Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1070 Nguyên nhân mất tích (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1484 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Vừa mới về phòng ngủ, mệt chết được” Vương Tiếu Yên nói chuyện với Dương Minh rất tùy ý.

“Có thời gian không, anh tìm em có việc” Dương Minh nói.

“Chuyện gì thế? Em chưa dọn xong” Vương Tiếu Yên có chút buồn bực, Dương Minh sao lại tìm nàng vào lúc này.

“Gặp mặt rồi nói, anh chờ em ở cổng trường” Dương Minh nói rồi dập máy. Dù sao loại máy công cộng này không quá an toàn, Dương Minh không thể nói quá nhiều qua điện thoại với Vương Tiếu Yên.

Vương Tiếu Yên thở hổn hển dập máy. Nàng có chút tức giận, Dương Minh này càng lúc càng quá quắt. Không hỏi mình có chuyện gì không mà đã ra lệnh phải đến cổng trường chờ hắn.

Chẳng qua Vương Tiếu Yên vẫn chạy ra ngoài.

Xe Dương Minh đã dừng ở ven đường mà chờ, Vương Tiếu Yên mở cửa lên xe, trừng mắt nhìn Dương Minh mà nói: “Anh gọi em gấp như vậy làm gì?”

“Về nhà rồi nói” Dương Minh khởi động xe chạy đến tiểu khu.

Vương Tiếu Yên nhíu mày có chút buồn bực nói: “Không phải là mấy bạn gái của anh bận nên mới nghĩ tới tình nhân này đó chứ?”

“Các cô ấy đúng là không rảnh, đúng là nghĩ đến em, chẳng qua không lệch lạc như em nghĩ” Dương Minh nhìn thoáng qua Vương Tiếu Yên mà nói.

“Người ta nghĩ lệch lạc cái gì. Anh tìm em gấp như vậy nhất định là không có chuyện gì tốt”

“Chờ về nhà là em biết phải chuyện tốt hay không” Dương Minh nói.

Vương Tiếu Yên thấy Dương Minh thần bí như vậy liền không hỏi nữa. Dù sao nàng cảm thấy bây giờ Dương Minh tìm mình hình như không có chuyện tốt. Gần đây mỗi lần Dương Minh tìm nàng đều là “Ăn ý” với nàng trên giường chứ chẳng có chuyện gì khác.

Cho nên Vương Tiếu Yên nghĩ Dương Minh lại ham muốn nên mới tìm mình.

Dương Minh vào phòng khách, Vương Tiếu Yên đang nằm trên sô pha mà nói: “Có chuyện gì thì nói đi, em mệt muốn chết. Nếu như định bồi dưỡng ăn ý thì thôi đó”

Dương Minh đúng là dở khóc dở cười, thầm nghĩ cô ả này tưởng mình là con quỷ dâm dục hay sao?

“Không phải chuyện đó mà là có nhiệm vụ”

“nhiệm vụ?” Vương Tiếu Yên nhảy bật dậy mà nói: “Có nhiệm vụ? Thật hay giả?’

“Đương nhiên là thật, nếu không anh tìm em gấp như vậy làm gì?” Dương Minh bất đắc dĩ nhìn Vương Tiếu Yên: “Em sao tỉnh táo như vậy, không mệt ư?’

Vương Tiếu Yên có chút xấu hổ nói: “Em vui nên mới thế. Có nhiệm vụ gì thì mau nói đi. Cùng lắm tối nay tùy anh muốn làm gì thì làm”

Dương Minh toát mồ hôi, chẳng qua nhìn vẻ gợi cảm của Vương Tiếu Yên thì đúng là đủ giết hắn: “Trước nói nhiệm vụ đi” Dương Minh kể lại nhiệm vụ mà Phương Thiên giao cho hắn ra với Vương Tiếu Yên. Chẳng qua khi nói đến tên tướng quân thì không nói chuyện đối thủ của hắn đang tìm người giết hắn.

Vương Tiếu Yên nghe xong Dương Minh nói liền mở to mắt mà nói: “Không phải chứ? Nhiệm vụ này mà anh cũng nhận được?”

“Sao? Có vấn đề gì à?” Dương Minh nói. “Nhiệm vụ này là nhiệm vụ cấp cao nhất mà để chúng ta làm ư? Đầu tên tướng quân kia có phải có vấn đề không?” Vương Tiếu Yên kinh ngạc nói.

“Đây là do một tiền bối sát thủ giới thiệu chúng ta làm” Dương Minh nói: “Em cảm thấy sao? Nếu không được thì anh không nhận nhiệm vụ này, nhận nhiệm vụ khác”

“Đương nhiên là nhận” Vương Tiếu Yên kích động nói: “Nhiệm vụ này nhất định phải nhận”

Vương Tiếu Yên thật sự muốn tổ chức sát thủ trở nên cường đại, mà nhiệm vụ này chính là cơ hội tốt nhất.

Tuy nói nhiệm vụ này tương đối lớn, ngay cả gia tộc nàng cũng không dễ dàng gì nhận. Nhưng Vương Tiếu Yên hiểu, mạo hiểm mới có thành công lớn. Một khi làm xong nhiệm vụ này thì tổ chức sát thủ của nàng sẽ có lợi lớn. “Em tự tin như vậy sao?” Dương Minh cười nói.

“Có một chút, không phải còn anh sao?” Vương Tiếu Yên nghiêng đầu hỏi: “Sao, anh không tự tin ư?”

“Anh thì không sao” Dương Minh nhún vai nói: “Anh sẽ nói với người kia là mình nhận nhiệm vụ này”

“Tốt quá” Vương Tiếu Yên nhào vào người Dương Minh, hôn loạn lên mặt hắn mà nói: “Dương Minh, em yêu anh chết mất”

“Ha ha, không phải là em yêu anh rồi đấy chứ?” Dương Minh đẩy Vương Tiếu Yên ngã xuống ghế.

“Để em yêu anh ư, anh còn phải cố gắng nhiều” tâm trạng Vương Tiếu Yên hôm nay rất tốt nên mới vậy. Nếu là bình thường thì dù nàng có thích Dương Minh cũng sẽ không dễ dàng nói ra.

Nhưng nếu tổ chức sát thủ có thể thành công, thường xuyên nhận nhiệm vụ quan trọng thì không còn cách mục tiêu của nàng bao nhiêu.

“Như vậy chúng ta lên lầu cố gắng” Dương Minh nói xong chuyện chính liền trở lại bộ mặt thật.

Vương Tiếu Yên tự nhiên không phản đối, lực lượng tinh thần thật đáng sợ nó đã khiến Vương Tiếu Yên từ mệt chuyển sang đầy sức sống.

Tối đó Dương Minh nhận được điện của Tiếu Tình: “Dương Minh, em ở trường không? Chị vừa làm xong”

“Em ở gần trường” Dương Minh nói: “Bây giờ em về trường đón chị nhé?”

“Em nếu bận việc thì thôi” Tiếu Tình nghe nói Dương Minh không ở trong trường nên nói.

“Không sao, em ngay cạnh trường, chị ở văn phòng chờ em, em đến sẽ gọi cho chị” Dương Minh nói.

Dương Minh dập máy xong liền nói với Vương Tiếu Yên: “Yên Yên, anh và chị nuôi đi thăm bố nuôi”

“Chị nuôi?” Vương Tiếu Yên nghe xong liền cười cười trêu chọc nhưng không hỏi nhiều. nàng không thích hỏi mấy về chuyện cá nhân của Dương Minh.

Dương Minh xuống gara lấy xe rồi chạy về trường. Dương Minh gọi điện cho Tiếu Tình, Tiếu Tình đã chờ ở cửa ký túc.

Chờ Dương Minh đến, Tiếu Tình lên xe, hai người liền chạy đến khu nhà dành cho giảng viên.

“Tiếu Tình tỷ, gần đây chị rất bận ư?” Dương Minh nhìn Tiếu Tình mệt mỏi nên đau lòng nói: “Tiếu Tình tỷ, chị đừng làm nhiều quá, không nhanh già đấy”

“Chị cũng không muốn nhưng chuyện cứ dồn vào, không thể không làm” Tiếu Tình nhẹ nhàng nói: “Chị còn dạy thêm một môn ở khóa nghiên cứu sinh nên hơi bận. Sao, ngại chị gài ư?”

“Sao có thể chứ?” Dương Minh giật mình vì nói như vậy nãy rất dễ khiến Tiếu Tình hiểu lầm: “Tiếu Tình tỷ, em không có ý kia. Chị thoạt nhìn chỉ hơn em vài tuổi, sao em có thể nghĩ vậy”

“Hì hì, chị đùa thôi mà’ Tiếu Tình thấy Dương Minh quan tâm mình như vậy thì rất vui. Dù sao chênh lệch tuổi với Dương Minh là nỗi lo lớn nhất của nàng.

Dương Minh và Tiếu Tình dừng xe rồi lên lầu.

Người mở cửa là Sở Tuệ Phương, thấy Dương Minh và Tiếu Tình cùng đến chơi, bà vui vẻ nói: “Đại Minh, Tiểu Tình”

“Mẹ nuôi, mẹ gọi vậy thì con như lớn tuổi hơn Tiếu Tình tỷ vậy” Dương Minh cười nói. Lúc nãy vừa nhắc đến vấn đề tuổi của Tiếu Tình nên Dương Minh cố ý nói như vậy.

“Ha ha, đừng nói, hai đứa đứng cạnh nhau, Tiếu Tình bỏ đồ đi làm ra thì không biết ai lớn ai bé đâu” Sở Tuệ Phương cười nói.

“Mẹ, mẹ nói gì thế” Tiếu Tình có chút xấu hổ mà nói: “Bố đâu mẹ?’

“Ông ấy ở trong thư phòng. Hôm nay là sinh nhật của Thiên Kỳ, bố con nhớ lại chuyện trước đây nên tâm trạng không tốt” Sở Tuệ Phương lắc đầu nói: “Vừa lúc hai con đến, các con vào nói chuyện với ông ấy đi”

“Vâng” Dương Minh gật đầu. Lưu Duy Sơn đã từng đó tuổi thì tốt nhất không nên nhớ lại chuyện buồn, nếu không sẽ không tốt cho sức khỏe.

Dương Minh và Tiếu Tình gõ cửa thư phòng, Lưu Duy Sơn nói vọng ra với giọng khàn khàn: “Vào đi”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 111

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự