Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1079 Điều tra Dương Minh. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1723 chữ · khoảng 6 phút đọc

Nữ giáo sư dã man : "Vậy cậu nói hắn còn thích tôi không?"

"Theo suy đoán của tôi hẳn là còn. Đương nhiên, tình huống cụ thể thì còn cần phải phân tích cụ thể, cho nên cô phải nói cho tôi biết" Dương Minh đương nhiên là không biểu hiện ra cái gì.

"Ừ... trước đó, hắn có tặng cho tôi một món quà, là một món hàng mỹ nghệ rất bình thường. Nhưng mà, khi mở ra bên trong viết về những kỷ niệm của chúng tôi" Nữ giáo sư dã mãn nói.

"Ồ? Hắn thật biết lãng mạn nha! Cái này không phải chứng minh rằng hắn thích cô sao? Nếu không thích cô, hắn viết mấy cái đó để làm gì? Rãnh rỗi quá sao?" Dương Minh bắt đầu tự biên tự diễn.

"Lúc đầu tôi cũng nghĩ là vậy, cho nên, tôi không chịu nổi sự kích động, đã bổ sung những chổ hắn còn thiếu, sau đó mang đến nhà hắn... nhưng mà lại thấy cái cảnh bọn họ tay trong tay..." Nữ giáo sư dã man nói.

Mẹ kiếp, Dương Minh thầm nghĩ, thì ra Triệu Oánh đã chấp nhận, và chuẩn bị tặng lại cho mình, nhưng không ngờ lại phát hiện ra bí mật nho nhỏ của mình và Vương Tiếu Yên.

Dương Minh thầm than số mình thật là xui xẻo, nhưng mà cũng may vẫn còn cơ hội lên mạng cứu vớt tình hình, Dương Minh bắt đầu khai đạo cho Triệu Oánh.

"Có câu nó rằng, những gì mắt thấy chưa chắc đã là sự thật, hơn nữa bạn của cô cũng nói rằng, bọn họ chỉ dóng giả thôi, đâu có hóa giỡn thành thật đâu, cũng không có gì, cô cũng biết hắn có nhiều bạn gái, vậy thì còn quan tâm là có thêm một người làm gì?" Dương Minh bắt đầu dày mặt nói.

"Tuy là như vậy, nhưng mà tôi sợ trong lòng hắn không có tôi, tất cả chỉ là diễn trò thôi..."

"Tôi cũng là con trai, nên tôi có thể khẳng định với cô rằng, nếu tôi không thích một người con gái, thì tôi sẽ không tốn nhiều sức như vậy, không rãnh rỗi ngồi viết mấy cái kỷ niệm đó làm gì! Con trai hình như chẳng ai dư thời gian cả! Nếu hắn làm như vậy, khẳng định là trong lòng hắn có cô!" Dương Minh kiên trì khẳng định, bởi vì hắn đang nói về hắn cho Triệu Oánh nghe, chỉ là Triệu Oánh không biết mà thôi.

"Thật sao?" Nữ giáo sư dã man hỏi.

"Đương nhiên là thật, nhưng mà, vấn đề then chốt nhất nằm ở chổ cô, cô nghĩ như thế nào?" Dương Minh thở phào nhẹ nhõm, rốt cục đã có thể dụ địch thành công, bây giờ chỉ cần dò hỏi suy nghĩ của Triệu Oánh, sau đó làm theo lời này, sẽ thu được kết quả lớn.

"Ồ.... tôi đi học... lần sau nói ... :-h" Nữ giáo sư dã man nhắn lại.

Dương Minh nhìn đoạn nói chuyện nãy giờ, bất đắc dĩ, đến lúc then chốt nhất thì Triệu Oánh đến giờ học, Dương Minh vội nói : "Chờ một chút, cô nên nói về suy nghĩ của cô trước đã..."

"Đến giờ học rồi, lần sau đi!" Sau khi gửi tin xong, thì cái nick của nữ giáo sư dã man cũng thành màu xám luôn. Dương Minh đành phẫn nộ tắt cửa sổ nói chuyện đi.

Sao mà xui quá vậy? Hôm nay bị sao quả tạ chiếu à?

Trong những ngày khai giảng, trường học kiểm tra phòng ngủ tương đối nghiêm, nhưng mà, cái phòng ngủ của Dương Minh là phòng đặc biệt, có đại thiếu gia Điền Đông Hoa ở, cho nên trường học nhắm luôn một con mắt, còn Dương Minh thì trên cơ bản là ai cũng biết hắn là em nuôi của chủ nhiệm hệ Tiếu Tình, con nuôi của phó hiệu trưởng Lưu Duy Sơn, nhất là những lý do vắng mặt của Dương Minh đều có dính đến cha nuôi hoặc là chị nuôi, cho nên chẳng ai dám hó hé.

Nhưng mà, bên phái Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận thì lại khác, các nàng đều ở phòng bình thường, mà trường học có quy định là phải dọn dẹp phòng ở, mỗi học kỳ sẽ kiểm tra một lần, những người nào không có mặt trong phòng sẽ bị phê bình cảnh cáo.

Mà Trần Mộng Nghiên lại là lớp trưởng, cần phải làm gương tốt, cho nên buổi tối sau khi thức dậy, Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận đều trở về phòng ngủ trong trường.

Dương Minh ở nhà một mình cũng chẳng có ý nghĩa gì, vì thế liền cùng Trần Mộng Nghiên và Lâm Chỉ Vận trở về phòng ngủ trong trường, nhưng mà, khi đến cửa phòng mới nhớ ra một chuyện, em trai của Điền Đông Hoa đã đến, không phài mình vì tránh né nên mới đi ra ngoài sao?

Thật là xui, Dương Minh vừa đẩy cửa ra, thì nhìn thấy Điền Đông Quang đang ngồi rất oai hùng trên ghế salon ngoài phòng khách, ngồi trò chuyện với Điền Đông Hoa và Trương Tân, Dương Minh đã trở về rồi, chẳng lẽ vừa về lại đi, vì thế đành phải cười gượng, nói : "Đây không phải là Điền Đông Quang sao, đến rồi à?"

Trước đó khi Dương Minh đến Đông Hải, đã từng bị hiểu lầm là Tôn Chí Vĩ, rồi kết quả là đã đánh cho Điền Đông Quang một trận, chuyện này Điền Đông Hoa cũng biết, đồng thời cũng biết chuyện Điền Đông Hoa đòi bái sư.

Dương Minh đương nhiên sẽ không đồng ý, kêu Điền Đông Hoa trực tiếp từ chối, nhưng mà không ngờ tiểu tử này lại kiên cường như vậy, không biết lấy được số điện thoại của mình ở đâu mà liên tục gọi điện cho mình, biểu đạt ý muốn bái sư... Dương Minh không có biện pháp, đành phải đưa số điện thoại của nó vào trong danh bạ cấm.

Nhưng mà không ngờ rằng nó lại mò đến cửa, với cách làm nhõng nhẽo và cứng đầu như vậy, sớm muộn gì Dương Minh cũng phải đồng ý.

Điền Đông Quang từ lúc bị Dương Minh đánh xongg, cũng biết nhân ngoại hữu nhân là gì, sau đó gặp được Tôn Chí Vĩ thật sự, cũng không còn địch ý lớn như trước nữa. Hai người đều rất tự phụ, nhưng thật ra lại hợp tính nhau, rốt cục trở thành bạn bè, nghe nói Tôn Chí Vĩ là bạn học của Dương Minh, vì thế Điền Đông Quang liền lấy số điện thoại của Dương Minh từ chổ hắn...

Đương nhiên, Điền Đông Quang cũng đem chuyện này hỏi Tôn Chí Vĩ, nói là có chuyện cầu người khác thì nên làm sao.

Tôn Chí Vĩ không nghĩ ngợi nhiều, đáp rằng cứ nhõng nhẽo đi, đừng ngại phiền, lần này không được thì lần sau, cứ đi cầu hắn liên tục như vậy, thế nào hắn cũng sẽ đồng ý. Không phải có câu có công mài sắt có ngày nên kim sao.

Tôn Chí Vĩ bình thường cũng hay như vậy, cần cái gì cũng đi nhõng nhẽo với Tôn Khiết, Tôn Khiết cũng không chịu nổi hắn, rốt cục cũng đồng ý.

Điền Đông Hoa nghe biện pháp của Tôn Chí Vĩ, cảm thấy rất đạo lý. Vì vậy bắt đầu hành động, dày mặt làm phiền Dương Minh, gọi điện liên tục tỏ ý muốn bái sư, sau đó, điện thoại tự nhiên không gọi được!

Lúc đầu Điền Đông Quang còn tưởng rằng điện thoại của Dương Minh bị hư, nhưng mà lúc vừa xong lễ mừng năm mới, thấy anh hai gọi điện cho Dương Minh bình thường, trở về phòng lấy điện thoại của mình gọi thì lại không được, Điền Đông Quang mới biết rằng Dương Minh đã cho số của mình vào danh sách cấm, trong lúc bất đắc dĩ liền nghĩ ra một biện pháp, lựa thời gian khai giảng, lấy lý do muốn đến Tùng Giang để khảo sát tình hình ở đây, liền cùng Điền Đông Hoa đến trường, sau đó về phòng ngủ đợi Dương Minh về.

"Sư phụ, ngài đã về" Điền Đông Quang đứng dậy, thẳng lưng cúi đầu cung kính nói.

Dương Minh nhất thời choáng váng : "Điền Đông Quang.... hoan nghênh em đến Tùng Giang chơi, nhưng mà, sư phụ của em ở đâu? Anh có thấy người khác đâu?"

"Đúng vậy, ngài là sư phụ của con, sư phụ không phải là không muốn con chứ?" Điền Đông Quang nghiêm trang nói.

" Điền Đông Quang, trong nhà em hẳn là cũng có người dạy võ phải không? Em tìm người đó mà học đi, quấn quít lấy anh làm gì?" Dương Minh thở dài, bất đắc dĩ nói : "Anh thật sự không có thời gian, em xem, bây giờ anh bận muốn chết..."

"Không sao, ngài cứ nói cho con biết những chổ quan trọng là được rồi, không phải là có câu nói rất hay sao, sư phụ dẫn vào cửa, tu hành tại cá nhân, con học không được là do con ngu ngốc, cũng không trách ngài" Điền Đông Quang nói.

"Ngày hôm nay chúng ta không nói cái gì... anh hơi mệt rồi, về phòng ngủ trước...." Dương Minh thật sự là bó tay rồi, Điền Đông Quang này quả thật là biết cách nhõng nhẽo ghê.

Dương Minh chạy như trốn về phòng, để Trương Tân và Điền Đông Hoa ngồi cười trộm.

"Lão đại cũng có lúc biết sợ" Trương Tân cười nói.

"Haha, Dương Minh lần này đã gặp phải phiền phức rồi. thằng nhóc Điền Đông Quang này, từ nhỏ đã quật cường đủ hạ gục cả con trâu, lần này tao thấy không đạt được mục đích là không bỏ qua đâu" Điền Đông Hoa cười nói.

Điền Đông Quang nghe hai người nói vậy, càng tràn đầy tin tưởng nói : "Em quyết định rồi, sẽ ở đây một thời gian".

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 110

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự