Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1082 Người đàn ông có đủ tư cách yêu tôi. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1704 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận còn nhỏ, mà tính cách của Tiếu Tình quá hiền lành, không thể kêu nàng bày âm mưu quỷ kế được, còn Vương Tiếu Yên thì lại quá bá đạo, chẳng cần phải chơi quỷ kế làm gì, cho nên, người có năng lực trong phương diện này, rốt cục chỉ có một mình Tôn Khiết mà thôi.

Nhưng mà, như vậy cũng tốt, vì Dương Minh không hy vọng những người con gái bên cạnh mình biết dùng âm mưu, nếu không, chưa kịp dùng với người ngoài mà đã dùng để đấu với người nhà, vậy không phải là phiền chết sao?

Dương Minh đi đến công ty của Tôn Khiết, thư ký của nàng cũng đã quen mặt Dương Minh rồi, cho nên không hỏi nhiều, để cho hắn đi vào văn phòng của Tôn Khiết.

Dương Minh gõ cửa, nghe thấy giọng nói của Tôn Khiết : "Mời vào!"

Đẩy cửa ra, đi vào bên trong, rồi thuận tay đóng cửa lại, bởi vì lúc đóng cửa làm ra tiếng động lớn, khiến cho Tôn Khiết nhíu mày ngẩng đầu lên, vừa định trách cứ thì lại thấy Dương Minh, nhất thời sửng sốt hỏi : "Dương Minh? Sao cậu lại đến đây?"

"Sao anh lại không thể đến? Nhớ em, nên đến thăm em" Dương Minh dõng dạc nói.

Tôn Khiết liếc nhìn Dương Minh một cái, hiển nhiên là không tin lời nói này rồi : "Giữ những lời ma quỷ này để lừa mấy cô nữ sinh đi, cậu nghĩ rằng tôi sẽ tin sao?"

Dương Minh cười gượng hia tiếng, Tôn Khiết rất là có lý trí, không dễ dàng bị những thứ bên ngoài tác động vào tư tưởng của nàng.

"Có chuyện gì cứ nói thẳng đi? Nghẹn hoài không thấy khó tiêu sao?" Tôn Khiết thấy Dương Minh xấu hổ như vậy, mỉm cười nói.

"Ặc... đã bị em nhìn trúng rồi, lợi hại thật... tuy rằng con người của anh tương đối háo sắc, nhưng mà không đến nổi bị sắc làm cho điên cuồng, trong phòng làm việc của em cũng không thể tùy ý làm bậy được, buổi tối chúng ta trở về nhà đi..." Dương Minh làm ra vẻ ngây thơ nói : "Tuy rằng nghe rất khó chịu, nhưng anh luôn là một con người chính trực, em đừng mê hoặc anh nha!" Tôn Khiết nghe Dương Minh nói loạn một hồi, nhất thời dở khóc dở cười, trừng mắt nói : "Vậy được rồi, để buổi tối tính, bây giờ tôi phải đi họp!" Nói xong liền muốn đứng dậy.

Cho đến bây giờ, Dương Minh vẫn chưa nghĩ ra biện pháp đối phó với Tôn Khiết, liên tục bị thất bại. Vốn dĩ định nói giỡn với nàng một chút, nhưng không ngờ lại bị nàng đạp cho một cái lọt xuống hố.

Tôn Khiết mỉm cười, nhàn nhã tựa vào ghế, nhếch đùi phải lên, gác lên chân trái, thoạt nhìn rất là mê hoặc, nhưng mà Dương Minh không còn dám nói giỡn nữa, ai mà biết hậu quả sẽ như thế nào?

Ngồi trên ghế salon, nhìn Tôn Khiết, nói : "Em yêu anh, anh có chút chuyện muốn thương lượng với em...."

Nghe Dương Minh gọi mình là em yêu, khóe miệng Tôn Khiết giật giật, muốn phản bác, nhưng lại không nói gì, lẳng lặng ngồi yên đấy, ý bảo Dương Minh cứ tiếp tục.

"Cuối tuần này có một buổi triển lãm châu báu của hiệp hội châu báu Hoa Hạ...." Dương Minh thu hồi lại vẻ mặt cười đùa, nghiêm nghị nói : "Công tác bảo vệ của buổi triển lãm lần này là do công ty Danh Dương phụ trách"

"Công ty của cậu, thật không?" Tôn Khiết đã biết thân phận của Dương Minh, cho nên cũng có thể đoán ra, ông chủ đứng phía sau Danh Dương chính là Dương Minh.

Dương Minh gật đầu, tiếp tục nói : "Đây là nhiệm vụ lớn nhất từ trước đấy giờ của công ty bảo an, nếu như có thể kết thúc hoàn mỹ, vậy thì công ty có thể phát triển lên được...."

"Có vấn đề sao?" Tôn Khiết gật đầu nói : "Suy nghĩ của cậu đúng"

"Đương nhiên là c, nhưng không phải là vấn đề của anh.." Dương Minh cười khổ nói.

"Không phải vấn đề của cậu thì đến tìm tôi làm gì?" Tôn Khiết nghe Dương Minh nói vậy, cười như không cười nhìn Dương Minh.

Dương Minh xấu hổ, không ngờ lại bị Tôn Khiết bắt lỗi ngay trong câu nói của mình, cũng may là Tôn Khiết không ép người, vẫn chừa cho hắn đường lui, cho nên Dương Minh vội vã sửa lời : "Đương nhiên là không phải, ý của anh là, không có vấn đề thì anh không cần phiền não rồi! Anh có thể cùng em chơi 3P được rồi!"

Tôn Khiết nghe Dương Minh nói như vậy xong, không biết là tức giận hay là vì cái gì, mà liếc nhìn hắn một cái thật sắc bén, nói : "Nói chính sự đi!"

"À à..." Dương Minh thấy Tôn Khiết mất hứng, cho nên vội nói : "Vấn đề nằm ở chổ là, buổi triển lãm lần này đều là những báu vật vô giá, hơn nữa bên hiệp hội kia cũng trao quá nhiều quyền hành cho bên Danh Dương, hầu như mọi chuyện đều ủy quyền cho Danh Dương giải quyết...."

Dương Minh đem mọi chuyện nói cho Tôn Khiết biết.

Nghe Dương Minh nói xong, Tôn Khiết cũng lâm vào trầm tư, quả thật, buổi triển lãm lần này không tầm thường, bất luận là quản lý hay là vật phẩm trưng bày đều không tầm thường.

"Quả thật có vấn đề..." Tôn Khiết ngẩng đầu lên nhìn Dương Minh nói : "Lo lắng của cậu không phải là không có lý, cũng không tệ, xem ra cậu cũng không phải là loại đàn ông đầu óc ngu si tứ chi phát triển"

Dương Minh nghe xong, liền dở khóc dở cười : "Trong mắt em trước đây anh là người như vậy sao?"

Tôn Khiết che miệng cười, không nói gì cả.

Dương Minh đành phải tiếp tục nói : "Anh cũng biết là có chuyện, nhưng mà, vấn đề nằm ở đâu?"

"Vấn đề không chỉ có vài chổ" Tôn Khiết khẽ cử động, thay đổi thế ngồi thoải mái, nhưng mà, động tác này làm cho cặp ngực khổng lồ của nàng lúc lắc, khiến cho con mắt của Dương Minh không thể thay đổi vị trí được.

Nhìn thấy cặp "sắc nhãn" của Dương Minh cứ "dòm" chằm chằm vào ngực mình, Tôn Khiết ho khan hai tiếng nói : "Cậu có nghe hay không?"

"Nghe.... Nhưng mà không cần con mắt, lổ tai nghe được rồi, không ảnh hưởng gì" Dương Minh quả thật là không muốn di đời ánh mắt đi chổ khác.

Tôn Khiết bó tay, nếu mà Dương Minh nghiêm trang thì không còn là Dương Minh nữa rồi, vả lại nàng cũng quen với cái thái độ của hắn, cho nên cứ mặc cho hắn nhìn : "Có cần "em" cởi nút áo ra cho nhìn không?"

"Không cần... để tối đi...." Dương Minh chăm chú đáp : "Dù sao cũng đang ở trong phòng làm việc, để cho người khác nhìn thấy quản lý của mình múa thoát y thì không tốt"

Tôn Khiết có một xúc động muốn nhào lại cắn chết Dương Minh ghê, muốn bị đòn hả? Những lời này cũng nói ra được sao?

"Chỉ đùa chút thôi" Dương Minh nhìn thấy vẻ mặt không vui của Tôn Khiết, vội vàng thu hồi lại cặp "sắc nhãn" của mình : "Anh cũng đâu có muốn nhìn đâu... e hèm... được rồi, em nói đi..." Dương Minh thầm nghĩ, nếu mình thật sự muốn nhìn, còn cần phải cởi quần áo sao, trực tiếp nhìn là xong....

"Thứ nhất, chính là hiệp hội châu báu Hoa Hạ biết buổi triển lãm lần này có rất nhiều châu báu vô giá tham gia, cho nên không muốn gánh trách nhiệm, liền giao quyền lại cho Danh Dương, cứ như vậy, nếu có xảy ra vấn đề gì thì cũng là Danh Dương chịu trách nhiệm, cái này cũng là một trong những điều cậu suy nghĩ, nhưng mà, tôi nghĩ khả năng này không lớn"

"Thứ hai, đó chính là có người nào đó muốn hãm hại cậu, để những thứ châu báu quý giá ấy tham gia triển lãm, sau đó cho người lấy trộm, rồi Danh Dương của cậu phải chịu tổn thất, vô luận là bên trong hiệp hội có người lấy, hay là người ngoài vào lấy, như vậy thì thế nào đi nữa thì bên Danh Dương cũng sẽ phải đền bù tổn thất, cái khả năng này cũng lớn một chút, nhưng mà tôi nghĩ còn một khả năng nữa"

"Thứ ba, là có người có xích mích với công ty của cậu, muốn mượn cớ sinh sự, gây ảnh hưởng đến buổi triển lãm châu báu, như vậy thì danh tiếng của Danh Dương sẽ bị ảnh hưởng, nhưng mà, khả năng này không tính là lớn, dù sao đụng đến hiệp hội châu báu thì cũng rất phiền phức" Tôn Khiết chậm rãi nói ra suy nghĩ của mình.

"A..." Dương Minh nghe Tôn Khiết cẩn thận phân tích xong, không khỏi sợ hãi, tuy rằng hắn có nghĩ đến điểm đầu tiên, nhưng cái thứ hai và thứ ba thì thật không ngờ đến, tuy rằng đầu óc của hắn bây giờ đã trưởng thành không ít, nhưng dù sao trong phương diện này cũng chỉ là lính mới, không được "nguy hiểm" như Tôn Khiết. Nếu quả thật đúng như Tôn Khiết phân tích, vậy thì Danh Dương thật sự gặp rất nhiều phiền phức!

Lấy từ bên trong là khó phòng bị nhất, tuy rằng có tăng nhiều người, thì cũng thể đỡ nổi trộm cắp bên trong hiệp hội châu báu được?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 93

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự