khống chế Đông Hải, trong khi Dương Minh còn chưa đến một năm nữa.

Cho dù là có nhân tố may mắn, nếu không có năng lực thì cũng không thể làm được, đây không phải là vấn đề mà may mắn có thể giúp được, cho nên nãy giờ nàng nói chuyện nhiều với Dương Minh, cũng là không muốn Dương Minh thất bại.

"Vậy mở mắt ra nhìn đi" Dương Minh tất nhiên là không chịu yếu thế : "Anh về trước, buổi tối tìm em"

"Buổi tối còn có một xã giao" Tôn Khiết nhìn thời gian rồi nói.

"Xã giao? Anh đi với em là được" Dương Minh dõng dạc nói : "Người bạn trai này thỉnh thoảng cũng nên lộ diện một chút chứ"

"Được rồi" Tôn Khiết sảng khoái gật đầu, buổi tiệc tối nay cũng chỉ là mấy người chị em có quan hệ làm ăn, quan hệ cá nhân cũng tốt, dẫn theo Dương Minh cũng không có vấn đề.

Dương Minh sửng sốt, không ngờ Tôn Khiết lại sảng khoái đáp ứng như vậy, còn tưởng rằng sẽ bị nàng từ chối chứ.

"Thế nào, không muốn đi?" Tôn Khiết thấy Dương Minh ngơ ngác, buồn cười hỏi.

"Đương nhiên là đi, buổi tối gặp lại" Dương Minh nói : "Buổi tối anh đến đón em"

"Sáu giờ đấy, sáu giờ đến dưới lầu công ty chờ tôi" Tôn Khiết gật đầu nói.

"Vậy anh đi trước, trở về kiểm tra lại tư liệu của buổi triển lãm đã" Dương Minh nói xong, liền chuẩn bị đứng dậy ra về.

"Chờ một chút" Tôn Khiết ngẩng đầu lên, ngoắc Dương Minh một cái.

"Còn có chuyện gì nữa? Muốn ôm một cái chào tạm biệt phải không?" Dương Minh quay người lại, đi đến phía trước.

"Ôm cái đầu cậu!" Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh, móc xấp ảnh trong ngắn tủ ra, ném lên trên bàn nói : "Ảnh của cậu đây, cầm về nhà làm kỷ niệm đi, để chổ tôi làm gì?"

Dương Minh buồn bực nhìn mấy tấm ảnh, vừa liếc xong liền biết được, thì ra thằng nhóc Tôn Chí Vĩ chụp hình mình và những cô bạn gái khác, nhất thời xấu hổ.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 114

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự